Ngô Thanh Thu cau mày nói: “Sư đệ, vậy tiếp theo nên làm gì?”
Thời gian dần trôi qua.
Ngô Thanh Thu đã coi Lâm Phàm là một người đáng tin cậy, dù sao vẫn muốn nghe lời nói của một nam nhân.
“Không sao, sư tỷ đi ngủ đi, ngày mai có thể để các sư huynh canh gác, đường xá xa xôi không phải ngày một ngày hai là đến được, cần phải từ từ chịu đựng.” Lâm Phàm tự tin có thể chịu đến lúc đó, không nghỉ không ngủ nhưng dưới tình huống căng thẳng cao độ, thần kinh sẽ căng ra, không tốt cho có thể.
Ngô Thanh Thu ngẫm thấy sư đệ nói có lý.
“Được, vậy ta đi nghỉ trước, sáng mai sư đệ cũng về nghỉ đi.” Ngô Thanh Thu nói.
“Ừ.”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt nhìn về phía xa, mặc dù khoảng cách rất xa nhưng dường như cả hai bên đều đang nhìn nhau. Tất cả mọi người cần nghỉ ngơi, đối phương có thể chịu đựng, hắn cũng có thể chịu đựng, xem ai chịu được hơn ai.
Trời dần sáng lên.
Mặt trời chậm rãi nhô lên từ đường chân trời, xua đi tối tăm, biển rộng hiện lên một khung cảnh tuyệt đẹp. Sư tỷ đã dậy từ lâu, nàng nhìn thấy sư đệ đứng trên boong thuyền tựa như cả đêm đều thế, không khỏi cảm thấy đau lòng.
“Sư đệ đi nghỉ đi, để ta gác cho.” Ngô Thanh Thu nói.
Lâm Phàm gật đầu nói: “Được, ta đi nghỉ một lát, sư tỷ chú ý tình hình trên biển, có xảy ra bất cứ chuyện gì thì thông báo cho ta.”
Hắn phát hiện ra những chiếc thuyền kia vẫn ở xa xa, không tiến đến gần cũng không lui về, vẫn luôn duy trì khoảng cách tương đối, tạo cho bọn họ một áp lực vô hình.
Vẻn vẹn chỉ một đêm, Lâm Phàm hoàn toàn có thể chịu đựng được nhưng nghĩ đến sau này còn một khoảng thời gian dài cần hao tổn với đối phương, cũng không biết bên đối phương có cao thủ thế nào.
Bởi vậy việc đảm bảo trạng thái tinh thần tốt nhất là vô cùng quan trọng.
Ngô Thanh Thu nhìn sư đệ rời đi sau đó thế vào chỗ Lâm Phàm, ánh mắt nhìn về nơi xa, chỉ hy vọng tốc độ của thuyền có thể nhanh hơn, đến Bằng Châu sớm một chút thì tốt rồi.
Từ Chi Chí đi từ khoang thuyền ra, lúc nhìn thấy đội thuyền đi theo ở phía xa, sắc mặt thay đổi, vẻ mặt nghiêm trọng.
Đúng như hắn ta nghĩ, đúng là bị người khác bám theo.
Mà bây giờ bọn họ đang trên biển rộng, không trốn được, chỉ mong có thể đến nơi an toàn.
Nhưng hắn ta cũng biết đây là chuyện không thể nào.
Chỉ là không biết có chống đỡ được hay không.
Mấy ngày liên tiếp đều là như thế.
Ban ngày bọn họ đi tuần, ban đêm đến phiên Lâm Phàm, hai bên đều hao tổn rất nhiều tinh lực trong chuyện này. Nhân số bên phía Lâm Phàm quá ít, cho nên đã thành bên bị để mắt tới, khiến bọn họ chịu áp lực rất lớn.
Thời gian này, Từ Chi Chí luôn trắng đêm khó ngủ, viền mắt hãm sâu, vành mắt thâm sì. Hắn ta là người căng thẳng nhiều nhất trên thuyền này, lúc nào cũng chỉ sợ đối phương đột nhiên tấn công.
Đám người bên Thôi Chân lại hết sức bình thản.
Dù thấy đội thuyền của kẻ địch trước sau vẫn bám theo mà không đến gần, vẻ mặt bọn họ vẫn lạnh nhạt như cũ, đến thì đánh, không đến thì chơi bài lì hao tổn hai bên, thay phiên trông coi nhau là được.
Bọn họ cũng biết đối phương đang chơi bài làm hao tổn tinh lực của bọn họ, phá rối kế hoạch của họ, đây đều là những phương pháp bình thường nhất, nhưng nếu tư tưởng không vững, đúng là sẽ bị quấy rầy dẫn đến tinh thần sụp đổ, chờ đến khi đối phương xông tới, bọn họ sẽ nhanh chóng bị đánh tan.
"Sư huynh, bọn họ tính chơi lầy đến khi nào thế, chúng ta có nhiệm vụ rõ ràng, nếu bọn họ cứ bám theo tới Bằng Châu thì chuyện này thú vị rồi đấy." Khang Hòe cười nói.
"Không đâu, đợi đến lúc là bọn chúng sẽ ra tay thôi." Thôi Chân cẩn thận suy tính, tối đa là mấy ngày tới sẽ xuống tay, đến lúc đó nhất định sẽ có một trận đại chiến.
Khang Hòe không nói gì, chỉ nhìn về nơi xa, bọn họ rất tự tin vào thực lực của mình, nhưng khí thế của đối phương quả thực rất hùng hổ, hẳn cũng đã được chuẩn bị sung túc.
…
Chu Khắc đứng trên boong thuyền, dáng người cao lớn vạm vỡ, hắn ta chỉ vào chiếc thuyền nơi xa, cười nói: "Bọn chúng đã là cá trong chậu, đợi thêm chút nữa là có thể thu lưới rồi. Đám dư nghiệt của Từ thị cho rằng được sự hộ tống của sơn môn là có thể an toàn tới Bằng Châu à, nằm mơ giữa ban ngày."
Tất cả đều nhìn hắn ta bằng ánh mắt khâm phục, đúng vậy, đại nhân quả là lợi hại, đến cả loại thủ đoạn này cũng nghĩ ra được, phục sát đất luôn.
Mấy hôm sau, khi trời dần tối, Lâm Phàm bình thản nhìn về phương xa, hai bên cách nhau khá xa, đứng đối diện nhìn nhau hồi lâu, tuy đi đường biển quả thực rất nhàm chán nhưng nhờ có đối phương, bọn họ mới có thêm nguồn vui.
Đột nhiên, Lâm Phàm phát hiện đội thuyền phương xa bỗng tăng tốc, hình như đang nương ngoại lực nào đó, tăng tốc nhanh vượt xa bọn họ.
"Sư huynh, sư tỷ, bọn họ chuẩn bị động thủ rồi."
Nghe thấy hắn hô lên như vậy, đám Thôi Chân nhanh chóng chạy tới, thấy đội thuyền của đối phương đã tăng tốc, sắc mặt ai nấy đều nghiêm nghị hẳn.
"Lâm sư đệ, ngươi mang bọn họ vào núp trong khoang thuyền đi, nơi này giao cho bọn ta." Thôi Chân trầm giọng phân công.
Ngô Thanh Thu nói: "Sư đệ, nghe lời nào, nơi này cứ giao cho chúng ta là được rồi."
Ý nàng muốn nói là, sư đệ, tu vi của ngươi yếu nhất hội, đừng nên tham dự đánh nhau, trông chừng ba người nhà họ Từ là được, việc nặng cứ giao cho bọn ta.
Nhưng nàng biết sư đệ trọng thể diện, sao có thể nói thẳng ra như vậy.
Lâm Phàm hiểu ý bọn họ, lòng rất bất đắc dĩ, hắn chỉ muốn nói cho họ biết, sư huynh, sư tỷ, ta tuyệt đối không yếu đâu, ta đây rất mạnh, nếu thực sự cần quyết đấu, các ngươi liên hợp lại cũng chưa chắc đã là đối thủ của ta.
"Sư tỷ, ta cho rằng không cần như vậy đâu, để ba người nhà họ Từ vào núp trong khoang thuyền, khóa cửa lại là được, ta ở bên ngoài đối phó với địch cũng có thể chia sẻ chút áp lực cho các ngươi."
Hắn cùng sư tỷ ra ngoài chỉ để giả ngầu thôi chắc?
Không…
Ta tới đây là để giải quyết vấn đề.
Sao có thể đợi đến khi các ngươi bị đánh te tua thì mới đột nhiên xuất hiện, trấn áp đối thủ. Tuy làm thế có vẻ oách lắm nhưng không nên thực hành, vì như thế quá dễ làm người ta khó chịu.
Chương 169 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]