Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 166: CHƯƠNG 166: TA ĐÃ GẤP KHÔNG CHỜ NỔI HỘP CƠM NÀY RỒI (2)

Ba vị sư huynh, sư tỷ cưỡi ngựa, vây quanh xe ngựa vào bên trong. Lâm Phàm cảnh giác nhìn bốn phía, hết sức chăm chú, không dám lơ là dù chỉ một phút giây. Có lúc tai hắn còn rung rung, những thanh âm rất nhỏ cũng khó có thể chạy thoát khỏi thính giác của hắn.

Dần dần.

“Khoan đã …” Lâm Phàm cất giọng.

“Có chút không thích hợp, lúc trước ta tới Ninh thành, từng đi qua nơi này. Tuy rằng đã hơn một năm nhưng chỗ này tuyệt đối không có bãi tha ma, ta nghĩ rằng có bẫy.”

Lâm Phàm nhíu mày, mộ bia của bãi tha ma vậy mà lại nằm ở hai bên trái phải của đường lớn, rõ ràng không thích hợp. Kể cả trong khoảng thời gian hơn một năm này đã chết rất nhiều người nhưng cũng không có khả năng lại chọn chôn tại nơi này cả.

“Ta tới xem.”

Thôi Chân trầm giọng, một chân dẫm lên lưng ngựa bay vút lên. Lúc đang ở giữa không trung, hắn ta rút trường kiếm sau lưng ra, vận chuyển kình đạo. Kình đạo bám vào thân kiếm, đột nhiên kiếm vung lên, một ánh sáng trắng tương tự kiếm khí xuất hiện, đó là kình đạo bùng nổ.

Rầm!

Rầm!

Mộ bia trong bãi tha ma bị đánh vỡ tung, sau đó mọi người thấy có bóng dáng màu đen xuất hiện bên trong, tưạ như ma quỷ, di chuyển nhanh chóng. Sau đó bóng dáng kia dừng lại, đôi tay rũ xuống, trường bào cũ nát phủ đầy tro bụi, có cảm giác hư thối. Thật giống như người này thật sự bị mai táng dưới nền đất hồi lâu, bây giờ biến thành lệ quỷ hiện thân.

Thôi Chân vận đủ kình đạo, quát lớn: “Chính Đạo Tông xuất hành, các ngươi là yêu ma quỷ quái phương nào, dám can đảm giả thần giả quỷ chốn này.”

“Sư đệ, chuyện gì vậy?” Ngô Thanh Thu nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên vén rèm lên dò hỏi.

“Không sau đâu, sư tỷ bảo vệ bọn họ là được, ngoài này cứ giao cho ta.”

“Sư đệ…”

“Nghe lời.”

“Ừm.”

Vốn dĩ Ngô Thanh Thu chắc chắn sẽ không để sư đệ mạo hiểm, nhưng mà nghe thấy hai từ “nghe lời” tràn ngập chủ nghĩa nam tử hán của sư đệ, nàng chịu thua, ngoan ngoãn bảo vệ một nhà ba người.

Nhưng vào lúc này, giữa không trung có thanh âm thanh thúy phát ra.

Thanh âm này nghe như là một loại nhạc cụ nào đó.

Nhìn kỹ lại thì thấy trên bầu trời có một vật dẹt hình tròn rớt xuống, mặt dưới vật tròn có treo một vật bằng sắt, đây là sát khí Huyết Tích Tử nhằm lấy đầu người, mà Huyết Tích Tử đang rơi thẳng xuống đầu Lâm Phàm.

Lâm Phàm giơ tay, đột nhiên bắt được xích sắt của Huyết Tích Tử, hắn chỉ dùng sức một chút đã kéo ra một người mang đồ đen từ nơi xa. Sau đó, hắn ném Huyết Tích Tử về phía đối phương, kình đạo của hắn còn mạnh hơn gã, tốc độ xoay tròn cũng nhanh hơn rất nhiều.

Tựa như hái dưa hấu vậy.

Một tiếng phụt!

Đầu đối phương chia lìa.

“Ta còn nói là thứ gì, hóa ra vẫn là người.” Lâm Phàm thật không ngờ được đối phương lại động thủ ở chỗ này. Là do gấp không chờ nổi hay là chín chín tám mốt kiếp nạn, đây là kiếp nạn đầu tiên?

Ngay tức khắc, Lâm Phàm phát hiện trên mặt đất có đống đất di chuyển nhanh chóng về phía hắn, vbèn ận đủ kình đạo lên một chân, đột nhiên hắn dẫm lên mặt đất. Rầm một tiếng, gò đất nứt ra, một bóng người lao ra từ dưới đất.

Lâm Phàm nhanh chóng lao tới, dùng khuỷu tay đánh lên ngực đối phương. Rầm một tiếng, đối phương hộc máu bay ngược ra ngoài, nôn ra máu tươi. Tu vi kẻ này rất yếu, chỉ mới là Đoán Khí.

Mấy nhân vật nhỏ này, tới bao nhiêu cũng bị hạ gục trong nháy mắt.

“Sư tỷ, bảo hộ bọn họ là được rồi, bên ngoài giao cho ta.” Lâm Phàm nói, hắn phát hiện có mũi tên bay ra từ trong bóng đêm. Lâm Phàm nhanh chóng thi triển bộ pháp, bay lên trời, bắt lên mũi tên đang lao tới, vung cánh tay, mũi tên quay về theo đường cũ, còn ẩn chứa kình đạo hồn hậu của hắn.

Phụp!

Phụp!

Từ trong bóng đêm truyền tới mấy thanh âm.

Hiển nhiên là có người bị mũi tên hắn bắn chết.

“Sư huynh, sư tỷ, mũi tên có kịch độc, cẩn thận một chút.”

Lúc Lâm Phàm bắt lấy mũi tên thì phát hiện, đầu mũi tên bôi nọc độc màu xanh lục, tuyệt đối là kịch độc trong kịch độc. Chính là cái loại độc không muốn cho người sống, người trúng chắc hẳn phải chết.

Hắn cảnh giác xung quanh, vẫn luôn đứng cạnh xe ngựa bảo vệ.

Ba vị sư huynh, sư tỷ khác đều từng người chiến đấu, đủ để ứng phó tình huống bên kia, không cần hắn hỗ trợ.

Trong bóng đêm, có một bóng người chú ý tình huống hiện tại. Ánh mắt người đó dừng trên người Lâm Phàm đang đứng cạnh xe ngựa, gã cười lạnh, hóa thành một quỷ ảnh đánh úp Lâm Phàm.

“Chính Đạo Tông không biết tốt xấu, chọc phải chuyện không nên dây vào, tiểu tử ngươi đáng chết…”

Lực chiến đấu của người mang đồ đen rất bá đạo, lúc gã bay tới, mặt đất chung quanh bị chấn động hình thành một lối đi.

Lâm Phàm cảm nhận được luồng kình đạo này, biết đối phương là cao thủ bèn vận đủ kình đạo, bùng nổ mười phần mười. Hắn cũng phóng nhanh về phía đối phương, đồng thời nắm tay lại ngưng tụ kình đạo màu đỏ, nhiệt độ xung quanh tăng mạnh.

Hai nắm tay chạm nhau, kình đạo bùng nổ, xung lực vô hình khuếch tán ra xung quanh.

Bóng đen kêu thảm một tiếng, nắm tay gã sưng lên, xương tay đứt gãy, kình đạo hồn hậu xỏ xuyên qua, bóng dáng gã bay ngược vào trong bóng đêm. Diệu Nhật Tam Tuyệt đốt cháy gân mạch của gã, da cả người gã như là bị bỏng, trở nên đen thui.

Chỉ khoảng nửa khắc sau đã không có tiếng động nào.

Gã nằm ở nơi đó, ai cũng không đụng tới, sau đó, ánh lửa chợt lóe, quần áo gã bốc cháy.

“Đi, đi mau.”

Ngay vào lúc Lâm Phàm đã giải quyết xong người thần bí kia, mấy người Thôi Chân cố gắng mở một đường máu. Lâm Phàm nhảy dựng lên, nắm lấy dây thừng, quất roi tuấn mã, xe ngựa rời khỏi đó như bay, rời khỏi đoạn đường nguy hiểm.

Mấy người Thôi Chân cũng không dây dưa với mấy người đó, giết ra một đường máu thì nhanh chóng cưỡi ngựa rời khỏi.

Mà mấy tên sát thủ đó có chút ngơ ngác.

Sau khi phát hiện thủ lĩnh bị Lâm Phàm đánh chết, cả đám rơi vào trạng thái ngây người, tựa như không rõ chuyện gì đã xảy ra.

“Sư đệ, không có việc gì chứ?” Ngô Thanh Thu lo lắng hỏi, nàng ở bên trong xe ngựa bảo hộ ba người nhà họ Từ, không chịu bất kỳ nguy hiểm nào. Nhưng mà nàng có thể cảm nhận rõ ràng tiếng la hét chém giết bên ngoài, trong lòng nàng cảm thấy lo lắng cho sư đệ.

Chương 166 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!