Nàng chỉ cảm thấy sư đệ thật sự quá ưu tú, nỗ lực, cố gắng, phấn đấu, đi đâu mới gặp được người như sư đệ đây?
“Là lỗi của sư đệ, tu luyện sao quan trọng bằng việc làm bạn với sư tỷ. Lần này ta vội vàng trở về là để tặng cho tỷ một món quà, ta cảm thấy nó rất hợp với khí chất của tỷ, sư tỷ nhìn xem có thích không?”
Tuy trong kiếp trước, Lâm Phàm chưa từng có bạn gái nhưng hắn vẫn biết nên ăn nói thế nào.
Sư tỷ thông cảm cho hắn, hiểu rõ việc tu luyện rất quan trọng, việc này đâu chỉ có sư tỷ biết, ngay cả hắn cũng tự biết rằng tu luyện là chuyện vô cùng hệ trọng.
Nhưng hắn có thể nói thẳng ra như vậy sao?
Tuyệt đối không thể nói ra, hắn cần phải biết ghi nhận lỗi sai của mình, tu luyện chắc chắn không quan trọng bằng sư tỷ.
“Sư đệ, không cần phải mua lễ vật tặng ta đâu.” Ngô sư tỷ ngoài miệng thì nói không cần, nhưng nội tâm bên trong lại hết sức thành thật, đôi mắt nàng sáng quắc lên, dường như rất muốn biết rốt cuộc món quà đó là gì.
“Sư tỷ chịu nhận món quà này là ta đã vui lắm rồi, tỷ nhìn xem có thích không?”
Lâm Phàm mở chiếc hộp gỗ ra thật cẩn thận.
“Ôi chao, vòng tay đẹp quá cơ!” Ngô sư tỷ kinh ngạc cảm thán, nàng thật sự chưa từng nhìn thấy chiếc vòng nào đẹp như vậy, bốn màu đan xen. Ngày xưa nàng chỉ toàn tu luyện hoặc là đi làm nhiệm vụ sơn môn, nào có nghĩ đến việc mua mấy thứ này.
“Sư tỷ đeo vào thử xem.” Lâm Phàm đề nghị.
“Ừm.”
Ngô Thanh Thu cầm lấy chiếc vòng tay, nàng thích cái vòng này, không phải vì vòng tay đẹp, mà bởi vì đây chính là món quà của sư đệ tặng cho nàng, là thứ cực kì ý nghĩa.
Nếu Ngô Thanh Thu không thích người tặng thì cho dù nó có là bảo vật vô giá, nàng cũng sẽ không thèm đếm xỉa.
Trái lại nếu đó là người nàng thích, vậy thì mặc cho chiếc vòng có được đan bằng sợi cỏ, nàng đều có thể coi như trân bảo, ngàn vàng cũng không đổi.
“Sư đệ, ta đeo vào không được, đệ giúp ta nhìn xem.”
“Đâu để ta xem.”
Lâm Phàm nghi hoặc, không thể nào, sao có thể không đeo vừa, hắn nắm lấy cổ tay Ngô Thanh Thu, chỉ thấy ngón tay nàng vô cùng thon dài, không hề nhìn ra dấu vết của việc tu luyện, sau đó hắn đeo chiếc vòng lên tay nàng, chỉ cần nhích vài cái là đã xỏ vào.
Đâu có khó như sư tỷ nói.
“Sư tỷ, được rồi đó.”
Lâm Phàm nhìn Ngô Thanh Thu, đột nhiên hắn phát hiện, sắc mặt sư tỷ đỏ lên rất nhiều, kế tiếp hình như hắn liền nghĩ đến chuyện nào đó, á à hóa ra là sư tỷ diễn kịch lừa hắn.
Ngô Thanh Thu nở nụ cười tươi rói như hoa: “Ừm, sư đệ đích thân đeo cho ta mà, đương nhiên là có thể đeo vào rồi.”
Nàng giơ tay lên, lắc lắc tay ở trước mắt Lâm Phàm.
“Đẹp không?”
“Đẹp.”
Ngô Thanh Thu cười càng thêm xán lạn: “Ta sẽ coi nó như sinh mệnh của mình, ta từng hay nghe người ta nói, mẹ chồng rất thích tặng lại vòng tay này cho con dâu tương lai, ta nghĩ nếu sau này mình có hài tử, ta cũng sẽ tặng nó lại cho nửa kia của con.”Hờ!
Lâm Phàm hít vào mấy hơi khí lạnh.
Lời nói của sư tỷ đã dần bắt đầu trở nên thâm thuý hơn, không…Không phải thâm thúy, mà là ý tứ của lời này đã trồi lên hẳn mặt nước, thiếu điều muốn dội thẳng lên đầu, nói cho Lâm Phàm biết rằng…
Đứa bé đó chính là con của ta và đệ.
“Sư tỷ, ta về trước đây.” Lâm Phàm lên tiếng.
Ngô Thanh Thu hỏi: “Không ở lại thêm lát sao?”
“Không được.”
“Ừm, vậy ngươi trở về nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Ngô Thanh Thu không ngăn Lâm Phàm lại mà chỉ mỉm cười nhìn hắn, có những chuyện cần phải đôi bên đều nguyện ý, nếu chỉ có một bên tình nguyện thì thường sẽ kết thúc đầy bi kịch, thế nên nàng hy vọng sư đệ sẽ hiểu rõ tâm ý của nàng.
“Sư tỷ, tạm biệt.”
Lâm Phàm xoay người rời đi, bước chân dần trở nên gấp gáp, sau đó là vội vàng chạy.
Hắn trở về phòng.
Lâm Phàm phát hiện căn phòng vô cùng sạch sẽ, hắn đến trước bàn, chà sát ngón tay lên mặt bàn, đúng là không nhiễm một hạt bụi, xem ra trong lúc hắn không có ở đây, sư tỷ đã giúp hắn dọn dẹp không gian trong phòng.
“Hầy!”
Lâm Phàm thở dài một tiếng, không biết nên đối mặt với tình huống trước mắt thế nào, sư tỷ đối tốt với hắn, hắn ghi nhớ trong lòng, nhưng hắn vẫn cảm thấy nơi nào cũng tràn ngập nguy hiểm.
Việc duy nhất mà hắn có thể làm bây giờ chính là tu luyện.
Ngày tiếp theo!
Sáng sớm.
Lâm Phàm đã không tu luyện, đây là lần đầu tiên mà hắn ngủ ngon giấc được đến như vậy, thậm chí trong đầu còn có một giọng nói truyền đến.
Nó bảo hắn rằng sau này cứ ngủ đúng giờ như vậy, thế thì sẽ có thể ngủ được ngon giấc như tối hôm qua.
Lâm Phàm lắc lắc đầu.
Quên cái sự lười biếng này đi.
Hắn cần phải đi xem nhiệm vụ.
Trong đình viện.
Phạm Tĩnh, Bách Hạo, Trần Hư và Hồ Đỗ Sơn đang ngồi vây quanh chiếc bàn đá, trên bàn bày ra ba loại đan dược.
Bốn người nhìn không chớp mắt, với thực lực của bọn họ, chắc chắn đã quá quen thuộc với loại đại dược này, cớ gì lại phải ngạc nhiên?
Thế nhưng ba loại đan dược này lại chính là thứ thuốc do Chính Đạo tông bọn họ luyện chế thành.
“Thấy thế nào?” Trần Hư bóp vào một trong ba viên đan dược, quan sát tỉ mỉ rồi lại buông xuống, hắn ta thoáng thất vọng, viên đan dược này hoàn toàn không đạt đủ yêu cầu của bọn họ.
Hồ Đỗ Sơn trầm giọng nói: “Ba viên đan dược này ấy, viên thứ nhất được dùng để rèn luyện Đệ Nhất Cốt, thế nhưng hiệu quả lại chỉ bằng bảy phần đại dược của Thanh Nang tông, viên thứ hai dùng để rèn luyện Đệ Nhị Cốt, hiệu quả cũng chỉ bằng năm phần, viên thứ ba thì dùng để rèn luyện Đệ Tam Cốt, và rồi hiệu quả của nó lại càng thấp hơn, chỉ bằng mỗi ba phần.”
“Ngươi là đại sư luyện dược trứ danh mà, chẳng phải luyện chế loại đại dược này chỉ dễ như trở bàn tay thôi sao?” Trần Hư dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn lão ta, cảm giác không biết lão già này có cố gắng hết sức hay chưa nữa?
“Không phải ta làm không được, mà là độ cứng của lò luyện đan mà Bách huynh tìm tới quá kém, cơ sở vật chất không đủ, không thể bổ khuyết cho đại dược một cách hoàn hảo, hơn nữa, nguyên liệu luyện chế đại dược cũng vô cùng tệ.” Hồ Đỗ Sơn lắc đầu phàn nàn.
Chương 145 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]