Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 164: CHƯƠNG 164: LÊN ĐƯỜNG CÙNG SƯ TỶ

Lâm Phàm không lên tiếng.

"Sư đệ, ta đùa thôi."

Ngô Thanh Thu cài lọn tóc mượt vào sau tai, nhìn về phía phương xa mênh mông vô bờ, sau đó lại quay đầu, nhìn sư đệ, ánh mắt đó dịu dàng vô cùng, hy vọng sư đệ có thể dũng cảm một chút.

Ví dụ như…

"Sư đệ…"

"Ừm."

"Vậy ta đi đây."

"Sư tỷ, để ta tiễn tỷ."

"Không cần đâu, ta có thể tự đi được, sư đệ hãy tu luyện cho tốt đi."

Lâm Phàm đưa mắt nhìn bóng lưng sư tỷ rời đi, nhìn một hồi lâu, bất đắc dĩ thở dài, rồi tiếp tục tu luyện. Hắn hiểu rõ tình cảm của sư tỷ dành cho hắn, nhưng hắn vẫn chưa chuẩn bị gì cả.

Đây không phải là việc đi thanh lâu, cởi quần, kéo quần, ngươi thoải mái, ta cũng thoải mái, sau đó đơn giản là phủi mông bỏ đi đi. Mà đây chính là chuyện hệ trọng của cả một đời người.

Cả đời dài đằng đẵng, dài đến mức đâu phải cứ tức thời suy nghĩ đơn giản, là có thể đưa ra quyết định được.

"Sư tỷ, ta hiểu tâm tư của sư tỷ, nhưng trong lòng ta còn có một rào chắn vẫn chưa thể bước qua được."

Lâm Phàm buồn khổ lắc đầu, tiếp tục tu luyện, giải tỏa tinh thần, toàn tâm toàn ý tập trung vào tu luyện, bảo đảm giữ ở trạng thái tốt nhất.

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp ba trăm lần! 】

【Nhắc nhở: Độ thông thạo Diệu Nhật Tam Tuyệt +300! 】

"Hả?"

Hắn kinh ngạc, ngạc nhiên, không hiểu.

Tại sao lại như vậy? Hơi khó hiểu, hay là… Muốn để cho ta trở nên mạnh mẽ một cách nhanh chóng đây mà.

Sau một tháng!

【Nhắc nhở: Diệu Nhật Tam Tuyệt lên cấp! 】

【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp hai trăm ba mươi hai lần! 】

【Nhận được: Điểm vạn năng +232! 】

Lâm Phàm cả người run lên, khi Diệu Nhật Tam Tuyệt lên cấp, hắn cảm giác được thân thể có biến hóa long trời lở đất, đặc biệt là có một luồng nhiệt ùa vào trong trái tim, sau đó trong tim được một cỗ năng lượng kỳ dị điều hòa lại.

"Cảm giác thật là kỳ quái, tuy rằng kình đạo không tăng lên là bao nhiêu, nhưng lực chiến đấu lại tăng lên không ít."

Không biết là do nguyên nhân gì.

Nghĩ đến mỗi một bước đều diễn ra rất ổn định, trong lòng cũng rất chắc chắn, rất tự tin, giống như là có một loại tín nhiệm đối với bản thân, tin chắc rằng nếu cứ tiếp tục cố gắng như vậy, nhất định sẽ nở hoa kết quả.

Như thường ngày, sư tỷ lại mang hộp cơm đến rồi.

Hắn rất biết ơn tất cả những việc mà sư tỷ đã làm cho hắn, chỉ cần không phải là vô tâm thì sẽ mãi như vậy, nhưng hắn phát hiện tâm trạng của sư tỷ không tốt, nếu không nhìn kỹ, đúng là không thấy được.

"Sư tỷ, có phải là có chuyện gì hay không? Ta thấy tâm trạng sư tỷ không tốt lắm, nếu như có thể, không ngại thì hãy nói ta nghe thử xem."

Hắn nguyện hóa thân thành tri kỷ lắng nghe sự việc không vui của sư tỷ, nếu như liên quan đến người, không cần quan tâm là ai, theo ý của sư tỷ mà nói hắn cũng đều cho rằng… Người này có bệnh.

"Sơn môn giao phó cho ta ra ngoài làm một chuyện, cho dù cũng không phải việc gì khó, chỉ là phải rời khỏi sơn môn một thời gian, nhưng mà ta đã quen với việc làm đồ ăn cho sư đệ, nếu như ta không ở sơn môn, ai sẽ chăm sóc sư đệ đây."

Đây mới là điều mà nàng phiền não nhất, sự tình không đáng kể, chỉ là không muốn rời khỏi sơn môn, nếu như không thể nhìn thấy sư đệ, sẽ rất khó chịu.

Lúc trước chưa quen biết với Lâm sư đệ, nàng nhất định sẽ không có ý nghĩ như vậy, có lẽ từ sau khi nàng có cảm tình đậm sâu với Lâm sư đệ, thì muốn mỗi ngày tận mắt nhìn thấy sư đệ ăn đồ ăn ngon mà nàng tự tay làm.

Lâm Phàm nói: "Sư tỷ, nếu đã như vậy, không thể thoái thác sao?"

"Không sao đâu, chỉ một thời gian mà thôi."

"Sư tỷ, có tiện nói ra đó là việc gì không, nếu như có thể, nói với ta được không." Lâm Phàm muốn biết rốt cuộc là chuyện gì, lại khiến sư tỷ khó từ chối vậy.

Ngô Thanh Thu nói: "Sơn môn muốn ta hộ tống một nhà ba người của người họ Từ đến thành Hà Tân, sau đó từ thành Hà Tân đi đường thuỷ đến Bằng Châu Cẩm thành, đường xá xa xôi, đi lại cần nhiều thời gian."

Họ Từ? Trong đầu nghĩ ngợi, đột nhiên nhớ ra.

Trong bức thư mà Vương Bảo Phong gửi cho hắn có nhắc đến người này, là từ nơi khác mà đến, lúc đầu muốn thông qua Vương Bảo Phong để làm quen với hắn, nhưng Vương Bảo Phong không thèm để ý tới, không ngờ rằng hắn ta vẫn tìm được mối liên hệ khác.

Đồng thời có thể làm cho tầng trên của sơn môn đồng ý, chứng tỏ người này đã cho sơn môn cái giá đủ cao.

Nếu như hắn đã lo việc không đâu, thì chuyện này là do hắn chịu trách nhiệm, tuyệt đối không liên quan đến sư tỷ, căn cứ vào tình hình hiện tại, cho dù hắn không đi gây chuyện, rắc rối cũng sẽ tự tìm đến hắn.

Đường xá từ Ninh thành đến thành Hà Tân cũng không xa, đối phương rõ ràng có thể tự mình đi, không nhất thiết cần sơn môn hộ tống, chứng tỏ là do có nguy hiểm, mới khiến cho đối phương không thể không tìm kiếm cao thủ che chở cho mình.

Sau khi hiểu ra được điều này.

"Sư tỷ, ta đi cùng với sư tỷ." Lâm Phàm nói.

Nếu như là người khác, hắn có lẽ sẽ không quan tâm, nhưng việc này lại liên quan đến sư tỷ, khả quan nhất thì không có gì xảy ra, có thể coi như du lịch, nhưng ngộ nhỡ xảy ra chuyện, hắn sẽ rất đau khổ.

"Sư đệ, không sao đâu, sư đệ ở sơn môn tu luyện cho tốt là được rồi, những chuyện nhỏ nhặt này sư tỷ có thể lo được mà."

Ngô Thanh Thu mừng thầm, nhưng nàng không muốn làm phiền sư đệ tu luyện, sợ nhất là khiến cho sư đệ có cảm giác từ khi nàng xuất hiện, thì không thể chuyên tâm tu luyện, đó là điều mà nàng rất không muốn thấy, hơn nữa, nàng còn có dự cảm, sự tình không đơn giản như vậy, rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm, thà rằng để nguy hiểm rơi xuống đầu nàng, cũng không thể để sư đệ gặp phải phiền phức.

"Ta muốn đi." Lâm Phàm nói.

"Hả, tại sao vậy?"

"Ta lo lắng cho an nguy của sư tỷ." Lâm Phàm nói.

Nghe lời nói này trong lòng Ngô Thanh Thu thích thú, ấm áp, có cảm giác nở gan nở ruột khó nói, "Sư đệ… Ta có thể có nguy hiểm gì, rất an toàn mà."

"Sư tỷ, ta rất nghiêm túc."

Ngô Thanh Thu ngây người, sau đó cúi đầu, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Sư đệ muốn đi theo ta, vậy thì đi thôi, sư tỷ không thể nói không được."

Chương 164 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!