Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 167: CHƯƠNG 167: SƯ ĐỆ, ĐÃ ĐẾN BƯỚC NÀO RỒI? (1)

“Không có việc gì, đã giết ra được đường ra.”

Lâm Phàm nghĩ tới kẻ lúc nãy, cho hắn một cảm giác kình đạo của người nọ rất mạnh, khí thế cũng không yếu. Người ta mạnh mẽ xông về phía hắn, hắn tất nhiên không thể yếu thế, cũng không lưu thủ mà bùng nổ sức lực mạnh mẽ nhất của bản thân. Vận chuyển tất cả bí pháp, lại không ngờ có thể trực tiếp giết chết đối phương.

Hừm….

Thực lòng mà nói, cảm giác không tệ.

Hắn chắc chắn nếu sư tỷ đi ra ngoài sẽ gặp phải chuyện phiền toái, mà hắn rất có dự kiến trước, đi theo sư tỷ, trợ giúp sư tỷ hoàn thành nhiệm vụ. Nếu như trong chuyện lần này sư tỷ gặp phải nguy hiểm, hắn sẽ tự trách cả đời.

Không có ai đối xử tốt với hắn hơn sư tỷ.

Trong suốt quãng đường còn lại, không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

Một đám người mặc áo đen, khí chất âm trầm chạy như bay, những người dẫn đầu trầm giọng nói với nhau.

“Dư nghiệt của Từ thị đúng là chạy rất nhanh, nếu không phải người của Hoàng Thành ty ngăn cản, bọn chúng đã sớm chết.”

“Yên tâm, bọn chúng không trốn được. Ta đã phái Khổ Vũ chặn lại giữa đường, với thực lực của hắn ta, chắc chắn không có bất kỳ vấn đề gì.”

Đột nhiên, một con chim ưng bay lượng giữa trời, sau khi phát hiện động tĩnh của bọn họ thì kêu to đầy bén nhọn. Sau đó nó giương cánh bay tới, đối phương nâng cánh tay để chim ưng đáp xuống, lấy bức thư nhỏ nằm ở cẳng chân nó.

Đọc kỹ một lần, sắc mặt cả kinh.

“Cái gì, thế mà lại thất bại.” Sắc mặt Chu Khắc trở nên âm trầm, rõ ràng hắn ta không ngờ được chuyện sẽ là như thế này, sau đó hắn ta nói tiếp: “Dư nghiệt của Từ thị mời Chính Đạo tông hộ tống, đang chạy về thành Hà Tân, muốn theo đường thủy đi tới Bằng Châu, quả thực là si tâm vọng tưởng.”

“Chính Đạo tông? Chuyện này có chút khó giải quyết.”

“Khó giải quyết? Bọn họ dám có gan dây vào chuyện này, ta khiến cho bọn họ hối hận không kịp.”

Khuôn mặt Chu Khắc âm trầm đến đáng sợ, gặp phải mấy tên chặn đường như thế này, thường thường chỉ có đường chết, tuyệt đối không có phương pháp khác có thể đi.

Mấy ngày sau.

Thành Hà Tân.

Lâm Phàm đi vào thành thị quen thuộc mà lại xa lạ này, tên họ Chương nào đó là kẻ thù của lão Quách chính là do hắn giết, mà Liễu Nhập Thế cũng là người ở tòa thành này. Đã rất lâu không gặp, cũng không biết tình huống như thế nào.

Bến tàu.

Từ Chi Chí phải trả một cái giá cực kỳ cao mới có thể mua được thuyền của địa phương, không mang theo hàng mà xuất phát ngay. Mục đích chính của hắn ta là Bằng Châu Cẩm thành, tuy rằng đường sá xa xôi, nhưng chỉ cần ngân lượng đủ nhiều thì dù có đi đâu cũng sẽ có người đưa.

Trên thuyền.

Từ Chi Chí chân dẫm lên thuyền, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, hắn ta nhìn thành Hà Tân phồn hoa ở phía xa, luôn cảm thấy không hợp, nơi này không có gì liên quan tới hắn ta.

Trở về Cẩm thành mới là an toàn nhất.

Lúc gặp nguy ở giữa đường, hắn ta thật sự bị hù chết. Nếu như không có mấy cao thủ của Chính Đạo tông hỗ trợ, không cần nghĩ cũng biết sẽ gặp nguy.

“Sư đệ đi nghỉ ngơi một chút đi.” Ngô Thanh Thu không quan tâm ba người nhà họ Từ như thế nào, mà chỉ quan tâm sư đệ. Sư đệ suốt đường đi chưa ngủ một giấc nào, điều này khiến cho nàng đặc biệt đau lòng, cũng bởi vì việc này khiến cho Ngô Thanh Thu có chút không thích ba người nhà họ Từ.

Nếu không phải chuyện của các ngươi quá nhiều, sư đệ của ta có cần mệt nhọc như vậy không?

“Sư tỷ, ta không sao cả, sư tỷ đi nghỉ ngơi đi, chỗ này có ta là được.” Lâm Phàm mỉm cười, nếu muốn giúp sư tỷ, hắn chỉ cần không nghỉ ngơi hoặc tu luyện. Lúc trước gặp phải vị kia thực lực rất mạnh, nếu như những người khác gặp phải, chỉ sợ không thể chỉ đối phó đơn giản như vậy.

Mà hắn cũng ỷ vào kình đạo hùng hậu của bản thân nên không nương tay, thẳng tay dùng kình đạo mạnh mẽ đánh chết đối phương.

Chơi chiêu đánh bất ngờ. Khiến đối phương không kịp phản ứng, đến lúc phản ứng lại thì phát hiện bản thân đã bị đánh chết.

“Sư đệ, ta không sao cả.” Ngô Thanh Thu rất đau lòng.

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Sư tỷ yên tâm, mọi việc cứ giao cho ta.”

Khang Hòe nhỏ giọng: “Thôi sư huynh, ta phát hiện vị Lâm sư đệ được Ngô sư muội coi trọng này cũng không tệ. Lúc trước khi chúng ta gặp phải nguy hiểm, ta có lén chú ý, hắn bảo hộ ở ngoài xe ngựa, không để cho sư muội phải ra tay.”

“Xứng đôi.” Thôi Chân chỉ nói ra hai từ.

“Ngô sư muội dám yêu dám hận, gặp được người mình thích dám theo đuổi, chẳng sợ mọi người đều biết cũng không cảm thấy có gì không tốt. Lương Huyên ta rất bội phục sư muội.” Lương Huyên rất bội phục Ngô Thanh Thu, nếu như năm đó nàng ta cũng dũng cảm như sư muội thì cũng không độc thân đến giờ.

“Lương sư muội, Lý sư huynh không phải là là người xứng đôi với muội, kể cả muội có dũng cảm cũng vô dụng thôi.” Khang Hòe biết người Lương Huyên thích chính là Lý Đạo Đoan. Nhưng Lý sư huynh người ta là thiên tài được sơn môn nhìn trúng, cũng là mục tiêu để bọn họ theo đuổi, làm sao có thể quan tâm chuyện yêu đương được. Kể cả nàng ta có dũng cảm và nỗ lực như Ngô sư muội cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

“Huynh nói cái gì?”

“Ta chưa nói gì cả, sư muội nghe lầm rồi.”

Ánh mắt Lương Huyên nhìn Khang Hòe rất không thích hợp.

Mang theo uy thế như thể muốn giết người vậy.

Khang Hòe cũng hối hận, hắn ta một hai phải nói chuyện của Lương sư muội ra làm gì. Tuy rằng chuyện này người trong sơn môn đều biết nhưng mà con gái mà, thứ cần giữ chính là thể diện.

Ngươi không cho người ta thể diện, vậy thì ngươi có thể rời đi rồi.

Cho nên hắn ta chỉ có thể cười ngây ngô, đi tới cạnh Lâm Phàm, muốn tùy tiện tâm sự với Lâm sư đệ, nói một vài chuyện để có thể tránh đi sự vây sát của Lâm sư muội.

“Lâm sư đệ…”

Lâm Phàm nhìn thấy có người chào hỏi hắn, nhớ rõ tên của đối phương nên ôm quyền chào lại: “Khang sư huynh.”

Khang Hòe hâm mộ Lâm Phàm tuổi trẻ, nhưng cũng chỉ như thế mà thôi. Tuy nói rằng tuổi trẻ rất tốt, có tinh thần phấn chấn, nhưng muốn tu luyện tới thực lực như hắn ta, thứ cần thiết chính là thời gian. Chờ tới khi tu vi của Lâm sư đệ bằng với tu vi của hắn ta bây giờ, chắc Lâm sư đệ cũng thành trung niên.

Chương 167 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!