Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 142: CHƯƠNG 142: CÓ LẼ ĐÂY LÀ NHÃN DUYÊN

Không…

Không thể hình dung như thế, đối với Đồ Thiên mà nói, lão ta bị người đời xưng là Ma Vương khủng bố, tàn nhẫn, khát máu nhưng ai có thể tưởng tượng được, vị nam tử đứng trước mặt bọn họ này đã từng là một người đến từ phương xa, đi ngang qua bên người lão ta, nhìn thấy cả người lão ta toàn máu ngã vào trong vũng máu dưới đất.

Lão ta phảng phất bắt lấy cây rơm cứu mạng cuối cùng.

Cứu ta… Ta nguyện nghe theo lệnh ngươi.

Một đêm đó.

Hắn ta một người đối mặt với mấy trăm người, từ đêm tối mãi cho đến sáng sớm, thi thể xếp thành núi nhỏ, tay chân bị cụt vương vãi khắp nơi, máu loãng nhiễm hồng cả mặt đất.

Người trước mặt đứng trên núi thi thể, hờ hững nhìn lão ta.

Chỉ nói với lão ta một câu duy nhất.

“Nhớ kỹ lời ngươi nói.”

Chỉ một câu đơn giản như thế, mà cả đời lão ta cũng không dám quên đi.

Cảnh tượng lúc đó mới là Tu La địa ngục chân chính trong lòng lão ta.

Lý Đạo Đoan không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn lão ta.

Đồ Thiên phát hiện khí chất của người trước mặt đã thay đổi, giống như đã từng quen biết, khác với khi xưa, khi xưa hắn ta lạnh nhạt, phảng phất một thanh kiếm sắc bén đã ra khỏi vỏ bộc lộ mũi nhọn, chạm vào tất nhiên phải chết.

Mà bây giờ trở nên ôn hòa hơn nhiều.

Lúc này.

Đồ Thiên phất tay, những người đứng sau lưng lão ta đều nâng hộp gỗ trong tay.

Bọn họ đặt hộp trên mặt đất rồi mở ra, nhìn kỹ, thế nhưng tất cả đều là đầu người.

“Tổng cộng 35 người, ta đã giết hết những người từng tham dự vào diệt môn Tô gia, đây là đầu của Trương Hạc.” Đồ Thiên nhắc tới một cái đầu trong hộp gỗ, đây là nghĩa tử của lão ta, nhưng vẫn bị lão ta tự tay chém giết, không có lý do gì, cho dù ngươi không sai thì cũng phải chết.

Vương Bảo Phong thấy cảnh trước mắt, trong lòng rất kinh hãi, nhiều đầu người máu chảy đầm đìa bày ra trước mặt như vậy, cho dù ai nhìn cũng cảm thấy hoảng hốt.

Thậm chí, ngay cả đầu của người truyền tin cũng bị đặt trong hộp gỗ.

Thật đúng là xử lý tất cả những người tham dự.

Thật đáng sợ.

“Ừ.” Lý Đạo Đoan gật đầu.

Đồ Thiên ôm quyền nói: “Vậy ta không quấy rầy nữa, cáo từ.”

Nói xong thì vội vàng rời đi.

Lâm Phàm nhìn toàn bộ từ đầu đến cuối không biết đã bị kinh hãi biết bao nhiêu lần, nhìn về phía Lý Đạo Đoan, đó chính là sư huynh của hắn, đệ tử sơn môn.

Đã từng, trong lòng hắn có suy nghĩ là đệ tử sơn môn vẫn luôn ở trong sơn môn, chưa chắc đã có lực uy hiếp gì với bên ngoài, nhưng bây giờ hắn biết mình thật sự nghĩ sai rồi.

Quá mạnh.

Vị Đồ Thiên lúc nãy có tu vi rất cao, nếu hắn đánh nhau với Đồ Thiên thì chắc hẳn phải đánh một đoạn thời gian.

Hơn nữa đối phương vẫn là lão bang chủ của Tứ Phương hội, chỉ bởi vì một lá thư của Lý sư huynh mà giết hết những người tham dự diệt môn Tô gia, cầm đầu theo tự mình tới cửa, ngay cả thân nghĩa tử là bang chủ đương nhiệm cũng có thể giết chết.

Rốt cuộc có lực uy hiếp cỡ nào mới có thể làm đối phương quyết đoán như vậy.

Thậm chí suy nghĩ phản kháng cũng không có.

Quả nhiên.

Tu vi là quan trọng nhất.

Khi thực lực mạnh mẽ đến một loại trình độ nhất định, chỉ một từ, một ánh mắt là có thể làm đối phương bái phục, không dám xằng bậy.

Lâm Phàm nắm chặt bàn tay, trong nội tâm tràn ngập động lực vô hạn, đây mới là tương lai hắn thật sự muốn, mà tất cả tương lai tốt đẹp đều thành lập dựa trên thực lực.

“Lâm huynh.”

“Ừ?”

“Có phải đã kết thúc rồi không?”

“Kết thúc rồi, mấy cái hộp gỗ chứa đầu người này chính là câu trả lời mà đối phương cho chúng ta, về sau Vương gia sẽ không có việc gì.” Lâm Phàm biết chuyện này tất nhiên sẽ lan truyền ra bên ngoài.

Vương gia ở Ninh thành có quan hệ mật thiết với sơn môn, đông đảo cao thủ nội môn tề tựu ở Vương gia yên lặng chờ nhiều ngày, kinh động lão bang chủ Tứ Phương hội rời núi, tàn nhẫn giết người, nổi giận chém thành viên tham dự diệt tộc, ngay cả nghĩa tử cũng bị chém giết.

Sau lưng việc này liên lụy đến mạng lưới quan hệ vô cùng phức tạp.

Vương Bảo Phong cảm động đến rơi nước mắt nói: “Lâm huynh, thật sự quá cảm tạ.”

Lâm Phàm nói: “Cảm ơn sư tỷ của ta là được, còn có những sư huynh, sư tỷ khác của ta nữa."

Tuy rằng toàn bộ hành trình hắn không có ra tay, nhưng trải qua chuyện này nội tâm hắn hoàn toàn bốc cháy lên, tràn ngập động lực vô hạn, tu luyện và trở nên mạnh mẽ là lựa chọn duy nhất của hắn.

Chỉ cần càng mạnh, là có thể bá đạo giống như Lý sư huynh Lý Đạo Đoan vậy.

“Sư muội, sư đệ, bây giờ giải quyết xong việc, chúng ta cũng nên trở về, sư muội có tính toán gì không?” Lý Đạo Đoan mỉm cười hỏi.

Ngô Thanh Thu nghĩ nghĩ: “Sư đệ, còn ngươi thì sao?”

Lâm Phàm nói: “Ta muốn dừng chân ở chỗ này một đoạn thời gian, tĩnh tâm tu luyện."

"Ở sơn môn không phải cũng có thể tu luyện sao?” Ngô Thanh Thu tò mò hỏi.

“Sư tỷ, ta muốn trò chuyện với Vương huynh một chút.”

“À, vậy sư tỷ ở lại với ngươi được không?”

“Được.”

Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, hắn nghĩ nỗ lực tu luyện không hỏi đến chuyện thế sự, nhưng sư tỷ muốn ở lại, chẳng lẽ hắn lại nói không được.

Ngô Thanh Thu nói: “Sư huynh, ta ở chỗ này với sư đệ một thời gian, các ngươi về trước đi.”

“Ừ.” Lý Đạo Đoan cười nhìn hai người, đương nhiên biết ý của sư muội, chỉ là không ngờ sư muội lại chủ động như thế, hy vọng sư đệ có thể biết được cái gì là tốt xấu.

Bọn họ nguyện ý rời núi, không phải nể mặt Lâm Phàm, mà là nể mặt Ngô Thanh Thu.

Nếu không Vương gia có năng lực gì mà có thể làm nhiều sư đệ sư muội bọn họ ra áp trận như vậy.

Vương Bảo Phong thấy bọn họ phải đi, vội vàng nói: “Các vị chờ một lát, ta bảo người đưa tạ lễ xem như cảm ơn các vị đã trợ giúp Vương gia ta."

“Không cần.” Lý Đạo Đoan từ chối.

Tới loại trình độ này của bọn họ, vàng bạc châu báo đúng thật rất mê người, nhưng cũng không còn sức dụ hoặc quá lớn, hơn nữa vốn dĩ chính là giúp sư muội ra mặt, muốn để cho vị Lâm sư đệ này biết, ngươi thiếu không phải ân huệ của chúng ta, mà là ân huệ của sư muội.

Nếu thu tạ lễ Vương gia, vậy có chút không đúng rồi.

Lúc Lý Đạo Đoan rời đi có nhìn thoáng qua Lâm Phàm, vị sư đệ này, không thể nói là rất ưu tú, nhưng không biết tại sao sư muội lại chỉ coi trọng hắn.

Có lẽ đây là nhãn duyên.

Không có duyên cớ.

Chính là coi trọng.

Chương 142 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!