Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 146: CHƯƠNG 146: NHIỆM VỤ NÀY QUẢ THẬT THÔ BẠO

Bách Hạo trầm tư nhíu mày, bọn họ đã không còn nhiều thời gian, vốn dĩ định bí mật luyện dược, nhưng nào ngờ sự việc bị bại lộ, không chỉ truyền đến tai đệ tử, mà Thanh Nang tông cũng đã biết.

Tuy rằng Thanh Nang tông không chấm dứt buôn bán với Chính Đạo tông, nhưng bọn họ lại tăng cao giá cả, giá bây giờ đã bằng với giá mua hai viên đại dược trước đó.

Chính Đạo tông hoàn toàn bị ép tới đường cùng.

Hồ Đỗ Sơn nói tiếp: “Thanh Nang tông chiếm cứ nơi tốt nhất, có ruộng đủ lớn để trồng dược liệu, đồng thời bọn họ còn có một loại nguyên liệu vô cùng cần thiết trong chế dược, loại nguyên liệu này lại chỉ có thể sinh trưởng ở chỗ của Thanh Nang tông, các loại nguyên liệu khác đều thua xa, do đó, để có thể luyện chế ra loại đại dược đạt được chất lượng như vậy đã không dễ dàng gì rồi, nếu đổi lại là người khác, đừng nói là có thể đạt được một nửa công hiệu như ta, kẻ đó có thể luyện được thành công đã là tốt lắm rồi.”

Ba vị trưởng lão cũng biết quả thật điều mà Hồ Đỗ Sơn nói rất đúng.

Đó cũng chính là điểm thiếu sót hiện tại của Chính Đạo tông, nếu bọn họ không thể giải quyết được những việc này, đại dược sẽ hoàn toàn kìm hãm sự phát triển của Chính Đạo tông.

“Sư huynh, rốt cuộc là tại sao Thanh Nang tông lại đột nhiên muốn ra tay với Chính Đạo tông?” Phạm Tĩnh hỏi.

Chính Đạo tông và Thanh Nang tông kề vai sát cánh bên nhau, theo lẽ thường tình, bọn họ tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ mà ra tay với Chính Đạo tông, thế mà hiện tại, không hiểu sao họ lại hạn chế đại dược.

Bách Hạo đáp: “Ta đã từng tìm hiểu thử, nhưng lại không tìm ra bất cứ tin tức nào của nội tình bên trong, đối phương rất cẩn thận cảnh giác, mà ý tứ của Thanh Nang tông lại thể hiện quá lộ liễu, rõ ràng bọn họ còn chẳng muốn làm ầm ĩ lên với chúng ta, chắc chắn là đang thăm dò.”

“Hiện giờ, việc cấp bách chính là nghĩ ra cách nâng cao công dụng của đại dược lên.”

Sau đó ông ta nhìn về phía Hồ Đỗ Sơn.

“Việc này, xin ngươi giúp đỡ.”

Hồ Đỗ Sơn trừng mắt, vô cùng hoang mang, mẹ nó chuyện này cầu xin ta cũng vô dụng thôi, không có những nguyên liệu đó thì ta lấy mạng ra để luyện chế à?

Nhưng lão cũng không còn cách nào khác.

“Ta sẽ cố gắng hết sức.”

Nhiệm Vụ đường.

Khi Lâm Phàm đến đây thì hắn gặp được không ít đồng môn, bọn họ đều tự chọn nhiệm vụ được cho là thích hợp với mình. Có người thì thích đơn giản một chút, chọn loại nhiệm vụ cực kì dễ làm, nhưng lại hơi mất thời gian, đổi lại thì nhiệm vụ không hề có tính nguy hiểm.

Ở đó có rất nhiều nhiệm vụ.

Lâm Phàm cẩn thận tìm đọc.

Những nhiệm vụ đơn giản kia đều trực tiếp bị hắn bỏ qua, đến cả nhìn cũng chẳng thèm, thật sự vô cùng mất thời gian. Tuy rằng hắn cũng rất muốn yên ổn, nhưng nếu tìm thấy được một vài nhiệm vụ khá có tính khiêu chiến thì cũng không tồi.

Lúc này, ánh mắt hắn dừng lại trên một nhiệm vụ.

Thứ khiến cho Lâm Phàm cảm thấy hứng thú không phải là độ khó của nhiệm vụ cực kì cao, mà là độ khó của địa điểm.

【 Nhiệm vụ: Ngô Quảng Thắng dùng Hồi Toàn Thương đánh đệ tử ngoại môn Trần mỗ mỗ bị thương, cướp đi võ học gia truyền《 Kinh Đường Thương Quyết 》, hiện nay gã đang cư ngụ ở thành Đoạt Ấn, lấy thân phận là đường chủ đứng đầu của Cự Đào bang trong thành; yêu cầu của nhiệm vụ gồm: tìm về 《 Kinh Đường Thương Quyết 》, phế bỏ tu vi Ngô Quảng Thắng; khen thưởng năm trăm điểm cống hiến, mục tiêu có tu vi là Tẩy Tủy tầng một và Đệ Nhất Cốt màu đen, độ khó khăn cao. 】

Nhiệm vụ được miêu tả hết sức rõ ràng.

Hơn nữa sơn môn còn rất có tình người, giúp vị đệ tử ngoại môn này che đậy mặt mũi, chỉ xưng khái quát là Trần mỗ mỗ mà không hề tiết lộ cái tên phía sau.

Lâm Phàm tiếp nhận nhiệm vụ.

Hắn chuẩn bị xuất phát luôn ngay bây giờ, thời gian vô cùng cấp bách, mỗi một phút một giây đều phải quý trọng.

Lúc Lâm Phàm xoay người rời đi, hắn nhìn thấy một vị đồng môn lưng đeo một cây thương dài đang đi tới Nhiệm Vụ đường, vốn dĩ đây là chỉ chuyện bình thường, căn bản không cần để ý.

Chỉ là nhiệm vụ hắn vừa nhận hình như có liên quan tới thương.

Thế là hắn lại nhìn thêm vài lần.

Lâm Phàm nhìn khu vực mà vị đệ tử này tìm kiếm, dường như hắn ta đã phát hiện ra một chuyện nào đó khiến bản thân cực kì vui sướng, cực kì phấn khích, niềm vui này chính xác là sướng như điên.

Xem ra có lẽ vị Trần mỗ mỗ đó chính là hắn ta.

Sơn môn che đậy mặt mũi cho ngươi, giúp ngươi giấu giếm tên, thế mà ngươi lại cõng cây thương dài rêu rao khắp nơi, chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

Lúc này.

Có một vị đồng môn đi ngang.

Lâm Phàm gọi đối phương lại, tò mò hỏi: “Xin hỏi sư huynh, hắn là họ Trần sao?”

“Đúng vậy.”

“Ồ.”

Quả nhiên đúng như hắn nghĩ.

“Lâm huynh…”

“Cố huynh, lâu rồi không gặp, dạo này tốt chứ?”

Lâm Phàm không ngờ thế mà hắn lại đụng phải Cố Ngạo. Từ sau cái lần đó, Cố Ngạo đã khắc khổ tu luyện, thế nhưng việc rèn luyện Long Cốt lại là chuyện rất phức tạp, hơn nữa trong sơn môn, hắn ta cũng không được vị trưởng bối nào chiếu cố, mọi thứ đều phải tự dựa vào chính mình, cho nên lần này khi nhận nhiệm vụ, hắn ta liền chuẩn bị ra ngoài, cố gắng nỗ lực.

“Rất tốt, Lâm huynh, ngươi vừa nhận nhiệm vụ, định đi ra ngoài sao?”

“Đúng vậy, dạo này việc tu luyện gặp cản trở cho nên ta muốn ra ngoài đổi gió.” Lâm Phàm cười, đồng thời nhìn về phía mấy vị đồng môn bên cạnh Cố Ngạo, gật gật đầu, xem như là chào hỏi.

Cố Ngạo lên tiếng: “Ta cũng vừa mới nhận nhiệm vụ, chuẩn bị đi theo bọn họ, cùng nhau hoàn thành.”

Đối với những người tu hành dựa trên thiên phú như Cố Ngạo, cách tụ họp lại thành đoàn thể là lựa chọn tốt nhất, dù sao cũng không giống loại người có được bạo kích hỗ trợ như Lâm Phàm.

Khởi đầu luôn suôn sẻ hơn người khác.

“À, nếu thế thì ta không nói nữa, ta phải ra ngoài gấp, chờ xong việc thì lại trở về tụ họp sum vầy với Cố huynh.” Lâm Phàm nói.

Cố Ngạo trả lời: “Được, Lâm huynh bận thì cứ đi trước, chờ lúc trở về lại tụ tập nói chuyện, trên đường nhớ chú ý an toàn.”

“Ừm.”

Cố Ngạo nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm rời đi, trong lòng vô cùng hâm mộ.

Chương 146 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!