Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 153: CHƯƠNG 153: CẠM BẪY

Sau đó hắn ta dồn hết sức nhảy vọt lên, bay thẳng đến chém vào nữ tử.

Nữ tử hờ hững, vào lúc thanh đao sắp bổ xuống, trong chớp mắt lóe lên ánh sáng trắng, trong tay nữ tử có thêm hai thanh kiếm ngắn được chế tạo khéo léo, khảm nạm đá quý, giơ hai thanh kiếm lên đỡ đao của Chu Cửu Lê, kình đạo hết sực mạnh mẽ, chân sau lún sâu vào trong đất.

Chu Cửu Lê ấn đao, ánh mắt tóe lửa: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Đoán xem.”

“Ngươi…”

Đột nhiên Chu Cửu Lê kinh hãi, ngửi thấy mùi nguy hiểm, lớp đất dưới chân di chuyển, một bóng người chui lên từ mặt đất, phát ra tiếng kêu kỳ quái, năm ngón tay như sắp hái đào, bất thình lình chộp lấy đũng quần Chu đại thống lĩnh.

“Bắt được trái đào.” Kẻ trùm đầu cơ thể rất nhỏ, gầy như que củi, móng tay đen kịt như nhét đầy bùn đất, sau đó bỗng nhiên dùng sức.

Nhưng mà…

Không xi nhê gì, cứng ngắc như sắt thép.

Chu Cửu Lê đá cho đối phương một cú, đối phương chéo hai tay chống đỡ, bị đạp văng ra khỏi mặt đất, cơ thể xoay tròn trên không trung mấy vòng, vững vàng tiếp đất.

“Ai biết được đường đường là Chu đại thống lĩnh Hoàng Thành ty lại tu luyện loại công pháp đũng quần bất nhập lưu của giang hồ, lại còn tu luyện thâm hậu như thế, chẳng lẽ chỗ kia không được, khà khà…” Tiếng kêu của Sấu Hầu rất sắc nhọn, nhưng cười mãi thì không nhịn được phun ra một búng máu tươi, đương nhiên một cú đạp vừa nãy khiến gã bị thương.

Chu Cửu Lê là đại thống lĩnh Hoàng Thành ty, luôn phải đối phó với những kẻ hạ cửu lưu nham hiểm đê tiện , nếu như bị gãy tay cụt chân thì với thực lực của hắn ta vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.

Nhưng mà chỗ yếu ớt nhất của nam nhân lại là đũng quần, chỗ đấy không phải cứ võ công của ngươi cao, kình đạo hùng hậu là có thể chống đỡ được, cho nên hắn ta bỏ ra ba năm ròng rã khổ tu môn Hộ Đang Ngạnh Công này.

Đã tu luyện tới cảnh giới bách độc bất xâm, đao thương bất nhập từ lâu rồi.

Cho nên dù có kẻ bỏ thuốc mạnh với hắn ta, hắn ta đều có thể duy trì tinh thần tỉnh táo.

Lúc này, ánh mắt Chu Cửu Lê rơi trên người đối phương, trông gã gầy như khỉ, mặt mũi dữ tợn xấu xí, ngũ quan xiên xẹo, đột nhiên hắn ta nhớ tới một tổ chức.

“Ngươi là người của Yêu Đường?”

Yêu Đường là một trong hai tổ chức lớn trong tay Ngụy Trung, kẻ trong đó đều là các loại quái vật dị dạng.

“Đúng vậy, ta là Ngũ Chỉ Hắc Ma Đoạn Hồn ở Yêu Đường - Chu Kiệt, chúng ta vui vẻ đùa giỡn một lát nha.” Chu Kiệt cười khì khì, giơ năm ngón tay sắc nhọn lên, phóng giết về phía Chu Cửu Lê nhanh như chớp.

Chu Kiệt vóc người thấp bé nhưng tốc độ lại cực nhanh, thông thạo đào đất, với cặp lợi trảo kia của gã, chỉ trong chớp mắt đã đào hố chui xuống đất.

Mà vào lúc Chu Cửu Lê vẫn đang dõi mắt theo Chu Kiệt, nữ tử cầm kiếm ngắn thần tốc chém giết tới hoa cả mắt, kiếm có khảm nạm đá quý, dường như có thể nhiễu loạn tinh thần, khiến người ta không thể nào tập trung được.

Dưới ánh trăng.

Lâm Phàm cấp tốc chạy về phía trước, rời xa thành Đoạt Ấn, có chẳng bao lâu nữa sẽ có người phát hiện Ngô Quảng Thắng đã chết, đến khi ấy toàn thành đóng kín, hắn muốn thoát cũng khó.

Có điều giết người ở trên địa bàn của Bách Cương tông thật thoải mái, đáng tiếc duy nhất chính là vẫn chưa nghe ngóng được tin gì liên quan đến Lý Xương Vận.

Lão Quách…

Để cho ta tu luyện thêm một thời gian nữa đã.

Khi ấy ta sẽ báo thù rửa hận cho ông, cầm đầu người đến cho ông làm đồ nhắm rượu.

Trên đường đi, Lâm Phàm dự tính chuyện tiếp theo, trở lại sơn môn đổi một môn võ kỹ, tích lũy điểm vạn năng, sau đó tăng tu vi lên tới Tẩy Tủy tầng ba, chăm chỉ rèn luyện Đệ Tam Cốt.

Dựa theo tình hình tu luyện lúc trước, rèn luyện Đệ Tam Cốt chắc chắn sẽ gặp khó khăn.

Hắn tính toán chờ khi tích lũy đủ điểm vạn năng đột phá Tẩy Tủy tầng ba, sợ rằng phải cần hơn một năm mới có thể rèn luyện viên mãn Đệ Tam Cốt.

Độ khó rất cao.

Thời gian tiêu hao cũng rất dài.

Mà vào đúng lúc này, hắn tai thính nghe được ở phía xa có tiếng đánh nhau truyền đến.

“Hử?”

Trong đầu hắn nghĩ tới Cổ Đại Toàn, chẳng biết tại sao hắn lại cảm thấy chuyện này rất có khả năng liên quan đến Cổ Đại Toàn.

Bỗng nhiên nhớ tới Ngô Quảng Thắng chuẩn bị đầy đủ rời khỏi thành, có lẽ cũng muốn tham gia đấu đá ở đây, chỉ là chưa kịp xuất hiện mà thôi, nhưng mà có vấn đề rồi, Ngô Quảng Thắng không xuất hiện, ba vị đường chủ khác có xuất hiện hay không, còn có vị bang chủ kia nữa.

“Việc này không liên quan đến ta, nếu đúng là ngươi thật thì chỉ trách ngươi chọc vào phiền phức, mục đích của ta là tu luyện, những thứ khác ta không quan tâm, ta cứu ngươi một lần là do ngươi may mắn, lần thứ hai có may mắn hay không còn dựa vào số trời.”

Nghĩ thông suốt rồi, Lâm Phàm không ở lại mà tỉnh bơ rời đi, có rất ít người có thể ở một chỗ chuyên tâm tu luyện như hắn, mà hắn lại còn rất ít khi quản chuyện.

Trong trí nhớ của hắn, Cổ Đại Toàn là kẻ nguy hiểm nhất trong những người hắn quen biết.

Không phải thực lực của gã lợi hại cỡ nào, mà là công việc của gã có tính chất nguy hiểm nhất, nếu như dính líu quá nhiều đến gã thì rất dễ bị cuốn vào bên trong một mối nguy hiểm lớn, đến lúc đó không phải hắn muốn thoát thân là có thể thoát được.

Hồi lâu sau, hắn đã cách thành Đoạt Ấn mấy trăm dặm thì giải lao một lát, nãy giờ đều dùng cước lực chạy bộ, tiêu hao rất nhiều thể lực, nhìn bốn phía xung quanh thì thấy cách đó không xa có một ngôi miếu đổ nát.

Hừm…

Đây là ngôi miếu đổ nát thứ ba mà hắn nhìn thấy.

Hi vọng đừng có mấy tượng thần khủng bố dữ dằn, nếu không hắn thực sự hoài nghi tín ngưỡng của người trong thế giới này.

Lúc hắn ở thành Thiên Cửu, Ninh thành cũng không thấy nhân thế có thần linh tín ngưỡng.

Chứ đừng nói đến những thần linh tín ngưỡng như này.

Sau đó nhảy lên vài bước vọt qua cửa miếu đổ nát, đẩy cửa bước vào, nơi này hoang phế đã lâu, có mấy đống lửa đốt chứng tỏ có người từng đến đây, chỉ là đã từ rất lâu rồi.

Xì xì!

Lúc này, một con rắn nhỏ màu đen đang đánh đu trên xà nhà, nhàn nhã bò sang hướng khác.

Chương 153 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!