Rời thành.
Chân đạp lên đất bằng phẳng, tốc độ của Ngô Quảng Thắng càng thêm nhanh, mau chóng chạy về hướng rừng Tùng Trúc.
Mà lúc này đây, Ngô Quảng Thắng nghe thấy sau lưng có tiếng xé gió, trong lòng giật nảy, xoay người quét ngang thương, bịch một tiếng, đánh nát vật gì đó.
“Kẻ nào, bước ra cho lão tử.”
Gã không nghĩ còn có kẻ liều mạng dám đánh lén gã ở ngoài thành.
Tự đâm đầu vào chỗ chết.
Vút!
Lại là tiếng xé gió.
Ngô Quảng Thắng trong lòng run rẩy, nhìn thấy trong chỗ tối bay đến một vật không rõ ràng, khua thương lên cản lại, chỉ là lần này tình huống phát sinh biến cố.
Một luồng kình lực mạnh mẽ xuyên qua cơ thể.
Hai tay run rẩy, trường thương trong tay tuột ra, không cầm lại được.
Lâm Phàm trước nay đều không thích kéo dài thời gian, tu vi đối phương chỉ là Tẩy Tủy tầng một với Đệ Nhất Cốt màu đen, chỉ mạnh hơn so với người khác, chứ đối với Lâm Phàm mà nói, gã ta yếu xìu.
Nếu có mỗi như này mà phải lằng nhằng, vậy chẳng khác gì tu vào trong bụng chó rồi.
Ngô Quảng Thắng cảm thấy không ổn, thậm chí còn không biết kẻ nào đánh lén gã, vừa nãy nhìn thấy chỉ là một viên đá bình thường, nhưng mà kình đạo ẩn chứa trong viên đá này quá khủng bố.
Viên thứ nhất còn dễ đỡ.
Viên thứ hai đập vào làm tê dại cổ tay gã. Đối với gã mà nói, không giữ được binh khí giết địch là một chuyện cực kỳ kinh khủng.
Nhìn về phía cây trường thương bị rơi xuống cách đó không xa, con ngươi khẽ đảo, lập tức hướng tới chộp lấy cây trường thương.
Lâm Phàm nấp trong bóng tối hóa thành thợ săn, trong mắt hắn Ngô Quảng Thắng chỉ là con mồi cùng đường bí lối mà thôi, thấy đối phương định nhặt binh khí, cổ tay hắn hơi động, lại là mấy viên đá ẩn chứa kình đạo xé gió bay đến.
So với vừa nãy, kình đạo mấy viên đá này càng mạnh hơn, tốc độ cũng nhanh hơn, ngay lúc Ngô Quảng Thắng sắp chộp được trường thương, viên đá bay tới, đâm thủng cổ tay đối phương, viên đá mang theo máu tươi chọc thủng thân cây phía sau.
Ngô Quảng Thắng cực kỳ kinh hãi, kình đạo bảo vệ cơ thể lại bị đánh thủng, không hề nghĩ ngợi, bỏ luôn trường thương, xoay người chạy trốn.
Gã không biết rốt cuộc kẻ nào muốn hại gã.
Hơn nữa còn xuyên thủng kình đạo hộ thể của gã dễ dàng đến thế, đối phương chắc chắn là người mà gã không thể đánh lại.
Nhưng trong giây phút gã xoay người định bỏ chạy, một luồng nguy cơ xông thẳng lên đầu.
Chỉ thấy một bàn tay to lớn đập tới, vỗ đầu gã đập lên cây, ép chặt xuống, khuôn mặt vì bị va đập dần dần trở nên nhăn nhó.
Ầm!
Ngô Quảng Thắng mắt nổ đom đóm, đầu óc bị chấn động, cảm thấy cả đầu giống như sắp bị nứt toác. Gã muốn gào lên, hi vọng thu hút sự chú ý, nhưng hai ngón tay đối phương bóp chặt lấy cổ họng gã.
Sau đó ngón tay điểm vào tứ chi gã.
Phụp!
Phụp!
Tứ chi bị chọc thủng, một luồng kình đạo mang theo tính phá hủy dọc theo gân mạch tràn vào trong cơ thể gã, hủy hoại các bộ phận trong cơ thể gã, lục phủ ngũ tạng đều bị tổn thương không rõ mức độ.
Quá nhanh.
Thực sự quá nhanh.
Gã tự nhận thực lực của bản thân không kém, sống cực kỳ thoải mái ở thành Đoạt Ấn không ngờ rằng sẽ gặp phải chuyện như này.
Gã không phản kháng, càng phản kháng càng chết nhanh.
“Ngươi biết ta là ai không?” Ngô Quảng Thắng buông thõng hai tay, máu tươi chảy khắp mặt, ngẩng đầu nhìn đối phương mở miệng hỏi, gã lục lọi trong trí nhớ mặt mũi của Lâm Phàm, nhưng lục mãi vẫn không có bất kỳ ấn tượng nào.
Dù chỉ từng gặp một lần cũng không.
“Không biết ngươi là ai thì ngươi nghĩ xem ta có ra tay với ngươi không?” Lâm Phàm cười. “Đừng nhiều lời vô nghĩa, dù ngươi có đem Bách Cương tông ra thì hôm nay vẫn sẽ đánh ngươi.”
Lời sắp ra buột khỏi miệng, nghe thấy đối phương nói vậy, đành nuốt xuống bụng, xem ra đối phương đã biết quan hệ sau lưng gã nhưng vẫn cố ra tay, chứng tỏ hắn không quan tâm đến chỗ dựa sau lưng gã.
“Ngươi muốn gì cứ nói ra.” Ngô Quảng Thắng biết đối phương không muốn lấy mạng gã thì tất nhiên phải có mưu đồ, nhưng mà nghĩ nát óc cũng không ra, nếu như phản bội lại Cự Đào bang cùng Bách Cương tông thì tuyệt đối không thể, cho dù có nói hay không, cuối cùng chỉ còn con đường chết.
Đằng trước còn chết thoải mái chút, đằng sau sợ ràng sẽ bị dày vò đến chết.
“Người vui vẻ nói chuyện thoải mái, ta thích những người nói chuyện như ngươi, giao Kinh Đường Thương Quyết ra đây.”
“???”
Ngô Quảng Thắng nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt khiếp sợ.
Là cái này?
Gã còn tưởng đối phương nửa đường chặn giết gã có dã tâm rất lớn thế nào, ai biết được mở miệng ra lại đòi Kinh Đường Thương Quyết , có nghĩ nát óc gã cũng không nghĩ ra.
Cẩn thận nhớ lại, trong đầu hiện lên một bóng người.
Không sai.
Chính là tên tốt bụng bị gã đánh trọng thương, cướp lấy Kinh Đường Thương Quyết.
Gã vẫn không biết đối phương là người Chính Đạo tông, ra tay cướp đoạt bởi vì nghe nói Trần mỗ có một môn thương pháp gia truyền, uy lực mạnh mẽ, tu luyện thành công sẽ có được uy thế cực lớn.
Biết được chuyện này, gã liền thấy ngứa ngáy trong lòng, nhưng mà sau này mới phát hiện môn thương pháp kia chỉ là một thương pháp tầm thường mà thôi.
Tuyệt học kinh thiên động địa gì chứ.
“Ta không giữ ở trên người.”
“Thế cất ở đâu?”
“Ở nhà?”
“Mang ta đi lấy.”
“Ngươi có chắc sẽ không giết ta?” Ngô Quảng Thắng chưa muốn chết, gã tu luyện đến nay chả dễ dàng gì, bỏ ra hơn hai mươi năm tu hành mới Tẩy Tủy tầng một, hiện giờ vinh hoa phú quý, nếu bỗng đâu biến mất gã không cam lòng.
“Ta chỉ muốn thương quyết, không giết người.”
Lâm Phàm vẻ mặt hờ hững, sau đó xách cổ Ngô Quảng Thắng đi vào trong thành, hắn biết Ngô Quảng Thắng sẽ không tự tìm đường chết hoặc giở trò, bằng không mạng nhỏ này trong tay hắn, tiện tay là có thể bóp chết.
Trong thành.
Ngô Quảng Thắng quan sát tình hình xung quanh, tuyệt vọng vô cùng, vốn mong gặp được cao thủ hoặc có thể kịp thời đánh động người khác, nhưng nghĩ tới hành động đêm nay, gã biết cơ hội rất mong manh.
Trở lại phủ đệ, thư phòng.
Cuốn Kinh Đường Thương Quyết chỉ được gã tiện tay đặt trên giá sách mà thôi, không phải là võ học hay ho gì, chỉ để làm cảnh.
Sau khi đoạt được lật giở lướt xem vài trang, không thấy có chỗ nào đặc sắc, kiểm tra đúng là bản chính.
Chương 151 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]