“Vị công tử này muốn mua đồ ngọc nào?”
“Ta tự mình nhìn xem.”
Vẻ mặt Lâm Phàm lạnh nhạt, ánh mắt dừng trên những đồ ngọc được bày biện ở kệ hàng, chủng loại đa dạng, nhưng không có cái nào hắn vừa ý.
Hắn biết, đưa bất kỳ cái gì cho sư tỷ thì lòng sư tỷ cũng tràn đầy vui mừng, chỉ là hắn không muốn tùy tùy tiện tiện, đã mua phải mua cái tốt nhất.
“Chủ quán.”
“Công tử có gì phân phó?”
“Vòng ngọc tốt nhất ở chỗ ngươi là cái nào?”
Chủ quán không lập tức đưa ra câu trả lời mà nói: “Ý trong lời công tử là cái tốt nhất để trên kệ hàng, hay là cái không lấy ra?”
Ông ta cẩn thận quan sát Lâm Phàm.
Nhìn không giống người thường.
Loại người này đều ra tay rất sảng khoái.
“Lấy cái tốt nhất ngươi có, giá cả không thành vấn đề, chỉ cần ngươi có.” Lâm Phàm nói.
Nghe Lâm Phàm nói xong, trong lòng chủ quán hiểu rõ, đi ra sau phòng, nâng hộp mà như nâng trân bảo hiếm thấy đi lại đây.
“Đây là bảo vật giữ quán của tiệm chúng ta, vòng ngọc phỉ thúy bốn màu, công tử có thể nhìn xem.” Đột nhiên trạng thái tinh thần của chủ quán nâng cao, đây là món đồ rất sang quý lại còn khó có được do ông ta tự mình kiếm ra, thật cẩn thận mà đặt ở trước mặt Lâm Phàm.
Mặc dù Lâm Phàm không nghiên cứu gì về vòng ngọc, nhưng nhìn thấy vòng ngọc trước mắt cũng không thể nói không đẹp.
Vòng ngọc này kiêm dung bốn màu, đỏ xanh trắng vàng.
“Bao nhiêu ngân lượng?” Lâm Phàm hỏi.
“Rất quý.”
“Quý thế nào?”
“Ba vạn lượng.” Chủ quán nói ra giá cả.
Lâm Phàm tính sơ qua, đúng thật là cái này rất đắt đỏ, khoảng ba vạn lượng, nói một cách khác thì chính là mấy chục triệu.
Hắn móc ra toàn bộ gia sản còn không đủ số lẻ của nó.
“Chờ ta một lát, rất nhanh ta sẽ quay lại.” Lâm Phàm xoay người rời đi.
Vương phủ.
Vương Bảo Phong nhìn thấy Lâm Phàm đi mà quay lại, rất thắc mắc không biết đã xảy ra chuyện gì, ngay khi Lâm Phàm ngỏ lời nói muốn mượn ba vạn lượng, hắn ta lập tức nổi giận.
Nói mượn cái gì chứ?
Không cho nói mượn, phải nói là ‘đưa’, như vậy mới khí phách.
Đối với Vương gia thì ba vạn lượng không phải con số nhỏ, nhưng cũng không phải là không có. Vương Bảo Phong quyết tâm đã làm là làm tới cùng, đối với hắn ta mà nói nếu không có sự giúp đỡ của Lâm huynh thì mấy thứ vàng bạc này cũng không biết đã thành của ai.
Không bao lâu.
Một vị nam tử bụng phệ đi vào Vương phủ.
“Chủ nhân, chiếc vòng ngọc phỉ thúy bốn màu kia đã được bán đi với giá ba vạn lượng.”
Vương Bảo Phong: ???
Núi Bách Thiện, Chính Đạo tông.
Sau khi Lâm Phàm đi vào sơn môn, hắn nghe thấy các đồng môn đang bàn tán một số việc, không phải là hắn cố ý nghe lén, nhưng thật ra cũng đã biết được không ít chuyện.
Sơn môn đã có thể tự luyện chế ra đại dược, còn cổ vũ các đệ tử gia nhập vào hệ luyện dược. Trong khoảng thời gian này, có những đệ tử đã bị cạn kiệt tiềm lực, khó có thể tiến bộ, người thì muốn ở lại sơn môn, kẻ lại muốn xuống chân núi để tự lập nghiệp kinh doanh trong thành.
Thế nhưng ngay khi hệ luyện dược xuất hiện, những đệ tử tưởng chừng như đã không còn cơ hội đó lại được ban cho cơ hội lần thứ hai.
Gần quan được ban lộc, người gia nhập vào hệ luyện dược thì nhất định sẽ càng dễ được cung cấp đại dược hơn so với những đệ tử khác.
Đây cũng là một lựa chọn không tồi.
Mặc dù Lâm Phàm hiếm khi quan tâm đến việc nội bộ của sơn môn, nhưng hắn cũng thừa biết đại dược ở đây đều là được mua từ bên Thanh Nang tông và giữa hai sơn môn còn có mối làm ăn buôn bán qua lại.
Tuy nhiên trong mối làm ăn này, bên phía Chính Đạo tông lại rơi vào thế yếu và vô cùng bị động, một khi Thanh Nang tông tăng giá, Chính Đạo tông cũng sẽ bị hạn chế ở mọi mặt.
Mà không mua thì lại không được.
Các đệ tử đều đang chờ kia kìa, mỗi tháng lại phải tiêu hao số lượng đại dược lớn nữa.
Bọn họ chỉ cần động não một chút là đã có thể đoán ra được, hiện giờ giữa Chính Đạo tông và Thanh Nang tông đang xảy ra hiềm khích nhỏ, và điều đó đã khiến cho Chính Đạo tông bắt buộc phải nghĩ ra cách tự luyện chế đan dược, mà đây đều chuyện giao dịch của mấy vị cao tầng, đâu phải loại chuyện để những đệ tử ở tuốt dưới tầng chót như bọn họ cần phải lo nghĩ.
Lâm Phàm đi đến chỗ ở của sư tỷ.
Hắn gõ cửa.
Tạm thời vẫn chưa có tiếng đáp lại, hắn hỏi thăm vị đồng môn đi ngang qua, sau khi đã xác định sư tỷ không rời khỏi sơn môn thì hắn lại yên lặng chờ ở cửa.
Trong lúc này, có không ít đồng môn đi ngang, bọn họ nhìn thấy Lâm Phàm đứng ở trước phòng Ngô Thanh Thu thì xì xầm to nhỏ vài câu.
Tất cả các đồng môn trong Chính Đạo tông đều biết, dạo gần đây Ngô sư tỷ rất thân mật với một vị đệ tử, cũng không phải là thân mật, mà nói đúng hơn là sư tỷ đang theo đuổi đối phương.
Chuyện này khiến bọn họ cảm thấy vô cùng hâm mộ, chỉ hận không thể thay thế hắn.
Nhưng đáng tiếc…
Ánh mắt của sư tỷ không thể đặt trên người bọn họ, họ đâu thể nhận được tình yêu thương đó của sư tỷ.
Sau một hồi.
“Sư đệ…” Ngô Thanh Thu trở về từ đằng xa, nàng nhìn thấy Lâm sư đệ đang đứng trước cửa phòng mình thì trên mặt liền lộ ra nét tươi cười, vội vã chạy tới: “Sư đệ, đệ chờ ở đây làm gì vậy, sao không tự vào phòng ngồi nghỉ đi.”
Ngô Thanh Thu nói như vậy nghĩa là nàng hoàn toàn không xem Lâm Phàm như người ngoài, cho dù nàng không có ở nhà thì cũng chỉ sư đệ có thể tùy tiện vào trong.
“Không sao, ta ở đây để chờ sư tỷ.” Lâm Phàm nói.
Ngô Thanh Thu thấy trong tay Lâm Phàm đang cầm một hộp gỗ rất tinh xảo, trong lòng nàng mừng thầm, chắc chắn đây là món quà mà sư đệ muốn tặng cho nàng, nhưng Thanh Thu cũng không biểu hiện ra ngoài, nàng chỉ tràn đầy chờ mong.
“Sư đệ, mau vào phòng đi.” Ngô Thanh Thu nói.
Lâm Phàm đáp: “Sư tỷ, ta không vào đâu, lần đó ở Ninh thành, ta vốn định đi dạo với sư tỷ một lát, nhưng vì ta say mê tu luyện quá, đến lúc muốn tìm sư tỷ thì sư tỷ đã đi mất rồi.”
“Ồ, không sao, lúc đó ta thấy sư đệ tu luyện nghiêm túc quá nên không muốn quấy rầy, cần phải đặt chuyện tu luyện lên hàng đầu, dù sao đó mới là chuyện quan trọng nhất.” Ngô Thanh Thu không hề để bụng.
Chương 144 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]