Nhưng hắn không còn để ý đến số lần bạo kích nữa, chỉ cần mỗi bước để lại một vết chân, kiên trì nỗ lực, cuối cùng cũng sẽ có thu hoạch lớn.
Dần dần, mặt trời chiều ngả về phía tây, bầu trời dần chuyển đen.
Ầm ầm!
Lúc trời tối, trong tầng mây có tiếng sấm vang lên, nước mưa dần dần rơi xuống, trời mưa, nhưng dù như vậy, cũng không thể ngăn hắn tu luyện.
Đột nhiên, hắn phát hiện bên cạnh mình có cây, hình như là nghĩ đến cái gì đó, trực tiếp một cước đạp cái cây xuống vực sâu vạn trượng.
Dầm mưa tiếp tục tu hành.
Nước mưa rơi xuống ở trên người, cả người vẫn rất ổn định, tất cả đều như yên tĩnh, mà đây cũng là thời khắc tốt nhất.
Hắn không thích người khác gọi mình là kẻ đẹp trai, mà hắn thích người khác gọi hắn là người điên vì võ.
…
Mấy ngày sau, Ngô Thanh Thu nhớ sư đệ, đi tới trước phòng hắn gõ cửa, nhưng không thấy có động tĩnh, trong lòng vô cùng hoài nghi, sư đệ đi đâu, sao lại không thấy người.
Sau đó nàng tìm một vị sư đệ để dò hỏi tình hình của Lâm Phàm.
"Sư tỷ, mỗi ngày hắn đều rất sớm đã lên trên núi, chính là ở hướng kia."
"À, cảm ơn."
Ngô Thanh Thu đi theo hướng đó, nghĩ xem sư đệ đi đến đó làm gì, tìm kiếm khắp nơi trong lúc vượt núi, nơi này rất ít người qua lại.
Rất nhanh, nàng nghe thấy một âm thanh, ngẩng đầu nhìn về phía xa thì thấy ở trên vách núi cheo leo, một bóng người mờ ảo đang tu luyện, tuy rằng không thấy rõ mặt, nhưng thân hình này chính là của sư đệ, tuyệt đối không sai.
Nàng không đến đó, để tránh quấy rối sư đệ tu luyện, mà cứ nhìn từ xa như vậy, nhìn đến mức có chút ngơ.
"Không ngờ sư đệ lại nỗ lực như vậy."
Ngô Thanh Thu càng cảm thấy sư đệ rất có sức hút, càng tiếp xúc nhiều lại càng biết nhiều hơn, sư đệ rất kiên cường, rất nỗ lực, cũng rất lễ phép, khách sáo với mọi người.
Dù sao trong mắt người tình hóa Tây Thi, nàng vẫn chưa nhìn thấy thủ đoạn giết người của Lâm Phàm, nếu như hắn có thể một chiêu đánh chết, nhiều nhất cũng có vài hình thức.
Đánh hầu, đánh từ trong ra ngoài, vân vân…
"Sư đệ tu luyện nhất định rất mệt, bữa trưa làm thế nào, rồi còn cơm tối giải quyết thế nào đây?" Ngô Thanh Thu nghĩ, sau đó quay người đi xuống núi.
Lâm Phàm kết thúc tu luyện, thở phào, sau đó hướng về phía Ngô Thanh Thu vừa đứng.
Ngay vừa nãy, giống như là có ánh mắt nhìn về phía này.
Không biết là ai.
Quên đi, vẫn nên tiếp tục tu hành cho tốt, những thứ khác không liên quan đến hắn.
Ngày kế!
Lâm Phàm rất sớm đã đi tới nơi này tu luyện, trời còn chưa sáng, có thể nhìn thấy bình minh từ trên vách núi cheo leo, thậm chí có thể nhìn thấy tử khí đông lai, loại mỹ cảnh đó, kết hợp với việc tu luyện của hắn, khiến hắn có cảm giác rất thoải mái.
Cả người đều rất dễ chịu, mỗi một lỗ chân lông đều mở ra, tham lam muốn hít trọn khí trời ở nơi đây.
Tuy rằng mỗi ngày đều làm những việc rất đơn điệu, khô khan, nhưng chỉ cần có thể nhịn được là có thể tiếp tục kiên trì.
【Nhắc nhở: Phát động bốn lần bạo kích!】
【Nhắc nhở: Độ thông thạo Diệu Nhật Tam Tuyệt +3!】
Kết thúc tu luyện, độ thông thạo tăng lên không nhiều nhưng tiến bộ rất lớn, luồng hoả năng trong cơ thể ngày càng hùng hậu. Hắn lau sạch mấy giọt mồ hôi trên trán, tu luyện thật mệt mỏi, rất dễ ra mồ hôi.
Lúc mới bắt đầu rất dễ mắc phải sai lầm, chưa quen các chiêu thức sẽ sinh ra vấn đề, dần dần sau khi quen thuộc rồi thì tu luyện các chiêu thức đến tận xương tuỷ, hình thành thói quen.
“Sư đệ.”
Tiếng nói trong trẻo vọng đến.
Lâm Phàm kinh ngạc nhìn lại, nghĩ đến ánh mắt ngày hôm qua, xem ra hắn nghĩ không sai, đúng là sư tỷ. Chỉ thấy sư tỷ nhảy lên một bước, nhanh chóng đi đến trước mặt hắn.
“Sư tỷ, sao sư tỷ tìm được ta?”
Ngô Thanh Thu cười ha ha nói: “Sư tỷ tìm ngươi, sao có thể không tìm thấy được.”
“Nói cũng đúng, sư tỷ có việc gì không?” Hắn vốn cho rằng sẽ không ai đến tìm hắn, không ngờ sư tỷ lại tìm được hắn, quả nhiên muốn tìm mình thì có thể tìm được, sư tỷ đúng là giỏi thật.
“Tu luyện rất mệt mỏi phải không? Giờ cũng trưa rồi, ta mang cho sư đệ ít đồ ăn, cho dù muốn tu luyện cũng phải ăn chút gì đó, thế mới có sức lực.” Ngô Thanh Thu cầm theo hộp cơm trong tay, nàng lấy một tấm vải lớn từ trong ngực ra rồi trải trên mặt đất, cẩn thận mở hộp cơm ra.
Lâm Phàm cười: “Sư tỷ, ta ngửi thấy mùi thơm rồi.”
“Chắc chắn thơm, sư tỷ của ngươi nấu ăn rất ngon đấy, ngươi thử xem có thích hay không.” Ngô Thanh Thu bưng đồ ăn mình tự làm ra: “Đây là móng heo, thịt kho tàu, gà hầm nhân sâm, mặc dù số lượng không nhiều nhưng ta đã bỏ thêm không ít dược liệu vào trong này, dưỡng khí huyết, hiệu quả rất tốt.”
“Đa tạ sư tỷ, còn phiền sư tỷ phải đi xa để đưa cho ta, thật là…”
Hắn không biết nên nói gì, sư tỷ thật sự quá tốt khiến hắn có một loại cảm giác khác biệt.
“Đừng nói nữa, ăn nhanh đi, để chốc nguội rồi ăn không ngon đâu.” Sư tỷ cười tủm tỉm, thấy trên mặt sư đệ có mồ hôi, nàng rút khăn tay từ trong ngực ra lau đi mồ hôi trên mặt hắn.
Trên khăn tay có mùi thơm, đó là mùi thơm của sư tỷ.
Lâm Phàm có hơi căng thẳng.
Hành vi cử chỉ quá thân mật.
Lại khiến cho hắn có một loại cảm giác không diễn tả được, chỉ có thể vùi đầu vào ăn những món ngon mà sư tỷ mang đến, ngon thật. Nghĩ lại thì sư tỷ biết nấu cơm, có thực lực, còn giao thiệp rộng rãi, có lẽ thực sự một nàng dâu thảo.
“Sư tỷ cũng ăn đi.”
“Sư tỷ ăn rồi còn những thứ này là chuẩn bị cho ngươi. Sư đệ ăn nhiều chút, ăn no rồi mới có sức mà tu luyện, có điều tu luyện là việc lâu dài, sư đệ phải chú ý nghỉ ngơi, đừng gây tổn hại đến cơ thể.”
“Ừ, ta biết rồi. Sư tỷ nói cho tađệ nghe chút chuyện gần đây đi.”
“Chuyện gần đây, ừ… Cũng không có nhiều chuyện lắm, chỉ là gần đây sơn môn xảy ra chút chuyện, điểm cống hiến để đổi đại dược đã tăng lên rất nhiều, nếu như điểm cống hiến của sư đệ không đủ thì nói với ta.”
“Ta biết rồi.”
Mặc dù hắn tu luyện suốt nhưng cũng biết tình hình bên trong sơn môn, đại dược tăng giá giống như bên Thanh Nang tông.
Chương 161 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]