Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 152: CHƯƠNG 152: HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ

Trong lòng hắn thở dài một hơi, nhiệm vụ hoàn thành, trở về có thể đổi lấy võ kỹ, tu luyện chăm chỉ, tích lũy điểm vạn năng.

Hoàn mỹ đột phá, đạt đến đỉnh cao mới.

“Ta đã giao Kinh Đường Thương Quyết cho ngươi, ngươi cũng nên thực hiện cam kết đi chứ.” Ngô Quảng Thắng trong lòng nổi lên cảnh giác, nhưng mà cảnh giác thì có ích gì, gã hiện tại như cá nằm trên thớt, nhỡ đâu đối phương đổi ý, dù gã không cam lòng cũng chịu.

“Ta nói lời sẽ giữ lời.” Lâm Phàm cất thương quyết vào trong ngực, bỗng nhiên, đột ngột ra tay, tốc độ nhanh như chớp, thủ đoạn bá đạo ác liệt, hai tay nhanh như chớp đánh vào tứ chi Ngô Quảng Thắng.

Vừa mới bị viên đá xuyên thủng cổ tay, giờ lại chịu thêm dày vò khác.

Miệng Ngô Quảng Thắng phát ra vài âm thanh nặng nề.

“Ngươi…”

Ngô Quảng Thắng mặt mũi trắng bệch, gã có ngờ đâu đối phương muốn gã tàn phế, này khác gì giết gã luôn đi, nhưng mà lời còn chưa nói hết, một chuyện càng kinh khủng hơn đã xảy ra.

Lâm Phàm đáp ứng cầu xin của tên ăn mày kia, một luồng kình đạo đánh tới đũng quần đối phương.

Kình đạo nổ tung.

Máu tươi nhuộm đỏ đũng quần.

Ngô Quảng Thắng nổi đầy gân xanh, hốc mắt đỏ rực, ánh mắt nhìn Lâm Phàm tràn ngập phẫn nộ.

Lâm Phàm cúi đầu trầm tư, giống như đã nghĩ thông suốt, có những chuyện không phải hắn muốn làm, nhưng rồi làm mãi mới phát hiện ra, rõ ràng ta có thể làm tốt hơn, tại sao còn để lại tỳ vết.

Hắn chia cuộc đời làm hai giai đoạn.

Giai đoạn đầu tu hành, giai đoạn sau tung hoành ngang dọc thế gian, đánh khắp thiên hạ không đối thủ, hưởng thụ sự nổi danh.

Phú quý không về quê khác nào áo gấm đi đêm.

Nếu như chỉ cầu sống sót, vậy bây giờ ở trong Chính Đạo tông cũng có thể sống.

Nhưng hắn muốn sống một cuộc sống muôn hình muôn vẻ, đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn cảnh sắc thế gian tươi đẹp nhất.

Cho nên, trước đây hắn không sợ đắc tội người khác, chỉ sợ chuốc thêm thù oán, nếu như kẻ thù chết đi, vậy thì…

Nghĩ thông suốt điều này, Lâm Phàm ra tay trong chớp mắt, năm ngón tay chụm lại, đâm thủng cổ họng Ngô Quảng Thắng, rút tay về, kình đạo bảo vệ cơ thể, không dính máu tươi, cúi đầu nhìn vết thương bị đâm thủng của đối phương, máu tươi chảy ra ngoài òng ọc, thấm đỏ mặt đất.

Giải quyết xong xuôi.

Xoay người rời đi, bóng hắn hòa vào đêm tối.

Trời tối đen như mực, đứng cách mười mét không nhìn thấy nhau, theo như lệnh cấm đi lại vào ban đêm, vào lúc này đã không còn nhìn thấy bóng người.

Nếu như nhìn thấy bóng người, chỉ có thể nói kẻ này ắt làm chuyện mờ ám.

Ngoài thành.

Rừng Tùng Trúc.

“Mấy kẻ đạo tặc quỷ quái các ngươi, có giỏi thì ra mặt, cớ gì giả thần giả quỷ.”

Chu Cửu Lê tức giận quát lớn, quan sát tình hình lúc này, đám người vây kín hắn ta đều mang mặt nạ quỷ, mặc áo đen sát thủ, binh khí trong tay giống nhau đều là trường kiếm.

Tuy rằng mấy kẻ này khí thế không mạnh như hắn ta.

Nhưng vừa nhìn đã biết, đám người mặt quỷ đều trải qua huấn luyện đặc biệt, phối hợp với nhau rất ăn ý.

“Đại nhân, cạm bẫy này đã chuẩn bị cho chúng ta từ sớm.” Cổ Đại Toàn trầm giọng.

Chu Cửu Lê nói: “Ta biết, ta tình nguyện mạo hiểm cũng muốn xem rốt cuộc là kẻ nào, đáng giá mạo hiểm, đừng lo, đám người này không đánh lại chúng ta.”

Nghĩ đến thực lực của đại nhân, Cổ Đại Toàn vô cùng yên tâm, chỉ cần đám cường giả sơn môn không dám liều lĩnh, sẽ không có chuyện gì.

Hơn nữa gã cũng không phải quả hồng mềm, thích bóp là bóp.

Gã muốn biết kẻ nào đứng sau hắc thủ, lại biết được hành tung của bọn gã, chuyện này chỉ có hai khả năng, từ lúc bọn gã đến thì đám người kia đã biết, hoặc là có gian tế.

Lúc này, phía trước xuất hiện một người lập tức khiến đám Chu Cửu Lê chú ý, tuy đối phương cũng mang mặt nạ, nhưng cách ăn mặc hiện lên dáng người, có thể thấy đối phương là nữ tử.

“Chu đại thống lĩnh thật can đảm, không ngờ rằng lại đến thật.” Giọng nữ truyền đến, lanh lảnh chói tai.

“Ngươi là người phương nào?” Bàn tay Chu Cửu Lê chạm lên chuôi đao, chậm rãi vận chuyển kình lực, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, với tình hình trước mắt, vẫn chưa tới tình huống xấu nhất.

“Bọn ta là người phương nào không quan trọng, quan trọng là Chu đại thống lĩnh thật rảnh rỗi, từ tận đô thành xa vạn dặm đến đây chỉ để điều tra một ít chuyện mờ ám, cần gì phải liều mạng như vậy.”

“Hừ, hiện tại quốc không ra quốc, pháp không ra pháp, đều là đám yêu ma quỷ quái các ngươi làm nên, nếu diệt trừ các ngươi là có thể trả lại càn khôn sáng sủa cho trời đất, nếu đã không nói ngươi là ai, vậy cũng không cần phải nói, đợi đến khi ta bắt được ngươi, không sợ ngươi không nói.”

Vừa dứt lời, Chu Cửu Lê rút dao động thủ, kình đạo bùng phát. Lấy hắn ta làm trung tâm, một luồng kình đạo đột nhiên khuếch tán ra, đánh thẳng đến nữ tử.

Đám mặt quỷ vây quanh bọn họ nhảy lên, bổ vào Chu Cửu Lê.

Trận đánh bùng nổ.

Vẻ mặt ẩn giấu dưới lớp mặt nạ quỷ của nữ tử vẫn vô cùng bình thản.

Không có bất kỳ thay đổi nào, cứ bình tĩnh nhìn như thế.

Những kẻ đeo mặt nạ quỷ này phối hợp nhau rất ăn ý, đơn đả độc đấu thì kém xa Chu Cửu Lê, nhưng khi khối hợp với nhau lại có thể hãm chân Chu Cửu Lê.

Đánh nhau hơn mười chiêu, có tên mặt quỷ dưới lớp mặt nạ máu tươi chảy ròng ròng, nhưng bốn phía bóng tối xung quanh, đám người mặt nạ quỷ không ngừng tuôn ra.

Lúc ấy, bầu trời đen kịt xuất hiện một tấm lưới lớn, trên tấm lưới này có móc thêm những cái móc sắc nhọn, nếu như bị tấm lưới trùm lên, tình hình sẽ rất nguy khốn.

“Tất cả cẩn thận, đây là lưới La Thiên, cực kỳ kiên cố, tuyệt đối không để bị bắt.” Chu Cửu Lê nhìn thoáng qua đã biết tấm lưới lớn này là thứ gì.

Đây rõ ràng là thứ mà quan phủ bọn họ thường dùng để bắt những kẻ tội đồ cực kỳ hung ác.

Nhưng từ khi hoàng quyền sụp đổ, đám người kia lập tức to gan lớn mật buôn bán lưới La Thiên ra ngoài.

Một tấm lưới lớn chụp xuống.

Chu Cửu Lê nổi giận thét lên một tiếng, vận chuyển kình đạo, bổ tới điên cuồng. Lưới La Thiên trùm xuống bị đánh rách, nhưng mà làm thế này rất tiêu hao kình lực, nếu cứ tiếp tục chắc chắn sẽ kiệt sức.

“Cút hết cho lão tử.”

Tiếng gào thét giận dữ ẩn chứa kình lực đầy khí thế đánh văng đám người mặt quỷ vây quanh.

Chương 152 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!