Khi trước, lúc tu luyện, rất hiếm khi được ăn một bữa thịnh soạn như vậy, cho dù ở Vương phủ, hắn cũng chỉ giải quyết đơn giản, sau đó lại tiếp tục tu luyện.
"Ơ?"
Đột nhiên, hắn từ trên tầng hai của tửu lầu nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở dưới đường phố.
Hắn bèn nhìn kỹ một chút, không ngờ rằng đó lại là Cổ Đại Toàn của Hoàng Thành ty mà hắn đã gặp lúc trước.
Kỳ quái, sao gã lại xuất hiện ở thành Đoạt Ấn, hắn biết, Cổ Đại Toàn vẫn đang điều tra chuyện kia, nhưng đã bị người ta để ý, vậy mà vẫn dám ra mặt, đúng là gan to bằng trời.
Có điều cũng không chắc.
Có lẽ đằng sau lưng đối phương còn có cao thủ.
Sai lầm tương tự, chắc sẽ không tái phạm.
Không gọi đối phương lại, đối phương đang thi hành nhiệm vụ, mà hắn cũng đang thi hành nhiệm vụ, cũng không liên quan gì đến nhau, ngươi lo chuyện của ngươi, ta lo chuyện của ta.
Dùng xong cơm, hắn rời khỏi tửu lâu, tùy ý đi dạo trên đường, sau đó thấy một kẻ ăn mày cầm gậy, quỳ ở trong góc, trước mặt để một cái bát vỡ bẩn thỉu.
Lâm Phàm đi tới trước mặt tên ăn mày, lấy ra một lượng bạc từ trong ngực, quơ quơ trước mặt người này.
"Muốn không?"
Tên ăn mày vốn đang buồn ngủ, nhìn thấy sự mê hoặc của ngân lượng, hai mắt lập tức sáng lên, ánh mắt di chuyển theo ngân lượng, đưa tay ra định bắt lấy.
"Muốn, muốn…"
"Vậy thì đi theo ta."
Lâm Phàm đứng dậy đi về phía xa, tên ăn mày vội vàng đứng dậy, cầm theo cái bát kiếm cơm đuổi theo Lâm Phàm.
Đầu hẻm.
"Đại gia, ngài muốn hỏi gì hãy hỏi đi, Nhị Ma ta cũng là người nổi danh ở thành Đoạt Ấn này, chỉ cần ta biết, chắc chắn sẽ nói chi tiết cho ngài."
Nói xong lời này, Nhị Ma giơ tay về phía ngân lượng trong tay Lâm Phàm.
"Đừng nóng vội, trả lời trước rồi lấy." Lâm Phàm cười nói.
"Được, được, ngài hỏi đi."
"Ta muốn gia nhập Cự Đào bang, bên trong bang có mấy vị đường chủ?"
"Bốn vị."
"Tên là gì?"
"Chu Đường Sinh, Lô Huyền, Quách Phong, Ngô Quảng Thắng."
"Bang chủ tên gì?"
"Tạ Triển."
Tên ăn mày rất muốn lấy được ngân lượng trong tay Lâm Phàm, bèn nói ra toàn bộ những điều mình biết, đừng nghĩ gã là ăn mày, nói đến tin tức thì có lẽ vẫn là đám ăn mày này biết đến nhiều nhất.
"Ngươi dẫn ta đến gần nơi ở của Ngô Quảng Thắng xem thế nào."
"Chuyện này…"
"Một lượng đã là không ít, muốn thì lấy, không muốn thì thôi vậy, ta tùy ý tìm một người, có lẽ cũng sẽ biết thôi."
Không ngờ rằng gã ăn mày này lại tham như vậy, cũng thật là không ngờ, đương nhiên, loại tham này không được lâu, chỉ cần bị cự tuyệt, sẽ làm đúng theo những gì đã nói trước đó.
Rất nhanh.
Gã ăn mày đưa Lâm Phàm tới chỗ ở của Ngô Quảng Thắng, phủ đệ thuộc loại khá lớn ở Ninh thành, cũng khá tương xứng với thân phận của gã. Sau khi tên ăn mày dẫn hắn đi tới nơi này, không ở lại lâu, trực tiếp bỏ đi, để tránh bị người khác để ý.
Đi tới một ngõ nhỏ, Lâm Phàm giao cho tên ăn mày một lượng bạc, chuẩn bị lập tức rời đi, nhưng tên ăn mày này rõ ràng coi Lâm Phàm là khách hàng lớn.
"Đại gia, ngài còn gì cần ta giúp không? Nhị Ma ta những thứ khác không nói, nhưng làm việc thì rất nhanh nhẹn." Tên ăn mày rất mong đợi, khó mà gặp được người rộng lượng như vậy.
Lúc này, Lâm Phàm vốn định rời đi, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, híp mắt lại, làm công tác chuẩn bị.
Một lát sau.
"Cũng được, đúng là có chuyện muốn nhờ ngươi hỗ trợ, chỉ xem ngươi có đồng ý hay không."
"Có ngân lượng không?"
"Có."
"Giúp, chắc chắn giúp."
"Được, ta muốn biết Ngô Quảng Thắng thường về nhà lúc nào, thường ngày thích đi đâu, ngươi có lẽ sẽ làm được."
"Làm được."
"Được, hai ngày sau lại tới đây chờ ta."
Lúc tên ăn mày đang còn muốn nói gì đó, thì phát hiện vị đại gia trước mặt đã quay người rời đi, đi rất tự nhiên, căn bản là không nghe gã lải nhải.
Tên ăn mày suy nghĩ.
Khua tay, khẽ cắn răng, cứ làm thôi.
Gã muốn có một chút ngân lượng, để được sống khỏe mạnh vui vẻ, những chuyện này đối với gã mà nói thì không có gì khó, thậm chí có thể nói rất dễ dàng.
Buổi tối, thời khắc đã đến, thành Đoạt Ấn trở nên yên ắng, người dân đều về nhà nghỉ ngơi, đồng thời Cự Đào bang ra lệnh cấm đi lại vào ban đêm, bất kỳ người nào cũng không được phép ra ngoài đi lại.
Nếu như bị phát hiện sẽ gô cổ lại.
Một quán trọ.
Cố Đại Toàn có mặt trong một gian phòng, đứng trước mặt một vị nam tử: “Đại thống lĩnh, chúng ta đã xuất hiện được một thời gian mà chỉ thu được chút ít tin tức từ Thanh Nang tông, lần theo dấu vết tìm đến thành Đoạt Ấn, nhưng bây giờ manh mối của chúng ta đã bị đứt đoạn, không tìm thấy tin tức nào có ích.”
Vị nam tử trước mắt được Cổ Đại Toàn gọi là Đại thống lĩnh này, tóc mai trắng như tuyết, vẻ mặt đĩnh đạc, cho dù ngồi ở đây, vẫn có uy thế như hổ gầm trong núi, đè bẹp phường gian ác.
Hắn ta tên Chu Cửu Lê, đại thống lĩnh Hoàng Thành ty, địa vị cao hơn Cổ Đại Toàn, đồng thời cũng là người dẫn dắt Cổ Đại Toàn, vừa là thầy vừa là bạn, cũng là cấp trên.
“Có, Thiết Thủ Thạch Văn Tương bị các ngươi bắt về, lúc dùng hình phạt bức cung, thần trí không rõ ràng nói ra thành Đoạt Ấn, mà có thể phái Thạch Văn Tương đi ám sát các ngươi, rõ ràng chuyện này có liên quan đến Bách Cương tông.” Chu Cửu Lê trầm giọng nói.
“Đại nhân, lẽ nào Bách Cương tông có quan hệ với Ngụy Trung?”
Vẻ mặt Cổ Đại Toàn vô cùng nặng nề, Ngụy Trung có năng lực lớn như vậy là do trong tay lão có hai tổ chức lớn, hai tổ chức lớn này nhìn như rất bình thường nhưng lại cực kỳ thần bí, ẩn giấu cực nhiều bí mật, rất nhiều chuyện xảy ra đều có bóng dáng của bọn chúng.
Đại thống lĩnh tự mình đi cùng bởi vì lấy được một ít manh mối từ trong miệng Thạch Văn Tương, cũng coi như đang tháo gỡ thế cuộc, chỉ là trên đường lần dấu đến đây mới phát hiện mọi việc không đơn giản như đã nghĩ.
“Ta nghi ngờ không chỉ có Bách Đạo tông, không khéo Thanh Nang tông, Chính Đạo tông cũng đều có vấn đề.” Chu Cửu Lê nặng nề nói.
Cổ Đại Toàn đáp: “Đại nhân, ta cho rằng Chính Đạo tông không phải.”
“Ngươi tưởng rằng kẻ kia cứu ngươi, cho nên mới cảm thấy Chính Đạo tông không thể phải không?”
“Đúng.” Cổ Đại Toàn vẫn nhớ ơn cứu mạng của Lâm Phàm, gã nói ra những lời này không phải hành động theo tình cảm, mà sau khi đã suy nghĩ cặn kẽ, xem xét từ nhiều phương diện mới cảm thấy không có khả năng.
Chương 149 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]