Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 150: CHƯƠNG 150: NẾU NGAY CẢ CHUYỆN NÀY CÒN MẤT THỜI GIAN, VẬY THÌ… (1)

“Đại nhân, hiện giờ đang có tin Thanh Nang tông nâng giá bán đại dược cho Chính Đạo tông, mà Chính Đạo tông cũng bắt đầu tự nghiên cứu chế tạo đại dược, nếu hai sơn môn đều là thanh kiếm sắc trong tay Ngụy Trung, sao có thể làm ra chuyện này, mặc dù hành động này có thể là che mắt, nhưng ta cho rằng Chính Đạo tông không phải.”

“…” Chu Cửu Lê.

Mà đúng lúc này.

Vút!

Một âm thanh xé gió vang lên.

Mũi tên đâm thủng cửa sổ, bay thẳng tới mặt Chu Cửu Lê, mũi tên có phủ kình đạo, đầu mũi tên xoay tròn tạo thành vòng xoáy khí lưu.

Chu Cửu Lê dùng hai ngón tay kẹp chặt mũi tên, hóa giải kình đạo.

“Kẻ nào?” Cổ Đại Toàn phẫn nộ, dáng vẻ như sắp lao ra ngoài bắt tên đó lại nện cho một trận.

“Đừng đuổi theo, truyền tin.”

Trên mũi tên có một bức thư, mở ra lướt xem, trong đó viết….

“Hai ngày sau, giờ tý, rừng Tùng Trúc ngoài thành.”

“Đại nhân, nhỡ đây là cạm bẫy.” Cổ Đại Toàn nói.

“Ừ, biết là cạm bẫy nhưng không thể không đi, không vào hang cọp sao bắt được cọp con.” Chu Cửu Lê càng thêm nghiêm trọng, hắn ta chưa từng hành động chung với Cổ Đại Toàn, mà là bí mật đi trước đón đầu.

Nhưng bây giờ đối phương lại tìm thẳng đến đây, chứng tỏ hành tung của bọn họ vẫn luôn bị đối phương nắm rõ như trong lòng bàn tay.

Thời gian chờ đợi rất chi là nhàm chán.

Chẳng bao lâu, hai ngày sau đã đến.

“Thế nào.”

Trong một ngõ nhỏ, Lâm Phàm đến đúng hẹn, Nhị Ma đợi từ sớm, nhác trông thấy bóng dáng Lâm Phàm đã mừng rỡ trong lòng, chờ mòn chờ mỏi, cuối cũng cũng hắn đã đến.

Nhị Ma nói: “Đã dò la tường tận rồi, đây là tuyến đường ta đã thu thập được, ngài xem đi.”

“Ngươi biết chữ?” Lâm Phàm nhận lấy tờ giấy hơi ngạc nhiên, nếu biết chút văn hóa thì làm gì chả tốt hơn ăn mày, mặc dù làm ăn mày ngươi có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng địa vị hơi thấp.

“Không biết, ta nhờ người viết hộ.”

Lâm Phàm thu lại ý nghĩ vừa nãy.

Làm ăn mày cũng rất tốt.

Xem cẩn thận trang giấy, ghi chép rất rõ ràng.

Ngô Quảng Thắng là đường chủ đương nhiên không cần mỗi ngày đều đến Cự Đào bang, ban ngày chỉ đi lại trong thành, không dễ ra tay, hắn chỉ muốn biết đối phương về nhà lúc nào.

Ra tay lúc gã ở trong phủ là tốt nhất.

Nhưng mà hắn sợ nhất là tự nhiên hôm đó xảy ra chuyện, ngồi mốc người không thấy Ngô Quảng Thắng đâu, đó mới gọi là thốn.

“Đại gia, thấy thế nào?” Ăn mày xoa xoa ngón tay, giống như đang nói cho ta chút ngân lượng nha.

Lâm Phàm không phải kẻ qua cầu rút ván, nếu đã hứa hẹn với đối phương đương nhiên sẽ không nuốt lời, sau đó ném cho đối phương hai lượng bạc, nếu như vẫn còn đang ở thành Thiên Cửu, hắn còn lâu mới phóng khoáng như vậy.

Ăn mày nhận được bạc, tâm trạng phấn khởi, sau đó nói: “Đại gia, ngài tìm Ngô Quảng Thắng không phải để gia nhập Cự Đào bang đâu nhỉ?”

“Ha ha, sao ngươi biết?” Lâm Phàm mỉm cười, đã bị nhìn thấu rồi, đang nghĩ xem có nên đánh ngất tên ăn mày này hay không, nhỡ đâu thằng nhóc lại phá hoại hành động của hắn.

Nhị Ma nói: “Sư phụ Cái Bang có nói với ta, trên giang hồ nếu điều tra hành tung của đối phương, ngoài là kẻ thù ra thì không còn nguyên nhân nào khác. Có điều ngài yên tâm, ta và Ngô Quảng Thắng có thù không đụng trời chung, nếu như đại gia có thể đánh bại Ngô Quảng Thắng, có thể giúp ta một chuyện hay không, ta sẽ hậu tạ.”

“Ồ, một ăn mày như ngươi có thù hận gì với hắn?”

Vừa dứt lời, thấy Nhị Ma hơi do dự, sau đó ở ngay trước mặt Lâm Phàm tụt quần ra: “Đại gia nhìn xem…”

Lâm Phàm nhìn xuống đũng quần đối phương.

Cái nhìn này hắn nhìn rất chăm chú, quá đỗi kinh ngạc: “Ngươi đây là…”

“Không sai, chỗ này của ta đã bị gã đá nát, lúc gã ta uống say đi ngang qua chỗ ta, đá ta một phát, ta đây…”

Thằng nhóc định nói đây là tai bay vạ gió, nhưng ngẫm lại vẫn cắn chặt răng nói: “Thù không đội trời chung.”

Lâm Phàm nói: “Ngươi định hậu tạ ta cái gì?”

Trong đầu hắn nghĩ đến một khả năng, đó là ăn mày này có lại lịch bất phàm, tỷ như con cái một thế gia võ học nào đó, nhưng bởi vì diệt vong, bản thân lại không có thiên phú tu luyện, giống như lão Quách vậy, sau đó biếu tặng hắn tuyệt thế võ học.

“Ngươi đưa tay ra.”

Lâm Phàm đưa tay ra.

Sau đó, Lâm Phàm trừng mắt nhìn ba lượng bạc trong tay, đần mặt nhìn đối phương.

“Đại gia, đây là tất cả gia tài của ta, cũng là đồ vật quý giá nhất.” Nhị Ma nghiêm túc nói.

“Chỗ này không phải ba lượng bạc mà ta đưa ngươi chứ?”

“Đại gia, đây là ta tự mình kiếm được, không phải ngươi cho ta.”

“Ha ha, nhóc con nhà ngươi cũng khá lắm, được, hắn làm ngươi mất đi tôn nghiêm của nam nhân, ta giúp ngươi phế bỏ hắn, còn chỗ bạc này ngươi cứ cầm lấy đi.” Lâm Phàm đặt ba lượng bạc vào trong tay Nhị Ma.

Nhị Ma cuống quýt nói: “Đa tạ đại gia khen thưởng.”

Lâm Phàm cười, ăn mày này thật lanh lợi.

Nếu như ta có một phủ đệ, có thể mời hắn về làm quản gia, đầu óc linh hoạt mới thích hợp.

Buổi tối.

Đêm khuya người say giấc, Lâm Phàm nấp trên một nóc nhà, lặng lẽ nhìn phủ đệ của Ngô Quảng Thắng, hắn đang chờ đợi thời cơ, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Đáng tiếc thay, trời không mưa không sấm sét, hắn thích nhất là ra tay vào thời tiết như thế, có thể gột rửa sạch sẽ dấu vết.

Nhưng mà trời không đẹp khiến người ta thấy hơi tiếc nuối.

Không còn sớm nữa, cũng nên hành động rồi.

Nhưng vào lúc này.

Hắn thấy trong sân có động tĩnh, nhìn kỹ thì thấy Ngô Quảng Thắng từ phủ đệ đi ra, vác theo trường thương, cấp tốc nhảy lên nóc nhà, nhanh chóng phóng về phương xa.

“Định đi đâu đấy?”

“Đêm hôm khuya khoắt.”

Lâm Phàm do dự trong chốc lát, nhanh chóng bám theo sau, hắn nhảy lên một cái, người nhẹ như chim yến, mũi chân chạm xuống nóc nhà, không gây ra bất kì tiếng động nào, trong ánh trăng chiếu rọi xuống, có chút cảm giác phiêu bay.

Ánh mắt Ngô Quảng Thắng tàn ác nhìn về phía trước, đêm nay có hành động, gã không phải là thành viên chủ chốt mà chỉ để phòng ngừa rủi ro, chỉ cần nửa đường cản giết là được, thậm chí nếu như may mắn, gã không cần ra mặt.

Lướt qua tường thành, loại tường thành này chỉ ngăn cản được người bình thường, còn với một cao thủ như gã, chỉ cao hơn ngưỡng cửa nhà gã một chút mà thôi.

Chương 150 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!