Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 162: CHƯƠNG 162: TAY NGHỀ CỦA SƯ TỶ

Dựa theo tình hình hiện tại thì đại dược sơn môn tự luyện chế có vẻ là luyện chế không được tốt lắm, chứ không loại đại dược này là vật liệu chính không thể nào tăng giá nhanh thế.

Điều này liên quan đến việc tu luyện của rất nhiều đệ tử.

Sao sơn môn có thể giao vật liệu quan trọng như thế cho người khác, nếu như bị người ta bóp cổ thì chẳng phải là trừng hai mắt, trực tiếp ra đi sao.

Có lẽ…

Đại dược rất khó luyện chế, không phải cứ muốn là luyện chế được, cho đến bây giờ chỉ có tình huống này mới giải thích được.

“Sư tỷ, bây giờ thế giới ở bên ngoài loạn lắm sao?” Lâm Phàm nuốt cơm, vừa ăn vừa nói. Mặc dù thời gian này hắn có ra ngoài, gặp phải Hoàng Thành ty và mấy kẻ kỳ quặc nhưng cũng không thăm dò tình hình cụ thể, không hiểu nổi bây giờ là thế đạo gì. Nói tóm lại, hắn tựa như không cảm nhận được chút rối loạn nào.

Thành Thiên Cửu, thành Hà Tân, Ninh thành, thành Đoạt Ấn.

Những thành hắn từng đi qua này cũng tương đối an toàn, không tồi tệ như trong tưởng tượng.

Ngô Thanh Thu nói: “Rất loạn, chúng ta có được cuộc sống yên tĩnh như hiện tại là dựa vào sự che chở của sơn môn. Nếu như không có sơn môn che chở thì thứ chúng ta phải đối mặt bây giờ là phiền phức to.”

“Sư tỷ, ta từng đi qua nhiều thành trì, rất an toàn, những nơi khác cũng có sơn môn che chở sao?” Nhân lúc ăn cơm, Lâm Phàm muốn hỏi ra hết nghi hoặc ở trong lòng. Tình hình của hắn là thuộc vào loại chỉ biết cắm đầu vào tu luyện, không để ý đến chuyện bên ngoài, chuyện không liên quan đến hắn, hắn đều không muốn chủ động tìm hiểu.

Ngô Thanh Thu cười nói: “Nơi chúng ta dựa vào là ở phía đông bình nguyên Hoài Châu, cách thành Hà Tân không xa lắm, thành Thiên Cửu là thành thị thuộc vùng duyên hải, thuộc về khu vực kinh tế quan trọng. Triều đình sẽ không để cho nơi này loạn lên, hiển nhiên sẽ sắp xếp trọng binh trông coi tại Hoài Châu.”

Lâm Phàm suy nghĩ, trong nháy mắt đã hiểu rõ, trong đầu có thể hiện liên bản đồ về sự phân bố thành thị.

“Sư đệ đừng lo lắng, Hoài Châu tương đối an toàn, mặc dù cũng có tranh chấp nhưng còn lâu mới hỗn loạn như bên ngoài.” Ngô Thanh Thu cho rằng sư đệ đang lo lắng nên lên tiếng an ủi để hắn khỏi lo.

Lâm Phàm gật đầu, cũng không hỏi tiếp, biết được tương đối đại khái là ổn rồi.

Ngô Thanh Thu ngẩng cằm lên, nghiêng đầu, ánh mắt trong veo như nước nhìn chằm chằm vào dáng vẻ đang ăn cơm của sư đệ. Ánh mắt kia nhìn Lâm Phàm, có ý nghĩ không tốt lắm, ngẩng đầu đối mặt với sư tỷ.

Nói thế nào nhỉ…

Đây giống như là kẻ tha phương về đến nhà, mẫu thân chuẩn bị xong đồ ăn rồi nhìn dáng vẻ ngươi ăn như hổ đói, trong lòng thấy rất sung sướng.

Một lúc sau.

Đồ ăn sư tỷ làm đã bị diệt toàn bộ, ngay cả xương móng heo cũng bị Lâm Phàm nhai nát rồi nuốt, ăn đến miệng đầy mỡ. Ngay tại lúc hắn chuẩn bị lấy tay lau đi, sư tỷ đã chủ động tiến đến gần, nhẹ nhàng lau sạch sẽ giúp hắn.

“Sư tỷ, ta tự làm được.”

“Không sao, để sư tỷ, chút chuyện này không cần sư đệ bận tâm.” Ngô Thanh Thu cười rạng rỡ rồi thu dọn hộp cơm, không ở lại lâu, “Sư đệ, tu luyện cho tốt, mệt mỏi thì nghỉ ngơi một chút, đừng làm hại cơ thể.”

Nàng biết rõ sư đệ vốn trầm mê với tu luyện cho nên sau khi chuẩn bị xong mấy việc này, nàng thu dọn sạch sẽ không làm phiền đến việc tu luyện của sư đệ, nhưng cũng rất muốn tâm sự nhiều hơn với hắn.

Nhưng với một vài việc, có thể không làm phiền sẽ không làm phiền, sư đệ có thể giải quyết hết đồ ăn nàng làm, nàng đã cảm thấy hạnh phúc rồi.

“Sư tỷ, đa tạ.”

“Không cần đa tạ.”

Ngô Thanh Thu nhìn Lâm Phàm, khoé miệng mang theo ý cười, tình cảm trong nụ cười rất dạt dào. Từ trong nụ cười, Lâm Phàm có thể hiểu rõ hoàn toàn tấm lòng của sư tỷ đối với hắn.

Nợ tình nha.

Lâm Phàm lắc đầu, sau khi nghỉ ngơi một lát lại bắt đầu tiếp tục tu luyện, những lời sư tỷ nói… Cái gì gọi là tương đối an toàn, có thể nói không hề an toàn, chỉ có tăng cường thực lực không ngừng mới được an toàn.

Sơn môn tuy mạnh nhưng cuối cùng cũng không phải thực lực của bản thân.

Dần dần.

Bóng hình kia liên tục tu luyện từ giữa trưa đến tận tối, cũng không nghỉ giữa chừng, cho dù mồ hôi ướt đẫm mặt đất cũng chưa từng khiến hắn dừng lại.

Diệu Nhật Tam Tuyệt này thật khó tu luyện.

Khiến người ta có cảm giác gần như suy sụp.

Độ phức tạp của mỗi chiêu thức khó có thể tưởng tượng được, nếu thật sự tu luyện đến cảnh giới viên mãn cũng không biết có uy năng kinh khủng đến mức nào.

Hắn rất mong chờ.

Buổi sáng đứng ở trên vách núi tu luyện, lúc dẫn những tia nắng đầu tiên khi mặt trời mọc để tu luyện, cả người đều có cảm giác nóng rực.

Trong trời đất có linh khí, hắn nghĩ như vậy.

Tình hình tu luyện hiện tại, đều là rèn luyện thân thể, khiến thân thể không ngừng trở nên cường tráng, sau đó sản sinh một loại năng lượng, tăng cường thực lực bản thân.

Mặt trời mới lên mang theo hơi ấm.

Khiến hắn cảm giác như trên thế giới này còn có loại năng lượng mà hắn tạm thời vẫn chưa phát hiện ra.

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười hai lần! 】

【 Nhắc nhở: Diệu Nhật Tam Tuyệt độ thành thạo +12! 】

Tu luyện rất buồn chán, nhưng sau khi không ngừng kiên trì, loại cảm giác tiến triển này, giống như một dòng nước nóng tràn vào xương cốt tứ chi, thoải mái vô cùng.

Tới buổi trưa, hắn dừng tu luyện, nhìn về hướng cách đó không xa, phát hiện sư tỷ mang theo hộp cơm lẳng lặng đứng đợi ở đó, mãi đến khi Lâm Phàm tu luyện xong mới cười nhẹ nhàng đi tới.

"Sư tỷ."

"Tu luyện sao rồi?"

"Vẫn tốt, Diệu Nhật Tam Tuyệt đã đạt cảnh giới Sơ Nhập." Lâm Phàm không giấu.

"Ta đã nghe nói qua về bộ võ kỹ Diệu Nhật Tam Tuyệt này, đây là một bộ thần công rất lợi hại, tất cả đệ tử đều thích hợp tu luyện, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa có người nào tu luyện thành công."

"Thật sao?"

"Đúng vậy đó, trong vòng tám năm tu luyện tới Thông Thấu cảnh, nếu như không tu luyện đến thì phải từ bỏ, việc này quá lãng phí thời gian rồi, do đó rất nhiều đồng môn đều lựa chọn những bộ võ kỹ khác, nhưng ta tin tưởng sư đệ, sư đệ mỗi ngày đều chăm chỉ, kiên trì như vậy, nhất định có thể thành công."

Chương 162 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!