“Giao hắn cho ta, ta thích giết loại người này.” Chu Kiệt cười he he, đôi mắt toả sáng. Gã hâm mộ dung mạo của Lâm Phàm, thật sự rất anh tuấn nhưng càng anh tuấn lại càng khiến gã phẫn nộ, càng tìm cách tra tấn.
“Ừ, giao cho ngươi, kết liễu nhanh lên.” Nữ tử nói một cách lạnh nhạt.
Đám Chu Cửu Lê chạy quá nhanh, bày ra thiên la địa võng cũng không bắt được đối phương. Chỉ có thể nói hắn ta cũng có chút năng lực, lại dẫn theo đám thuộc hạ trốn thoát được, nhưng cũng không phải là không có thu hoạch gì.
Dáng vẻ Chu Kiệt đi lại như một loài thú quy thuận, dùng cả tay chân, rất thích bò trên mật đất. Nhất là hai tay của gã, móng tay dài nhỏ đen kịt, lúc ma sát với mặt đất sẽ phát ra tiếng chói tai.
Trong chớp mắt.
Hai tay và hai chân Chu Kiệt bám vào cột nhà, thò đầu ra, dùng ngũ quan vặn vẹo nhìn Lâm Phàm: “Tiểu tử nhà ngươi xui xẻo thật, chưa đuổi kịp bọn chúng, tâm trạng của đại gia đây không tốt chút nào. Đợi chốc nữa ta dùng móng vuốt này vặn gãy đầu ngươi, nhanh thôi, còn có thể để ngươi tận mắt nhìn thấy thân thể không đầu của mình.”
“Miệng ngươi hôi thật.” Lâm Phàm đưa tay phẩy phẩy không khí trước mặt.
“Tự tìm cái chết.” Chu Kiệt giận tím mặt, không ai có thể cười nhạo gã. Ngón tay gã sắc bén chộp đến yết hầu của Lâm Phàm, tốc độ rất nhanh phối hợp với móng tay bén nhọn của gã, đúng là rất bá đạo.
Nhưng…
Phập!
Tất cả mọi người kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, không ai ngờ được, đến chính Chu Kiệt cũng không ngờ, động tác của gã dần ngừng lại.
Gã cúi đầu, phát hiện một bàn tay đâm xuyên qua ngực gã.
Sau đó, gã chậm rãi ngẩng đầu khiếp sợ nhìn Lâm Phàm.
Khinh địch.
Gã không tránh, cũng không để ý, nếu có chuẩn bị thì không nên thành ra thế này.
Lâm Phàm hất cánh tay, hất Chu Kiệt xuống mặt đất, dưới ánh mắt không cam lòng của đối phương, hắn đạp một phát xuống, thẳng chân giẫm nát đầu của gã.
Khinh địch là phải trả cái giá lớn.
Hắn nhìn ra được, nếu như kẻ lùn này có thể thu lại cái tâm kinh địch của gã, có lẽ sẽ chống đỡ được mấy chiêu trong tay hắn. Nhưng toàn tâm lơ là xuất hiện trước mặt ta, còn đùa giỡn hành hạ ta như thế, dùng một chiêu giết chết trong nháy mắt cũng hợp tình hợp lý.
“Ngươi là ai?” Nữ tử khiếp sợ, tựa như vừa gặp quỷ. Nàng ta không ngờ đối phương lại mạnh như thế, đúng là vượt qua tưởng tượng, ánh mắt nàng ta rơi trên người Chu Kiệt, đã chết không thể chết lại.
“Ta là ai không quan trọng, các ngươi muốn giết ta còn phải xem các ngươi có khả năng này hay không, không phải các ngươi chết thì là ta chết.” Lâm Phàm đánh một quyền vào cột nhà, kình đạo từ cột nhà lan ra khắp miếu hoang.
Rầm rầm!
Miếu hoang sụp xuống, vùi lấp tất cả mọi người.
Ai cũng không ngờ tới.
“Mẹ kiếp, tên điên ở đâu ra.”
Trong đống đổ nát, Chu Đường Sinh hất gạch ngói phủ trên người ra, trước mặt toàn là bụi bặm, đối phương ra tay nhanh quá, thế mà thẳng tay đập tan cái miếu. Đương nhiên bọn họ không bị sao cả, tình huống này còn chẳng thể tạo nên uy hiếp với bọn họ.
Nhưng ngay lúc này.
Một luồng lực đánh đến chỗ hắn ta, ngây người nhìn, chỉ thấy một quyền của đối phương lao về phía mình. Chỉ thấy mũi chân của Chu Đường Sinh vừa nhấc, một khối gạch vỡ đập về phía đối phương, tiếc là nó vô dụng. Hắn ta chỉ có thể đan chéo hai tay bảo bệ đầu, ngăn cản quyền này của đối phương.
Trong khoảng khắc va nhau.
Sắc mặt Chu Đường Sinh biến thành kinh hãi, một luồng kình đạo hùng hậu xuyên qua, từ hai cánh tay của hắn ta truyền khắp cơ thể, ngũ quan trên mặt chấn động, dấy lên rất nhiều nếp nhăn.
Phựt phựt!
Hai tay đứt gãy, cơ thể bay ngược lại, phun ra một ngụm máu tươi, đôi mắt hắn ta đỏ bừng, huyết khí dâng lên, kình đạo mạnh thật, vốn không hề đơn giản như trong tưởng tượng.
Rốt cuộc kẻ này là ai?
Tuổi trông còn trẻ mà sao lại kinh khủng như thế.
Trong quá trình bay ngược lại, hắn ta muốn thay đổi phương hướng của thân thể, chỉ là luồng kình đạo kia vẫn còn rung động trong người. Trong lúc đó, ánh mắt hắn ta liếc qua nhìn thấy đối phương lại đánh đến ngay dưới người mình, lập tức có dự cảm không tốt, hắn ta muốn ngăn chặn luồng kình đạo này rồi tránh né thế tấn công của đối phương.
Chỉ là Lâm Phàm sẽ không cho hắn ta cơ hội.
Điệp Sơn Kình, Bão Nguyên Quy Nhất, kình đạo tăng gấp bảy lần được ngưng tụ trên nắm tay, nhìn kỹ có thể phát hiện một luồng chấn động bao trùm trên nắm đấm.
Lâm Phàm vung ra một quyền, thẳng tay đánh vào vị trí Long Cốt của đối phương.
Phụt!
Chu Đường Sinh phun ra một ngụm máu lớn.
Hắn ta cảm thấy Long Cốt của mình vỡ vụn, đó là Long Cốt hắn ta rèn luyện mấy năm. Ngay sau đó một luồng lực xé rách ập đến, chen vào ép phần thắt lưng của hắn ta hướng lên, phụt một tiếng, phần bụng bị kình đạo xuyên qua, trực tiếp vỡ nát, bị đánh giết ngang đường.
Trực tiếp đuổi giết một người.
Lâm Phàm không có chút giấu dốt nào, ra tay toàn lực, khí huyết trong cơ thể hoàn toàn sôi trào, cơ thể có hơi nước bốc ra.
“Bày trận, giết hắn.” Nữ tử hét lên.
Những người mặt quỷ kia đứng dậy từ trong đám tàn tích, nghe thấy tiếng của thủ lĩnh, cũng hành động ngay lập tức.
Trước mắt loé lên một cái.
Lâm Phàm thi triển thối công, kéo tốc độ đến cực hạn, rất nhanh đã xuất hiện trước mặt mấy kẻ mặt quỷ, mỗi kẻ một lần.
Cổ tay đánh vào họng.
Tay chọc thủng huyệt thái dương.
Tay bóp yết hầu.
Mỗi chiêu đều là chiêu độc, hoàn toàn không cho người ta cơ hội. Tu vi của những người mặt quỷ này không được coi là cao, hắn thừa lúc bọn chúng chưa tập hợp được trận hình mà chém giết, giống như giết thỏ, nhấc tai lên, một đao cắt đứt gân.
Vốn chẳng để cho chúng có cơ hội thi triển thuật Hợp Kích.
Tạ Triển, Lư Huyền, Quách Phong và nữ tử cũng lao đến, chỉ là tạm thời Lâm Phàm không theo chân chiến đấu với bọn họ mà đi thu hoạch đám người đeo mặt nạ quỷ. Tu vi cá nhân của mấy người này quá thấp, có thể giết được thì giết hết toàn bộ luôn, tránh cho chốc nữa đại chiến lại bị mấy thứ này quấy rối.
Lúc đánh nhau, hắn sẽ không xem thường bất kỳ kẻ nào, càng nhỏ yếu hơn càng có thể lật ngược tình thế, cho nên chém giết toàn bộ không chừa lại cơ hội nào.
Trong lúc giao đấu, kình đạo bộc phát.
Chương 155 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]