Chỉ dựa vào sự va chạm của kình đạo đã giết chết mấy tên người mặt quỷ.
Giải quyết tên cuối cùng.
Thừa cơ thoát khỏi khốn đốn.
Rơi vào khu đất trống cách đó không xa, mà bọn họ cũng vây đến rất nhanh, vây quanh hắn.
“Tên khốn này, rốt cuộc ngươi là ai? Hỏi ngươi đó, còn không thành thật chút đi, giết nhiều người của ta như vậy, muốn giữ lại ngươi cũng không được.” Nữ tử nói.
Lâm Phàm cười: “Dừng…”
Sau đó hắn nhìn bốn người, phân tích tình hình lúc này.
Cuối cùng cho ra kết luận.
Có thể giết hết.
“Giết hắn.”
Nữ tử giận dữ thét lên một tiếng, cùng với ba vị khác xông lên đánh Lâm Phàm. Địch ở tứ phía, trong đó Tạ Triển và vị nữ tử này là có tu vi cao nhất, hai vị kia còn dễ nói.
Nhưng không phải có người thường nói, hai quyền khó địch lại bốn tay, bây giờ ở đây đã có tám cánh tay.
Nữ tử am hiểu chủy thủ nhanh chóng đánh hai lưỡi dao tới, kình đạo bao trùm chủy thủ, cho dù cách xa một khoảng vẫn có thể bị trầy xước, mà ba vị kia cũng đều thi triển sát chiêu, mức độ tàn nhẫn dường như muốn đánh chết Lâm Phàm ngay tại chỗ.
Tạ Triển am hiểu quyền pháp, từng quyền tung ra hung hãn như hổ báo.
Lư Huyền cầm trường kiếm trong tay, chiêu kiếm tinh xảo, chỉ công kích ở phần dưới của Lâm Phàm.
Còn Quách Phong lại không thấy hiện ra nhưng lờ mờ có thể nhìn thấy giữa ngón tay đối phương có giấu đồ vật, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc là ám khí.
Gặp phải tình huống này hắn liền hết sức tập trung, không dám buông lỏng chút nào.
“Tu vi các ngươi không tồi, nhưng so ra mà nói không tu luyện kình đạo đến nơi đến chốn. Đối phó với các ngươi cần tốn chút chiêu thức nhưng độ khó không cao.” Lâm Phàm nói.
“Càn rỡ.” Lư Huyền vô cùng tàn nhẫn, nàng ta là loại người ngạo mạn giống như Lâm Phàm. Để tu luyện được đến tu vi như ngày hôm nay, mỗi người bọn họ không biết đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian và tinh lực mới đạt được đến trình độ này. Vậy mà bây giờ không biết tiểu tử ngốc đến từ đâu dám cả gan nói những lời này, đơn giản chính là tự tìm cái chết.
Áo bào trên người Lâm Phàm rung động, kình đạo bùng phát, kích hoạt tính tủy Long Cốt, kình đạo xoay tròn nhanh hơn, phối hợp Điệp Sơn Kình và Bão Nguyên Quy Nhất gia tăng bội số kình đạo, thi triển ra đến đó là có được uy lực kinh thiên động địa.
Theo sự điều khiển của hắn, kình đạo dung nhập vào hai chân, hai tay. Tứ chi được kình đạo bao trùm tạo thành gợn sóng.
Một cỗ uy thế to lớn nghiền ép về phía đám người.
Tứ Hợp Chưởng!
Lâm Phàm đạp một cước xuống đất, kình đạo kinh khủng xâm nhập vào mặt đất xung quanh, trong nháy mắt tạo ra sự nổ tung, đất vụn bay lên thật cao tạo thành tường đất khiến cho sắc mặt bốn người bọn họ kinh biến, không ngờ kình đạo của đối phương kinh khủng như vậy.
Ngay lập tức.
Chưởng ấn liên tục vỗ về phía bốn người bọn họ, mỗi một chưởng đều ẩn chứa sức mạnh kinh người.
Lư Huyền đứng mũi chịu sào, kiếm ở trong tay bị Lâm Phàm đánh bay, ngay sau khi hắn ta vừa lấy lại tinh thần, chưởng ảnh đã lại đánh vào lồng ngực hắn ta, trong thời gian ngắn ngủi đã đánh trúng hơn mười chưởng vào giữa lồng ngực của hắn ta.
Lập tức máu thịt be bét.
Kình đạo kinh khủng xuyên thủng cơ thể của hắn ta.
Phụt phụt!
Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, sợ vỡ mật nhìn Lâm Phàm, không tin thực lực của đối phương lại hùng mạnh như thế. Thậm chí ngay cả hắn ta cũng không đỡ nổi cỗ kình đạo dời núi lấp biển kia. Nó có khả năng xuyên thủng và rung động cực mạnh, cho dù hắn ta có thi triển kình đạo hộ thể thì cũng chỉ như tờ giấy, chạm một cái lập tức nát, không đỡ nổi.
Lâm Phàm thi triển thối công. Hắn đột nhiên giẫm một cước xuống mặt đất, kình đạo gia tăng làm bụi đất bay lên, sỏi đá trên mặt đất ùn ùn đánh về phía ba người kia.
Leng keng leng keng!
Phụt phụt!
Ba người chống lại sỏi đá bay đến, bụi đất che mắt, trong thoáng chốc giao thủ bọn họ đã phát hiện vấn đề to lớn, kẻ bị bọn họ coi thường lúc trước này có thực lực rất mạnh, kình đạo hùng hậu tới mức doạ người.
"Toái Tinh Tuỳ Ảnh Thối, Toái Tinh!!!"
Lâm Phàm chợt quát một tiếng rồi vọt đến trước mặt Tạ Triển, đầu gối cong lên húc mạnh vào lồng ngực của đối phương. Tạ Triển kinh hãi đưa hai tay ngăn cản, chỉ là ngay trong chốc lát ngăn cản hắn ta đã phát hiện hắn ta vốn không đỡ được cỗ kình đạo kia, hai tay lập tức bị ép vào lồng ngực.
Ầm ầm!
Tiếng kình đạo nổ tung.
Tạ Triển lập tức bay ngược ra ngoài, đồng thời phun máu, hai mắt hắn ta trợn to, trong lòng điên cuồng hét lớn, đây rốt cuộc là quái vật gì, sao kình đạo lại kinh khủng đến mức độ này.
Hay là… Đối phương đã rèn luyện Long Cốt đến hoàn hảo.
Không thể nào…
Rèn luyện Long Cốt có độ khó cực cao, không thể nào có nhiều người như vậy làm được đến trình độ đó. Phàm là người có thể làm được đều phải có chỗ dựa cực lớn, đại dược chồng chất nhiều vô kể.
Nhưng nếu là loại này thì hắn ta không thể không biết đối phương là ai, đối phương cũng tuyệt đối không thể không có tiếng tăm gì.
Ngay khi Lâm Phàm chuẩn bị đuổi theo Tạ Triển đang bị thương nặng thì sau lưng truyền đến tiếng xé gió.
Vút!
Vút!
Quách Phong lập tức ra tay, ám khí giữa ngón tay bao trùm kình đạo bay về phía Lâm Phàm, tốc độ xoay tròn có thể phá vỡ đủ loại kình đạo hộ thể.
Lâm Phàm nghiêng người tránh được, đơn chưởng rơi xuống đất. Hắn dùng ánh mắt sắc bén nhìn đối phương, người này hơi phiền, năm ngón tay hắn dần dần đặt xuống mặt đất, vận đủ sức mạnh, mượn lực chân sau, phịch một tiếng, đánh thẳng đến chỗ Quách Phong.
Nhưng ngay lúc hắn hành động, chuỷ thủ sắc bén lập tức kề sát cổ họng hắn.
Lâm Phàm vỗ một chưởng vào cánh tay nữ tử, mượn lực lùi lại, cũng bởi vì nữ tử bị Lâm Phàm vỗ trúng cánh tay mà khó nhịn đau đớn, chuỷ thủ trong tay rơi xuống. Ngay khi sắp rơi xuống đất, mu bàn chân nữ tử lại đá trúng chuỷ thủ, chuỷ thủ lập tức hoá thành một vệt sáng đánh về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm bắt được chuỷ thủ đánh tới, nhanh chóng lao về phía Quách Phong.
Quách Phong kinh hãi thi triển tất cả vốn liếng, vô số ám khí bao trùm kình đạo bay tới.
"Thủ pháp ám khí thật mạnh, không biết cao minh hơn bao nhiêu so với vị từng thấy ở thành Thiên Cửu."
Chương 156 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]