Bộp!
Một cục đá xuyên thủng đầu rắn.
Con rắn nhỏ thân thể mềm nhũn, rớt từ trên xà nhà xuống bị tay Lâm Phàm chộp được, chạy thục mạng xa như vậy nên bổ xung chút thể lực mới được.
Nhóm lửa, lột da, tìm cành cây xâu lên, gác trên đống lửa nướng.
Lâm Phàm ngồi trước đống lửa, trong mắt chiếu lên ánh lửa sáng rọi, đến thế giới này được hai năm, cuộc sống tương đối đầy đủ, hầu như tất cả thời gian đều dành để tu hành.
Không có quá nhiều bạn bè, chỉ vẻn vẹn vài người, có người đối xử tốt với hắn, không có tên nào chơi xấu hắn bởi vì bản thân hắn không có kẻ thù.
Nghĩ tới sư tỷ, nên xử lý chuyện tình cảm như thế nào đây.
Nếu như Chính Đạo tông có thể tồn tại lâu dài, có lẽ hắn sẽ đồng ý cùng sư tỷ nên nghĩa vợ chồng, sinh mấy đứa trẻ, hắn tiếp tục tu luyện, ngoài tu luyện còn có thể hưởng thụ niềm vui gia đình, như thế cũng rất tốt.
Đợi đến khi tu vi đạt đỉnh cao, mang theo người nhà đi thưởng thức cảnh đẹp nhân gian cũng là một lựa chọn không tệ.
Nhưng mà ông trời sẽ cho hắn cơ hội như vậy sao?
Nghĩ đi nghĩ lại…
Mùi thơm của thịt rắn phả vào mặt.
Cầm cành cây giống như đang ăn xiên nướng, hương vị ngon miệng, đánh chén bữa ăn đơn giản rồi ngồi khoanh chân, nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn bây giờ hiểu rất rõ thực lực của bản thân.
Cùng cấp bậc không ai là đối thủ của hắn.
Không phải tự tin mà là tất nhiên.
Mặc dù hắn lúc nào cũng tu luyện, nhưng nên biết rằng những kẻ không có căn cơ như hắn, nếu không mượn điểm vạn năng mà đột phá thẳng lên thì đúng là nhân vật hùng mạnh nhất trong cùng cấp bậc.
Sử dụng điểm vạn năng để đột phá, kình đạo càng thêm tăng vọt, vượt qua người cùng cấp bậc rất nhiều.
Huống chi hắn còn tu luyện hai môn bí pháp, đồng thời tu luyện hai môn bí pháp này tới cấp bậc viên mãn, đưa vào trong Long Cốt thứ nhất và thứ hai, kình đạo chồng chất, kẻ nào đánh lại được hắn.
Rèn luyện Long Cốt, tu luyện võ kỹ, bí pháp đều cần rất nhiều thời gian.
Nếu như không có sự hỗ trợ của bạo kích phụ trợ, hắn biết với sự cố gắng của mình cho dù không ăn, không ngủ cũng không tu luyện được đến trình độ này.
Dựa vào bạo kích phụ trợ có gì phải xấu hổ, cũng giống như may mắn vậy, mà may mắn cũng coi là một phần năng lực, người khác chỉ có thể ngưỡng mộ ao ước.
Mà bây giờ hắn toàn lực bạo phát có thể mạnh đến mức nào, ngang hàng với đối thủ nào, chuyện này khó nói.
Cần xem xem căn cơ của đối phương có vững vàng hay không, rèn luyện Long cốt thế nào, tu luyện được bao nhiêu bí pháp, có thể bạo phát kình đạo gấp bao nhiêu lần, những thứ này đều là những yếu tố ảnh hưởng đến sức chiến đấu.
Trong lúc nhắm mắt dưỡng thần, bên ngoài côn trùng kêu rả rích.
Đột nhiên, có tiếng bước chân dồn dập truyền đến.
“Phía trước có tòa miếu đổ nát, có khả năng bọn chúng nấp ở đây.”
Lâm Phàm bừng mở mắt, sắc mặt kinh hoàng, trong lòng nghĩ không thể nào, mà đúng lúc này cửa gỗ bị đẩy ra, một đám người xông vào.
Nhìn kỹ, vẫn còn may chán…
Không phải những người mà hắn nghĩ tới, thế nhưng đám trước mặt là ai, đều mang mặt nạ quỷ, đứng trước lũ mặt quỷ này có một người từ vóc dáng có thể nhìn ra chắc chắn là nữ nhân, bên cạnh nữ nhân có một quái nhân dáng người thấp bé, ngũ quan xiên xẹo.
Chu Kiệt đánh giá ngôi miêu nát một vòng: “Hử, sao lại không có, rốt cuộc đã chạy đi đâu, rõ ràng nhìn thấy chạy về hướng này mà.”
Vừa dứt lời lại có mấy bóng người xuất hiện.
Nếu như người thành Đoạt Ấn nhìn thấy chắc chắn sẽ nhận ra.
Những người đến sau này là… ba vị đường chủ: Chu Đường Sinh, Lô Huyền, Quách Phong và bang chủ Tạ Triển.
“Không đuổi kịp bọn chúng.” Tạ Triển rất cung kính đứng trước mặt vị nữ tử, tuy hắn ta là bang chủ Cự Đào bang nhưng vị nữ tử đeo mặt nạ quỷ này là người hắn ta không thể trêu chọc.
“Hừ, coi như bọn chúng nhanh chân, đường đường là Chu Cửu Lê đại thống lĩnh Hoàng Thành tỷ cũng chỉ có thế mà thôi.” Ngữ điệu của nữ tử có vẻ xem thường.
Trong lòng Lâm Phàm run lên, quả nhiên có liên quan đến Cổ Đại Toàn giống như hắn nghĩ, nhưng bây giờ tình hình thế nào, tại sao vô duyên vô cớ đuổi tới đây.
Sau đó, hắn mang theo vẻ mặt kinh hoàng nhìn đám người trước mặt, cơ thể co rụt về phía sau, không dám đối mặt với đám người này, giống như người qua đường đến tá túc ở đây mà thôi.
Không cần thiết phải ra tay.
Hắn cùng lũ này không có bất kỳ ân oán nào, hai bên đều lần đầu gặp gỡ, không thể vừa gặp mặt lần đầu đã chủ động “làm” ta được.
Lúc này, ánh mắt nữ tử đeo mặt nạ quỷ rơi xuống người Lâm Phàm, thoáng đánh giá: “Ngươi là kẻ nào?”
“Đang… Đang hỏi ta ư?” Lâm Phàm làm bộ sợ sệt nói.
“Ngoài ngươi ra còn có kẻ nào khác?”
“Ta từ Ninh thành đến thành Đoạt Ấn thăm người thân.” Lâm Phàm nói.
“Ngươi không cần thăm nữa đâu.”
“Hả?”
“Xuống lỗ chờ bọn họ mấy chục năm nữa rồi đoàn tụ nhé, chỉ trách ngươi xui xẻo gặp phải bọn ta…”
Lâm Phàm khiếp sợ nhìn bọn họ.
Mạng người thật sự là cọng rơm cái rác sao?
Cho dù các ngươi nói ta xấu, làm ảnh hưởng đến khẩu vị của các ngươi nên mới muốn giết ta, xem như là ta có thể vui vẻ chấp nhận loại lý do này, nhưng lại chẳng có bất cứ lý do gì thì có hơi ác rồi.
Hắn và Ngô Quảng Thắng không có thù oán, vì sao còn muốn giết hắn ta. Là do hắn nhận nhiệm vụ của sơn môn, nhận sự nhờ vả của tên ăn mày, hợp tình hợp lý, không có bất cứ vấn đề gì.
“Tại sao phải giết ta? Lý do là vì ta nhìn thấy các ngươi sao?” Lâm Phàm hỏi.
“Không sai.”
“Được rồi, ta chấp nhận lý do này.”
Lâm Phàm bất lực, không muốn nói nhảm thêm nữa. Tâm trạng hắn dễ chịu hơn rất nhiều, không còn buồn rầu như trước.
Nếu như đối phương không có lấy một lý do, đối với hắn, thật sự khó mà chấp nhận nổi.
May là bây giờ đã có lý do, tâm trạng tốt hơn nhiều rồi.
Chỉ là… đối phương có nhiều người như vậy, có lẽ phải đánh rất lâu.
“Hình như ngươi không có chút bất ngờ nào.”
“Bất ngờ? Các ngươi nhiều người như thế, ta chỉ có một người, coi như có cảm thấy bất ngờ thì các ngươi có thể thả ta đi sao?”
“Không thể.”
Bọn họ chạy trong bóng đêm, chấp hành các loại mệnh lệnh giết người, những mạng người kia chỉ như cọng rơm cái rác, rất yếu ớt.
Chương 154 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]