Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 163: CHƯƠNG 163: TA NGHĨ RẰNG CHUYỆN NÀY KHÔNG TỐT ĐẸP GÌ

"Cảm ơn lời khen của sư tỷ."

Lâm Phàm cười, mũi ngửi ngửi: "Thơm quá, hôm nay sư tỷ làm cái gì vậy?"

"Sư đệ xem đi rồi sẽ biết." Ngô Thanh Thu mở hộp cơm ra, lại là món ăn mới, không hề giống với ngày hôm qua, không thể không nói tay nghề của sư tỷ thật sự rất lợi hại.

Thịt chua ngọt.

Có điều nguyên liệu trong đó đều không phải là nguyên liệu tầm thường, giống như những món ăn của ngày hôm qua, nhìn có vẻ như số lượng rất ít, nhưng sau khi ăn vào bụng, một luồng tinh lực dồi dào bạo phát ở trong người, cảm giác đói bụng biến mất trong chớp mắt.

Sư tỷ giống như thường ngày, chống cằm ngồi im nhìn Lâm Phàm. Trong lúc ăn, thỉnh thoảng hắn sẽ ngẩng đầu lên, quay lại mỉm cười với sư tỷ, lúc cười lên, con mắt híp lại thành một đường.

Ngô Thanh Thu hy vọng có thể cứ như vậy mãi.

Nhưng chỉ có ở mãi bên trong sơn môn, mới có thể mãi mãi bình an như vậy.

Ninh thành.

Một chiếc xe ngựa chậm rãi ngừng ở ngoài tửu lâu, tiểu tư của tửu lầu thấy thế, lập tức xách ghế qua đó, mặt tươi cười.

"Thưa ngài, chậm một chút."

Từ Chi Chí vén rèm lên, ánh mắt nhìn tứ phía, sau đó dẫm lên băng ghế dài, từ xe ngựa đi xuống, sau đó nâng tay lên, đón lấy một vị nữ tử cùng một đứa bé bên trong xe ngựa.

"Còn phòng không?"

Từ Chi Chí tướng mạo trẻ trung, trong cử chỉ có chút phong độ, vừa nhìn cũng biết là xuất thân từ gia đình giàu có, tuyệt đối không phải kẻ đầu đường xó chợ.

"Có, cho hỏi ngài, có mấy người?"

"Ba người, một phòng."

"Được, mời đi theo ta."

Tiểu tư nghênh tiếp người đi vào.

Ninh thành náo nhiệt mỗi ngày đều phồn hoa như vậy, người ngoại thành đến rất nhiều, nhưng nơi này là địa bàn của Chính Đạo tông, cơ bản không ai lại gây sự ở chỗ này.

Trong phòng.

"Chi Chí, chúng ta đi đến Ninh thành có thật sự an toàn không?" Cô gái đang nói chuyện này, tướng mạo trẻ trung, tuổi tác không lớn, nhan sắc ưa nhìn, chỉ là lúc nói chuyện, trên khuôn mặt hiện lên ưu sầu vô cùng, giống như là có việc gì không vừa ý đang quẩn quanh trong lòng vậy.

"An toàn, có lẽ sẽ an toàn, nơi này là do Chính Đạo tông quản lý, bọn họ không dám làm gì ở nơi này đâu." Từ Chi Chí trầm giọng nói: "Chính Đạo tông nổi tiếng khắp nơi, là sơn môn chính đạo có tiếng, chờ ta nghĩ biện pháp liên lạc với người bên trong Chính Đạo tông, có vị trí đủ tốt, để bọn họ phái người hộ tống chúng ta đến thành Hà Tân, rời đi bằng đường thủy, thì sẽ không gặp nguy hiểm."

"Cha, mẹ, con muốn về nhà." Đứa trẻ tầm năm, sáu tuổi, đang bện tóc, bi bô.

Từ Chi Chí vuốt đầu đứa con, "Ngoan, không lâu nữa là có thể trở về thôi."

"Cha, mẹ, con đói."

"Vừa rồi không phải còn muốn về nhà sao?"

"Về nhà với đói bụng không phải cùng một chuyện mà."

Từ Chi Chí cười: "Ăn trước ít đồ, đợi lát nữa vào trong thành của Chính Đạo tông rồi tính tiếp."

"Dạ."

Trong tửu lâu.

Bọn họ chọn vị trí trong góc, một nhà ba người gọi các món bình dân, Từ Chi Chí thì gọi một hũ rượu thơm, tự rót tự uống, tâm sự nặng nề.

Đột nhiên, trong tửu lâu truyền đến tiếng động, hắn ta ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thì nhìn thấy một vị nam tử, cầm quạt giấy, mặt mỉm cười, theo sự hướng dẫn của chưởng quỹ đi lên tầng hai.

Từ Chi Chí nhìn lại mấy lần, đối phương ngoài việc toả ra loại khí chất giàu có, cũng không có gì đặc biệt.

Ngay sau đó, tiếng trò chuyện bàn bên truyền đến.

"Vương gia này không ngờ lại có lai lịch khổng lồ như vậy."

"Đúng vậy, nhiều người của sơn môn đến áp trận cho hắn như vậy, việc này thực sự là nghĩ cũng không dám nghĩ tới, nếu như không phải là người hầu của Vương gia truyền ra, thì ai có thể ngờ được."

"Nghe nói Vương Bảo Phong với em vợ hắn có gian tình."

"Xuỵt, đừng nói linh tinh, người em vợ này của hắn đắc tội với một đại bang nào đó, bị người ta diệt toàn gia tộc mới chạy trốn tới chỗ bọn họ tìm tỷ tỷ của nàng, vốn dĩ Vương gia thiếu chút nữa cũng bị liên lụy, ai có thể ngờ bang hội này vậy mà lại cầm đầu đến nhận tội."

"Xin hỏi các vị, người vừa lên trên lầu kia chính là Vương gia Vương Bảo Phong sao?" Từ Chi Chí chắp tay hỏi dò.

"Đúng vậy, chính là hắn."

Từ Chi Chí mang theo rượu, đi tới sát bàn, "Tại hạ Từ Chi Chí từ nơi khác đến đây, chuyện mà các ngươi vừa nói, ta rất có hứng thú, có thể nói một chút cho ta được không."

"Ha ha ha, được, không có vấn đề, việc này ta rõ hơn ai hết."

Mấy ngày sau!

Lúc sư tỷ mang hộp cơm tới, còn mang theo một phong thư.

Lâm Phàm mở phong thư này ra, phát hiện là Vương Bảo Phong sai người đưa tới, đại khái, chính là có vị nam nhân họ Từ tướng mạo bình thường tìm tới hắn ta, rất nhiệt tình với hắn ta, vốn tưởng rằng là người tốt, không ngờ là do muốn thông qua sự giới thiệu của Vương Bảo Phong làm quen với Lâm Phàm, Vương Bảo Phong nghĩ thầm tuyệt đối không phải chuyện gì tốt, cự tuyệt ngay lập tức.

Bởi vậy, cố ý viết thư đến đây thông báo một tiếng, nếu như muốn gặp, hắn ta sẽ sắp xếp cho.

Nhưng Vương Bảo Phong rất nhanh trí, cố ý để lại một câu, ta cảm giác tiếp xúc với người này tuyệt đối không phải chuyện tốt, hoặc là chưa nhìn thấy gì tốt.

Xem xong phong thư này, hắn lập tức bật cười lên. Vương Bảo Phong này đúng là rất nhanh trí, đồng thời cũng biết tiến lùi, không có ỷ vào tên tuổi của hắn, đi khắp nơi tự cho là đúng rồi gây phiền phúc cho hắn.

Ngón tay vừa sờ vào, lá thư hóa thành mảnh vụn, bay vào vực sâu vạn trượng.

"Sư đệ, chuyện gì khiến cho đệ vui như thế vậy?"

"Không có gì, Vương Bảo Phong viết thư cho ta, nội dung trong đó có đoạn khiến ta muốn cười, chỉ là một ít chuyện nhỏ nhặt." Lâm Phàm nói.

Hắn không muốn quan tâm những chuyện này, không liên quan gì đến hắn, hơn nữa còn là người xa lạ, chưa từng nghe thấy ai họ Từ, cũng không quen người như vậy, hắn không muốn chủ động gây chuyện, càng không muốn bị gây sự.

Thưởng thức cơm mà sư tỷ nấu.

"Sư tỷ, tay nghệ của sư tỷ thật sự rất tốt, nếu như mở tửu lâu khẳng định sẽ được yêu thích đó."

"Sư đệ muốn ta mở sao?"

"Ớ…" Lâm Phàm cười khúc khích, "Sư tỷ, ta nói đùa."

"Không, nhưng ta không nói đùa, nếu như sư đệ thích, sư tỷ ta có thể thử nghiệm xem, nói không chừng đến lúc đó có thể nghiên cứu ra công thức mới, sư đệ phải giúp ta thưởng thức đấy."

Chương 163 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!