Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 157: CHƯƠNG 157: TRÒ CHƠI MÈO VỜN CHUỘT BẮT ĐẦU

Hắn vung chuỷ thủ lên ngăn cản tất cả ám khí bay đến, kình đạo của đối phương không hùng hậu như hắn, nếu kình đạo của đối phương vô cùng hùng hậu thì hắn cũng không dám ngăn cản trực tiếp, hễ không đỡ được thì hậu quả khó lường.

"Người này đáng chết." Quách Phong nhìn Lâm Phàm lướt nhanh đến chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại, bị cao thủ như này chú ý đến, cả người khó chịu, chau mày, sau đó nhanh chóng lấy từ trong ngực ra một khối cầu hình tròn được chế tác tinh xảo ném vào Lâm Phàm.

Nhìn thấy thứ này…

Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi, thoáng chốc lùi lại, nhìn thấy Lư Huyền còn chưa chết mà vẫn đỡ cây, ôm ngực, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngay sau đó…

“Mẹ nó!”

Lư Huyền buột miệng thét lên.

“Huynh đệ, ngăn cản thay ta.” Lâm Phàm hạ chủy thủ xuống, để đề phòng sự phản kháng hắn đánh ngất Lư Huyền, sau đó ném hắn ta vào quả cầu.

Trong thoáng chốc.

Chuyện kinh khủng đã xảy ra.

Quả cầu tan rã, các cơ quan bên trong dường như cũng bị phát động bật ra vài sợi dây sắt, lắc lư xoay tròn với tốc độ cao, mà Lư Huyền ngăn ở trên quả cầu lập tức bị cắt thành vô số khối thịt.

Dây sắt chặt đứt cây cối xung quanh, độ sắc bén cực mạnh, quả thật là siêu cấp sát khí.

Mí mắt Lâm Phàm giật giật.

Hắn thậm chí còn nghĩ là mình có thể đỡ được sao?

Với kình đạo bây giờ của hắn vừa mới đối mặt với ám khí, lại dùng kình đạo hộ thể cũng không biết có thể chống đỡ được không.

Sau đó.

Hắn phát hiện phía trước đã không còn bóng dáng Quách Phong, hình như nhân cơ hội vừa rồi đã trốn thoát khỏi đây, quay đầu một cái cũng không còn thấy bóng dáng Tạ Triển.

Chỉ còn lại vị nữ tử đang đeo mặt nạ quỷ kia.

Xoạt!

Xoạt!

Bốn mắt nhìn nhau.

“Chỉ còn lại ta và ngươi.” Vẻ mặt Lâm Phàm lạnh nhạt, thong thả đi đến chỗ nữ tử đeo mặt nạ quỷ, mà nữ tử dường như nghĩ đến cái gì liền quay người lao vào trong rừng rậm.

Tốc độ của Lâm Phàm tăng dần.

Trò chơi mèo vờn chuột chính thức bắt đầu.

Phía trước.

Trong lòng nữ tử hết sức kinh hãi, đã có chút bồn chồn lo sợ, một nhóm người vậy mà bị giết còn lại ba người.

Trong quá trình chạy trốn, quay đầu nhìn lại phía sau.

Không biết vì sao.

Rừng rậm tối đen lộ ra vẻ rất quỷ dị.

Trong khu rừng rậm rạp.

Thỉnh thoảng sẽ có tiếng gầm của dã thú vọng đến khiến cho khu rừng đã có chút kinh khủng lại càng thêm âm u, quỷ dị.

Nữ tử mặt quỷ kéo lê cái chân đầy máu tươi đi về phía trước, trên đùi có một vết thương rất rõ ràng, bị một vũ khí sắc bén nào đó xuyên qua, nhưng thật ra là bị Lâm Phàm dùng viên đá đánh thủng.

“Ta không thể chết ở chỗ này.”

Vẻ mặt của nữ tử nặng nề, tập tễnh đi trên đường, trong lòng kinh hoàng, đây là cảm giác mà nàng ta chưa bao giờ có.

Dần dần.

Có tiếng bước chân truyền đến tai nữ nhân.

Giống như bùa đòi mạng.

Nữ tử kinh hãi, vội vàng dựa lưng trốn vào một gốc cây đại thụ, chỉ mong đối phương không phát hiện ra bóng dáng của nàng ta, từ đó có thể trốn được một kiếp.

Đột nhiên.

Vù vù!

Một viên đá đánh xuyên qua cây đại thụ rồi xuyên qua vai phải của nàng ta, máu tươi ọc ọc tràn ra ngoài. Nàng ta kinh hãi, điên cuồng chạy trốn về phía trước, giống như một con ruồi không đầu, cảm thấy nơi nào an toàn thì chạy đến đó.

Chạy, chạy!

Lại một viên đá xuất hiện từ trong bóng tối, đánh xuyên qua vai trái của nàng ta, máu bắn tung toé, lại là sự đặc sắc trong đêm tối.

“Ngươi ra đây, ra đây cho ta…”

Nữ tử không tiếp tục chạy trốn, tức giận hét lên, nàng ta phát hiện ra mình như một con mồi, bất luận là chạy đến chỗ nào đều không thoát khỏi sự theo dõi của đối phương. Đối phương đang trêu đùa nàng ta, loại cảm giác này chỉ xuất hiện trên người kẻ khác, chưa từng xuất hiện trên người mình.

Trạng thái gần như phát điên, khiến nàng ta quên mất bản thân cũng là một cao thủ.

“Thật nhàm chán, còn tưởng rằng ngươi có thể có thủ đoạn khác, không ngờ mới thế này đã bị ép đến điên sao?”

Hai chân Lâm Phàm đạp lên cành cây, từ trên cao nhìn xuống nữ tử mặt quỷ đã bị ép đến điên. Vốn hắn định giải quyết nhanh chông, nhưng nghĩ đến loại người này vô duyên vô cớ muốn giết hắn, chắc chắn đã từng làm không ít lần.

Đã như vậy.

Hắn muốn để đối phương cảm nhận một lần, bản thân bị ép rơi vào hoàn cảnh bất đắc dĩ sẽ có tâm trạng tuyệt vọng đến thế nào.

“Giết!”

Nữ tử mặt quỷ gào lên giận dữ, không đếm xỉa đến hai vai đã bị xuyên thủng, mãnh liệt đánh đến chỗ Lâm Phàm. Trong mắt Lâm Phàm, nữ tử có rất nhiều sơ hở, cả người từ trên xuống dưới đều là sơ hở.

Lâm Phàm lạnh nhạt nhìn, ngay lúc cánh tay nữ tử mặt quỷ quét về phía hắn, hắn bắt lấy cổ tay của đối phương, chưởng quyền luân chuyển đánh vào lồng ngực nàng ta, kình đạo hùng hậu bắn phá, bất kể là ai cũng không chịu đựng được.

Máu của nữ tử mặt quỷ tràn ra từ trong chiếc mặt nạ.

Cùng một quyền, một chưởng của hắn hạ xuống, thân hình nữ tử mặt quỷ run rẩy mãnh liệt.

Sát chiêu đơn giản thô bạo.

Buông tay ra.

Nữ tử mặt quỷ rơi xuống mặt đất, ầm một tiếng, không có động tĩnh gì. Lâm Phàm nhảy từ trên cành cây xuống, lúc ở giữa không trung, hai đầu gối co lại, rơi thẳng đứng, mạnh mẽ chống đỡ ở phần bụng của nữ tử mặt quỷ.

Dưới đòn đánh nặng nề, kình đạo bộc phát ra từ sau lưng nữ tử mặt quỷ, mặt đất nứt ra, mặt nạ trên mặt nàng ta cũng theo đó mà vỡ thành hai mảnh rồi rơi xuống đất.

“Ồ?”

Lúc ngẩng đầu, Lâm Phàm nhìn thấy khuôn mặt của đối phương thì biểu cảm có hơi kinh ngạc, không phải nàng ta có vấn đề gì mà là diện mạo thật của nữ tử mặt quỷ này có vẻ đẹp.

“Thì ra là một mỹ nữ, nhưng thật đáng tiếc nếu như ngươi tháo mặt quỷ xuống sớm một chút thì có lẽ ta sẽ không ra tay tàn nhẫn như thế.”

Hắn đâu phải loại người thích phá huỷ cái đẹp theo cách tàn bạo.

Chỉ cần dáng vẻ ưa nhìn.

Cách chết sẽ ngược lại với cơ thể trước mắt này.

Lục soát người qua loa, trong lúc vô ý chạm vào không phải không tôn trọng thi thể mà là không còn cách nào khác, tiếc là không tìm được bất cứ vật gì.

Hắn đào qua loa một cái hố rồi chôn nữ tử mặt quỷ.

Còn hai kẻ chạy trốn kia, hắn nghĩ một lúc cũng không quay về tìm, không cần thiết, không biết bọn chúng đã chạy đến nơi nào.

Chương 157 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!