Người nói chuyện là Thân Hầu, chỉ có tu vi Đoán Khí mà thôi, nhưng với thực lực như vậy, lại thích bắt nạt dân chúng tầm thường, đặc biệt là gặp các gia đình trong các vùng núi ngoại thành.
Thường sẽ cướp sạch không để lại gì, nếu như gặp phải mỹ sắc, thì sẽ… khà khà khà…
Những người này chết rồi cũng chẳng ai để ý.
Sợ là cũng không ai biết nơi này có đã từng có người ở.
Lâm Phàm không để ý tới bọn họ, thậm chí ngay cả một câu cũng không muốn nói, thế nhưng đối với Thân Hầu mà nói, hành động này của Lâm Phàm chính là không nể mặt hắn ta chút nào.
Nói thật.
Thế này hắn ta biết để mặt chỗ nào, không thể nhịn được nữa, nhấc theo thanh đao, đi thẳng tới trước mặt Lâm Phàm, sau đó duỗi đại chưởng về phía Lâm Phàm, muốn trực tiếp ném Lâm Phàm ra ngoài.
Phập!
Nhanh như chớp giật.
Ai cũng không thấy rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Thân Hầu hai tay ôm cổ, hai mắt trợn tròn, chân bước lùi về phía sau, phát ra tiếng ô ơ.
Hai người khác ngồi vây quanh đám lửa, đang cười cợt nhìn chuyện trước mặt, nhưng không ai ngờ sẽ xảy ra sự việc kinh hãi như vậy. Bọn chúng lập tức đứng dậy, khiếp sợ nhìn Lâm Phàm.
"Ngươi đã làm gì hắn?"
"Ngươi…"
Lâm Phàm khẽ nheo mắt lại, đột nhiên hành động, xuất hiện ngay trước mặt bọn họ, quẹt ngang một dao, đánh nát cổ họng của bọn họ, sau đó mỗi tay một tên, trực tiếp ném ra ngoài cửa, để cho cơn mưa tầm tã thấm xuống người bọn chúng, trong phút chốc, nước mưa dày đặc đã che phủ lấy bọn chúng, giống như đang gột rửa tội nghiệt của bọn chúng.
Nhàn rỗi không có chuyện gì, Lâm Phàm uống rượu của bọn chúng, ăn thịt nướng của bọn chúng, lẳng lặng nhìn lửa cháy.
Những kẻ tu luyện luôn nhắm đến thường dân bách tính để ra tay này, theo quan điểm của hắn, chính là một loại nhục nhã đối với việc tu hành. Bọn chúng nói những lời kia, có lẽ cũng có phần khoác loác khoe khoang, nhưng đã nói rồi, thì cũng có ai quan tâm.
Nếu như bọn chúng không nói điêu, vậy hiện tại hắn uống rượu, ăn thịt cũng được yên tâm thoải mái, báo thù cho ông lão bị các ngươi hại, những thứ này coi như làm thù lao đi.
Ừm…
Hương vị vô cùng ngon.
Một đêm đã qua.
Mưa bên ngoài đã dừng, nhiệt độ nơi rừng núi, lại thêm trận mưa vừa rồi, đột nhiên hạ thấp. Mặt đất rất ẩm ướt, mỗi bước đi, đều có thể lún sâu xuống đất.
Có điều những thứ này đối với Lâm Phàm mà nói cũng không đáng kể, tu luyện tới trình độ này, người nhẹ như chim, như đi trên đất bằng, mũi chân hạ xuống, không để lại chút nào dấu vết.
Trước đây không làm được như vậy, nhưng bây giờ đã không còn là vấn đề với hắn.
Trên quan đạo.
Một ông lão đang lái xe ngựa, đằng sau chở một ít hàng hoá bình thường. Mà Lâm Phàm thì đang ngồi trên những hàng hóa đó, từ đây đã có thể nhìn thấy thành Đoạt Ấn.
"Tiểu huynh đệ, ngươi tới đây thăm người thân sao?" Ông lão giữa đường gặp phải Lâm Phàm, liền bảo hắn đi theo ông ta. Lâm Phàm biết đã vào đến phạm vi của thành Đoạt Ấn, không thể thi triển thối công để đi, phòng ngừa bị người khác phát hiện, vì vậy vui vẻ đồng ý, hơn nữa cũng cảm thấy ông lão này rất nhiệt tình.
"Đúng vậy, ta tới từ Ninh thành." Lâm Phàm cười đáp.
Ông lão nhớ lại kỷ niệm nói: "Ninh thành à, hơn hai mươi năm trước lão đã đến đó một lần, sau đó chưa từng trở lại."
Ninh thành cách thành Đoạt Ấn khá xa, người bình thường muốn qua lại mất rất nhiều thời gian, hơn nữa dọc đường còn có thể gặp phải các loại nguy hiểm.
Bởi vậy nếu không có chuyện gì quan trọng, chẳng mấy ai chịu lặn lội đường xa.
"Tiểu huynh đệ trước đây đã từng đến thành Đoạt Ấn chưa?"
"Chưa, đây là lần đầu tiên ta đến."
"À, vậy thì sau khi tiểu huynh đệ này vào trong thành, phải chú ý một chút. Thành Đoạt Ấn bọn ta nói an toàn thì cũng có, nhưng cũng tương đối nguy hiểm, trong thành có Cự Đào bang, quản lý thành Đoạt Ấn, vì vậy nếu gặp phải những người này, tuyệt đối đừng chọc vào, nếu không sẽ rước phải họa sát thân đó."
"Ta nghe nói thành Đoạt Ấn là do Bách Cương tông quản lý, Cự Đào bang này hống hách lộng hành, Bách Cương tông lại không quan tâm sao?"
"Hầy, cái này ngươi không hiểu đâu, Cự Đào bang chính là do Bách Cương tông nâng đỡ, thay họ quản lý."
Lâm Phàm gật gù.
Có vẻ như là tương tự, nhưng bên Ninh thành là do Chính Đạo tông phái người tới quản lý, có lúc có nhiệm vụ trong sơn môn chính là để đệ tử đi trông coi Ninh thành một thời gian, nhưng rất ít làm phiền đến người dân, hai bên đều rất an toàn.
Còn quan phủ chỉ là trang trí.
Những quan viên được phân công tới đây lại thích như vậy, không cần phải để ý đến nhiều công việc bề bộn, cả ngày đều chơi bời lêu lổng, cho dù bọn họ muốn quản cũng vô dụng, sơn môn đã khống chế việc quản lý, bọn họ cũng không làm gì được.
Việc này cũng đã trở thành một loại quy tắc.
Cơ bản thì tất cả thế lực trong phạm vi của sơn môn đều sẽ trông coi một tòa thành trì, mang đến cho sơn môn nguồn kinh tế đầy đủ.
Không lâu sau đã tới cửa thành Đoạt Ấn.
"Đa tạ." Lâm Phàm xuống xe ngựa, chắp tay cảm tạ, sau đó đi vào trong thành, mà ông lão kia thì dừng ở cửa thành, nộp phí cho xe ngựa vào thành.
Lâm Phàm nghĩ thầm trong lòng, hạng mục thu tiền cũng không tồi, giống như đường cao tốc ở kiếp trước.
Thành Đoạt Ấn rất náo nhiệt, kiến trúc của nơi đây với Ninh thành không phân cao thấp, đều là một trong những thành thị phồn hoa. Nhưng khuyết điểm duy nhất chính là hai tòa thành trì này đều không có đường thủy, là hai trong số những tòa thành trì thuộc loại đất liền.
Tạm thời không cần gấp gáp hoàn thành nhiệm vụ, đối phương là một đường chủ của Cự Đào bang, tất nhiên hắn sẽ không dễ dàng túm lấy cơ hội gã ở một mình, hơn nữa vừa tới nơi, cũng đâu có biết đối phương ở đâu.
Hắn đi tới một quán rượu.
Một mình đặt bàn gọi cơm, ngồi tự lên lan can, vừa được hưởng thụ đồ ăn ngon, vừa nhìn ra ngoài đường. Vốn muốn nghe ngóng một ít tin tức hữu dụng, dù sao thì bình thường…
Không đúng, tính sai rồi.
Nếu muốn nghe ngóng tin đồn, nên đến trà lâu, chứ không phải ở tửu lâu, mọi người đều đang ăn cơm, trò chuyện cùng bằng hữu, làm gì có thời gian để ý người khác.
Kệ đi, vẫn là lấp đầy cái bụng rỗng trước.
Chương 148 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]