Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 165: CHƯƠNG 165: TA ĐÃ GẤP KHÔNG CHỜ NỔI HỘP CƠM NÀY RỒI (1)

"Ừm."

Lâm Phàm vẻ mặt lạnh nhạt gật gù, như là đang nói, rất nghe lời ta, đúng là sư tỷ tốt của ta.

"Sư tỷ, có ai cùng đi vậy?"

"Tính thêm ta là tổng cộng có bốn vị, Khang Hòe, Lương Huyên, Thôi Chân."

"Đều là nội môn sao?"

"Đều là nội môn."

"Lý Đạo Đoan sư huynh có rảnh không?"

"Huynh ấy hiện tại đang bế quan, không có thời gian."

Nếu như Lý Đạo Đoan sư huynh có thể hộ tống, hắn đúng là có thể yên tâm, nhưng ba người mà sư tỷ nhắc tới này, hắn cũng chưa từng thấy, cũng không biết tu vi như nào.

Nhưng nghĩ nếu chắc chắn không lợi hại bằng Lý Đạo Đoan sư huynh, vậy cũng không thể tính là gì.

Sau ba ngày, tại Ninh thành, Lâm Phàm gặp được ba vị sư huynh, sư tỷ nội môn.

Hai người là nam, một người là nữ.

Khang Hòe hơn bốn mươi tuổi, mặt chữ quốc, trên mặt chòm râu rậm rạp, rất uy nghiêm, bàn tay cực kỳ thô ráp, nhìn qua một lượt, tình hình đại khái là, hắn ta tu hành công phu quyền cước, không dựa vào bất kỳ binh khí nào.

Lương Huyên đúng là có chút trẻ, hơn ba mươi tuổi, phong thái hiên ngang, bện tóc đuôi ngựa, nhìn tổng quan, sạch sẽ chỉnh tề, nghiêm túc thận trọng.

Thôi Chân là người già nhất, tóc bạc ở thái dương mọc thành cụm, khí chất bình tĩnh, sau lưng đeo kiếm.

"Khang sư huynh, Lương sư tỷ, Thôi sư huynh." Lâm Phàm chắp tay, tiếp đến sẽ cùng bọn họ đưa một nhà ba người của người họ Từ đến Bằng Châu Cẩm thành, mà mấy vị sư huynh, sư tỷ này vô cùng lạ lẫm, chưa từng thấy.

"Lâm sư đệ…" Ba người cùng chắp tay.

Cái tên Lâm Phàm ở trong nội môn cũng không còn xa lạ gì, rất nhiều người đều biết, Ngô Thanh Thu thích vị tiểu sư đệ này, thậm chí không tiếc mời Lý Đạo Đoan sư huynh tự mình ra trận áp trận.

Sau đó, hắn nhìn về phía người họ Từ mà trong thư của Vương Bảo Phong có nhắc tới.

Một nhà ba người.

Nhưng người họ Từ này có vẻ như không tầm thường như Vương huynh nói, nói về dung mạo thì mạnh hơn so với Vương huynh nhiều, có thể nói đây chính là hình mẫu của nhiều nam nhân.

Từ Chi Chí mang theo vợ và con mình, khí sắc tốt hơn rất nhiều so với lúc trước. Gánh nặng trong lòng được giải quyết, hắn ta thở phào nhẹ nhõm một hơi. Đối diện với mấy vị cao thủ trong sơn môn, hắn ta ngay lập tức tiến lên đầy cung kính:

“Chuyện sắp tới làm phiền các vị rồi.”

Thôi Chân nói: “Sư môn đã giao việc, tất nhiên bọn ta sẽ dùng toàn lực để hộ tống ngươi tới Bằng Châu Cẩm thành. Bây giờ chúng ta xuất phát từ nơi này đi tới thành Hà Tân, sau đó sẽ đi bằng đường sông.”

“Tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của các vị.” Từ Chi Chí nói.

Hắn ta không hề đưa ra ý kiến gì, mấy vị ở đây đều là người từng trải, kinh nghiệm sinh tồn cũng phong phú hơn hắn ta gấp mấy lần, hắn ta không cần phải múa rìu qua mắt thợ.

“Các ngươi lên xe ngựa trước, chúng ta cần phải bàn luận một chút.” Thôi Chân nói.

“Được, đã hiểu.”

Trên xe ngựa.

“Phu quân, chúng ta có thể tới nơi an toàn sao?” Người phụ nữ nắm tay của Từ Chi Chí, suốt một đường chạy trốn tới Ninh thành đều lo sợ hốt hoảng, cũng gặp được rất nhiều nguy hiểm, may mà không gặp nguy hiểm gì lớn mới tới được đây.

Từ Chi Chí ôn hòa đáp: “Yên tâm, lúc không có người giúp, chúng ta vẫn có thể đi vào Ninh thành, bây giờ có cao thủ sơn môn che chở cho chúng ta, sẽ không có việc gì đâu.”

Hắn ta lựa chọn tin tưởng vào Chính Đạo tông.

Có mấy người đó, một nhà ba người hắn ta sẽ an toàn hơn gấp trăm ngàn lần.

Bên ngoài.

Thôi Chân trầm giọng: “Các vị sư đệ, sư muội, các ngươi có kiến nghị gì không?”

Ở đây hắn ta là người lớn tuổi nhất, lúc chưa gia nhập sơn môn là bang chủ của một bang, tuy rằng chỉ là một địa phương nhỏ nhoi nhưng để có thể làm được vị trí đó, cần phải có kinh nghiệm phong phú. Sau này gia nhập vào sơn môn khổ tu, hắn ta giao bang hội cho con cái, đến bây giờ bang hội mượn dùng lực lượng của sơn môn nên hoạt động cũng không tệ.

“Thôi sư huynh, hắn ta phạm vào chuyện gì, đắc tội với người nào, nếu có thể làm rõ hai chuyện này thì có lẽ chúng ta có thể chuẩn bị tốt hơn.” Lâm Phàm nói.

“Cụ thể ta cũng không biết rõ ràng lắm. Chỉ biết rằng hắn ta là con trai của một vị quan lớn ở đô thành, bị người hãm hại khiến cho cửa nát nhà tan, hắn ta chạy trốn từ đô thành tới đây. Bằng Châu Cẩm thành là quê quán của hắn ta, tổ tông cắm rễ rất sâu, chỉ cần tới nơi đó sẽ có người tiếp nhận.” Thôi Chân biết đây là chuyện rất khó giải quyết. Nếu đã liên quan tới quan lại, tất nhiên là sẽ dính vào một phái nào trong đó. Hơn nữa, Từ Chi Chí còn bị đối phương đuổi giết suốt một đường chứng tỏ là chuyện rất quan trọng, có lẽ là biết bí mật lớn nào đó. Nếu không kể cả là con trai của quan lớn cũng chưa chắc sẽ bị người khác đuổi giết.

Lâm Phàm trầm tư, hình như là hắn biết một ít, chắc là có liên quan tới Ngụy Trung. Chỉ cần nghĩ tới thế lực kia, da đầu hắn tê dại, thế lực lớn như vậy tuyệt đối không bình thường, chỉ sợ là rất nhiều cao thủ trong đó.

Nhưng mà nghĩ lại một chút cũng có thể phát hiện một ít vấn đề.

Một nhà ba người có thể từ đô thành chạy trốn tới nơi này chứng tỏ chưa chắc đối phương rất coi trọng bọn họ. Nếu như bên kia thật sự phái cao thủ, sao bọn họ có thể sống sót chạy tới nơi này.

Nhưng cũng chưa chắc là như hắn nghĩ.

Cần phải đề cao cảnh giác, không thể ôm tâm lý may mắn được.

“Nhân lúc hừng đông xuất phát sớm một chút, chờ tới trời tối sẽ không ổn.” Thôi Chân nói.

“Được.”

“Vâng.”

Lâm Phàm không muốn sư tỷ mệt nhọc nên kêu nàng vào trong thùng xe. Hắn điều khiển xe ngựa là được rồi, nếu như gặp phải tình huống không thể cứu hết mọi người, hắn cũng có thể cứu sư tỷ trước.

Không phải là chém gió, thực lực bây giờ của hắn, ngay cả sư tỷ cũng không đối phó được.

Ninh thành và thành Hà Tân cách xa nhau một khoảng cách, huống hồ còn đi bằng xe ngựa. Tuy rằng cần phải lên đường với tốc độ cao nhưng cũng không thể quá nhanh để tránh lật xe.

Ngay vào lúc bọn họ rời khỏi Ninh thành, một bóng dáng thần bí rời đi ngay sau đó, lặng yên không một tiếng động, không khiến bất kỳ ai chú ý.

Ngày hôm sau, ban đêm.

Chương 165 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!