Đây là tinh thần phấn chấn của người trẻ tuổi, Lâm Phàm còn có gương mặt vô cùng tuấn tú, đặc điểm này chính là có từ trong bụng mẹ, dù thèm muốn cũng hoàn toàn không có được.
“Cố huynh, ta nghe nói Ngô sư tỷ rất thích hắn.”
“Ừ, không phải nghe nói mà đó là sự thật, hơn nữa ngươi còn không biết đâu, Ngô sư tỷ đối xử với Lâm sư đệ cực kì tốt.”
“Thật khiến người ta ngưỡng mộ.”
“Ngưỡng mộ cũng chẳng có được đâu, chúng ta đã có tuổi rồi, thật sự là không thể.”
Hiện giờ, Lâm Phàm đã không còn là người mới gia nhập sơn môn không chút tiếng tăm, nhờ tình yêu mà Ngô sư tỷ dành cho hắn, rất nhiều đồng môn đã biết đến sự tồn tại của Lâm Phàm.
Chỉ có thể nói là sự tồn tại của hắn thật khiến người ta hết sức ngưỡng mộ.
Không phục cũng không được.
Đặc biệt là khi sự việc lúc trước diễn ra, quả thật đã dọa một đám đệ tử ngoại môn sợ đến ngây người.
Rời khỏi sơn môn.
Lâm Phàm động tác nhanh nhẹn, chạy như điên đến đích đến làm nhiệm vụ. Khi tu vi không ngừng tăng lên, kình đạo hùng hậu, khi hắn thi triển thối công chạy thì sớm đã đạt đến tốc độ mà người thường khó có thể bì kịp.
Cảnh sắc xung quanh lướt qua bên người vùn vụt.
Hắn đi tới thế giới này đã sắp được hai năm rồi. Trong hai năm này, hắn không hề làm gì quá nhiều, chủ yếu đều là dành thời gian cho việc tu luyện, cho tới bây giờ cũng có chút thành tựu.
Lần này cần đi thành Đoạt Ấn, hắn đã sớm đổi y phục trên người. Nếu như mặc trang phục của Chính Đạo tông, sợ là vừa tới thành Đoạt Ấn thì đã bị chú ý, chắc chắn sẽ có ảnh hưởng lớn tới nhiệm vụ tiếp theo của hắn.
Hắn đi suốt đêm.
Trời không đẹp, tiếng sấm nặng nề vang lên, hạt mưa nhỏ tí tách rơi xuống.
Những hạt mưa phùn lúc rơi trên người Lâm Phàm, đều bị một luồng kình lực cản ở bên ngoài, bắn ra xung quanh.
Sau một hồi, hắn bắt gặp một ngôi miếu cũ bị bỏ hoang.
Ra ngoài mà gặp phải những thứ này, thường không phải điềm tốt.
Lâm Phàm ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, nước mưa bắt đầu rơi dày đặc, còn có sấm sét. Hắn nhìn xung quanh, nơi này cây cối khá nhiều, rất dễ bị sét đánh, đừng tưởng thực lực của hắn bây giờ có vẻ không tệ, nhưng vẫn không thể đạt đến trình độ có thể chống lại sấm sét.
Một khi bị đánh trúng, may thì không chuyện gì, nếu như mà xui xẻo, chết cũng không biết chết như thế nào.
Trong ngôi miếu đổ nát.
Tuy rằng miếu này đã bị bỏ hoang một thời gian, nhưng đánh giá toàn thể thì cũng coi như không tệ, có thể nghỉ lại ở đây. Đột nhiên, hắn để ý đến bức tượng thần phủ đầy bụi.
"Ồ!"
Hắn kinh ngạc thốt lên một tiếng, tượng thần của ngôi miếu bỏ hoang này nhìn rất quen, hung thần ác sát, dáng dấp dữ tợn, giống y đúc với bức tượng hắn từng thấy.
Rốt cuộc đây là tín ngưỡng gì?
Loại tượng thần giống như tà đạo ma quỷ này, đặt ở kiếp trước, thì cũng chỉ có người tâm thuật bất chính mới… Ừm, đúng vậy, nhất định là tín ngưỡng tà đạo, cuối cùng bị diệt trừ, cũng đã hoang phế, vì vậy nơi này mới trở thành ngôi miếu đổ nát.
Chỉ có như vậy mới có thể giải thích được.
Tí tách!
Rào rào rào!
Mưa càng rơi càng nặng hạt, âm thanh nghe như là mưa đá, nặng nề rơi xuống mặt đất. Cũng may trần ngôi miếu đổ này không bị rò nước, hắn ngẩng đầu liếc nhìn, trần nhà có vài chỗ hình như đã được sửa chữa qua một cách đơn giản.
Hiển nhiên, hắn không phải người đầu tiên đến đây.
Lâm Phàm lấy một ít củi từ trong góc của ngôi miếu, tay cầm cành củi khô, vận chuyển kình đạo, trực tiếp dồn sức xoay tròn, ma sát sản sinh ra nhiệt độ, cả cây cành khô bốc cháy.
Một đám lửa bùng cháy.
Nhờ đám lửa, nhiệt độ trong miếu từ từ tăng lên, có chút ấm áp.
Thời tiết này thật là khắc nghiệt.
Chính vào lúc này, bên ngoài xuất hiện tiếng bàn chân bước đi trên mặt đất. Dưới thời tiết mưa rào như này người bình thường rất khó có thể nhận ra, nhưng tai của Lâm Phàm rất nhạy bén, chỉ cần hơi có chút động tĩnh lạ là hắn có thể cảm giác được ngay.
Đùng!
Chiếc cửa gỗ cũ nát của ngôi miếu hoang bị đẩy ra, mấy người khoác áo rơm, đầu đội mũ đan, không thấy rõ là ai.
Chờ sau khi bọn họ đi vào ngôi miếu đổ nát, lập tức truyền đến âm thanh thô lỗ.
"Mẹ kiếp, cái thời tiết chết tiệt này, quả muốn giết người."
"Đã nghe nói vùng đất này mưa nhiều, không ngờ lại là thật."
"Xuỵt, có người."
Sau khi đi vào trong miếu, đám người kia lập tức to tiếng, tràn đầy khí tức giang hồ, hơn nữa mỗi người đều cầm vũ khí trong tay, không rõ lai lịch, tuyệt đối không phải người bình thường.
Ba người tiến vào phát hiện trong miếu đã có người, liếc mắt nhìn nhau như là đang trao đổi, thăm dò xem kẻ đến ngôi miếu hoang trước bọn họ này rốt cuộc là ai.
Nhìn kỹ vài lần, hơi yếu, không có gì đặc biệt.
Song điều khiến cho bọn họ nghi ngờ chính là, đối phương ra ngoài lại không mang theo gì, dù sao nơi đây cũng là núi rừng hoang dã, thổ phỉ đã là vấn đề, mãnh thú còn đáng sợ hơn.
Lâm Phàm không để ý những người này, mà nằm nghiêng trên chiếc chiếu đã rải sẵn, tĩnh tâm tu luyện, chờ đến lúc mưa bên ngoài ngớt đi, lập tức đứng dậy rời đi.
Hắn không hề quan tâm những người vừa xông vào ngôi miếu đổ, nhìn có vẻ thân thể mỗi người này đều cường tráng, nhưng đều là dạng để ngắm còn dùng thì không được, có thể dọa nạt người bình thường, nhưng gặp phải hắn, cũng chỉ cần một chiêu là có thể giải quyết.
Dần dần.
Bên tai Lâm Phàm truyền đến động tĩnh, phát hiện ba vị đại hán đang uống rượu, ăn thịt, đều là vật mà họ mang theo người, nhưng chủ đề mà bọn họ nói đến lại khiến Lâm Phàm có chút không vui.
"Ngoài nơi hoang dã, ông lão đó có lòng tốt chiêu đãi các ngươi, cho các ngươi rượu thịt, các ngươi lại thấy cháu gái nhà người ta có chút nhan sắc, làm ra thứ việc súc sinh kia, cũng có phần quá trớn rồi đó." Lâm Phàm nói.
Tuy rằng chính hắn cũng giết người như ngóe, ra tay tàn nhẫn, nhưng hắn biết bản thân là hảo hán.
Hắn vốn không muốn để ý tới ba người này, thế nhưng ba người này trong lúc nói chuyện phiếm lại lấy những việc đã làm kia mang ra để khoe khoang, loại hành vi này đúng là xấu xa.
"Tiểu tử, mắc mớ gì tới ngươi, ngươi biết chúng ta là ai không? Lại dám ở đó nói chen vào, thấy ngươi chỉ có một mình nên không muốn động vào, bây giờ cút ra ngoài cho lão tử, bằng không ta sẽ đánh nổ đầu ngươi."
Chương 147 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]