Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 170: CHƯƠNG 170: THỰC RA TA KHÔNG YẾU CHÚT NÀO ĐÂU

"Lâm sư đệ nói cũng có lí." Thôi Chân gật đầu.

Ngô Thanh Thu vẫn hơi lo âu.

Khang Hòe lại nói: "Lâm sư đệ, lát ngươi có thể đứng cạnh ta, có ta để ý, áp lực của ngươi cũng sẽ nhỏ đi một chút."

"Cảm tạ sư huynh." Lâm Phàm chắp tay cảm ơn.

Từ Chi Chí dẫn vợ con xuống khoang thuyền, khóa chặt cửa lại, thậm chí còn kéo vật nặng chặn cửa, lần này có thể qua được hay không, trông chờ cả vào các cao thủ sơn môn có thể đẩy lùi kẻ địch hay chăng.

Nếu không thể chống đỡ thì lần này thực sự xong đời rồi.

Lúc này, đội thuyền kia đã sáp lại rất gần.

Chu Khắc chắp tay, đứng ở đầu thuyền, ánh mắt dán chặt lên con thuyền phía kia, nắm tay siết chặt, khớp tay bị siết ken két, đã lâu chưa được đánh một trận, tay chân sớm đã ngứa ngáy.

Hắn ta nhảy lên một cái, phía sau có vài vị cao thủ bám theo sát gót, cùng nhau rơi xuống boong thuyền của đối phương.

"Tại hạ Chu Khắc, phụng mệnh mang đám dư nghiệt của Từ thị về báo cáo, các vị là môn đồ của Chính Đạo tông, không cần tiếp tục dây dưa với chúng ta nữa, chi bằng giao đám dư nghiệt của Từ thị ra đây, việc này coi như kết thúc." Chu Khắc cung tay, trầm giọng nói.

Vóc người Chu Khắc cao lớn vạm vỡ, dù mặc áo bào cũng có thể loáng thoáng thấy cơ thể cường tráng đầy nội lực.

Thôi Chân nói: "Nhiệm vụ sư môn giao cho chỉ là muốn đưa bọn họ tới Bằng Châu, các vị đến đây đều đã có chuẩn bị, nếu muốn mang họ đi, có thể tới Bằng Châu rồi ra tay, khi đó việc này sẽ không còn liên quan gì đến chúng ta nữa, kết quả thế nào còn phải xem xem Chu huynh đây có cho chúng ta chút thể diện hay không."

Lâm Phàm muốn bấm like cho Thôi sư huynh một phát, rất là tỉnh táo, suy nghĩ minh xác, không có bất kì điểm yếu nào, đưa đến Bằng Châu rồi các ngươi muốn ra tay là chuyện của các ngươi, đúng là không liên quan gì đến bọn này nữa.

"Ha ha." Chu Khắc nở nụ cười, tiếng cười nghe có chút nhạo báng và tàn ngược, hắn ta lấy từ trong ngực áo ra hai miếng bảo hộ tay, đeo vào, sau đó sắc mặt biến đổi, nổi giận quát: "Thể diện? Ngươi liệu có thể diện gì, nói tử tế không nghe lại muốn tìm đường chết, giết chúng đi."

Vừa dứt lời, kình đạo của Chu Khắc đã bùng nổ, áo bào nổ tung, lộ ra những bắp thịt cứng như thép, hắn ta dằn từng bước boong tàu vỡ tung dưới chân, lao nhanh về phía Thôi Chân.

Khang Hòe, Lương Huyền đều xông tới tự tìm đối thủ.

"Sư tỷ không cần lo cho ta, ta có thể ứng phó được." Lâm Phàm nói.

"Sư đệ phải cẩn thận đó." Ngô Thanh Thu sợ nhất là sư đệ bị thương tổn, chủ động giao chiến với tay cao thủ thoạt nhìn có kình đạo hùng hậu, muốn để kẻ yếu hơn cho sư đệ đối phó.

Lâm Phàm đưa mắt đánh giá đối thủ.

Yếu!

Rất yếu!

Quá yếu!

Nhìn một lượt, tạm thời không phát hiện kẻ nào có thể là đối thủ của hắn.

Nhưng đúng vào lúc này, một bóng người lao nhanh về phía Lâm Phàm, ngón tay đối phương lóe lên ánh sáng lạnh của chủy thủ, một tay kẹp bốn chủy thủ, hai tay tám cái, thân pháp linh hoạt, chuyển động mềm dẻo, mặt ngoài chủy thủ lóe sáng, lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm liếc nhìn.

Tốc độ nhanh đấy.

Đây là một cao thủ.

Phụp.

Lâm Phàm cắm chiếc chủy thủ cuối cùng vào trái tim đối phương, ánh mắt đưa về nơi khác.

Gã sát thủ vừa lao về phía Lâm Phàm đã quỳ trên mặt đất, trên đầu cắm một chủy thủ, trong miệng, giữa họng, bụng, trái tim đều có một cái.

Lâm Phàm không do dự, hóa thành một bóng dáng lướt đi nhanh như chớp, lao vào giữa đám người, lắm bọn lâu nhâu quá, đều thuộc tu vi Đoán Khí, ghét nhất là đám lâu la nhảy nhót không ngừng, lơ là một cái là có thể bị đánh lén.

Để phòng ngừa, cần đánh chết hết đám lâu la này đi, đỡ ngứa mắt.

Hắn giơ bàn tay bắt đầu đập loạn lên, như thể đập ruồi, phất tay một cái liền đánh bay một tên tiểu lâu la. Một gã tiểu lâu la am hiểu ám khí thừa dịp Lâm Phàm quay lưng về phía mình liền đánh lén, mấy chiếc ngân châm xé gió bay đến. Một loạt tiếng va chạm giòn giã vang lên, Lâm Phàm có kình đạo hộ thể, ngân châm chạm vào liền bị đánh nát.

"Hử?"

Lâm Phàm quay đầu nhìn đối phương, tiểu lâu la kia không chút sợ hãi, vung hai tay lên, lại hơn chục chiếc ngân châm xé gió lao tới, sau đó hắn tay quay đầu chạy, muốn làm rối loạn đường nhìn của Lâm Phàm để trốn đi.

Chỉ tiếc…

Tiểu lâu la vừa nhảy lên một cái tính rời khỏi thuyền lại phát hiện cổ chân mình bị người ta nắm chặt, quay đầu nhìn, lập tức toát mồ hôi lạnh, há mồm, đầu lưỡi đẩy một cái, một chiếc ngân châm từ trong miệng lao ra.

Lâm Phàm xòe bàn tay, cong lại như vuốt hổ, tóm nửa đầu tiểu lâu la, đập mạnh xuống dưới boong thuyền, kình đạo cực mạnh, ánh mắt tiểu lâu la từ từ mất đi ánh sáng.

"Thủ đoạn khá đấy, chỉ có điều kình đạo quá kém."

Ngô Thanh Thu vẫn luôn chú ý đến tình huống bên này của sư đệ, chỉ cần sư đệ tỏ ra yếu thế hơn, nàng sẽ không chút do dự đi lên hỗ trợ.

Nhưng mà sau khi nàng thấy sư đệ giết địch thì khẽ thở phào.

Thật là lợi hại.

“Cô nương, giao đấu với ta còn dám phân tâm, ngươi thật sự rất sơ suất đấy.”

Đối chiến với Ngô Thanh Thu là một lão già.

Bởi vì có tuổi nên hơi còng lưng, dáng người thấp bé, làn da như cây khô, nhiều nếp nhăn, nhất là đôi tay kia giống như da bọc xương vậy.

Ngô Thanh Thu cả kinh, vừa bình tĩnh lại đã thấy không biết từ lúc nào có một sợi tơ trắng quấn quanh hai tay mình. Vẻ mặt của nàng lập tức biến đổi, hoàn toàn không chú ý tới tình huống như thế này.

“Tiểu cô nương, tuy rằng kình đạo của ngươi mạnh mẽ, sợi Thiên Tàm Ti không thể phá vỡ kình lực hộ thể của ngươi, nhưng ngươi muốn cắt nó ra cũng không đơn giản như vậy.” Khô Phong cười khà khà, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Ngô Thanh Thu, đầu lưỡi dài nhỏ khiến cho người ta có một cảm giác vô cùng buồn nôn.

Khô Phong chợt kéo mạnh một cái, Ngô Thanh Thu lập tức phát hiện hai tay không theo khống chế của mình nữa. Sơ xuất quá rồi!

Nàng giao thủ với đối phương, nhưng tâm đều đặt ở trên người sư đệ, không ngờ rằng lại xảy ra chuyện như vậy.

“Khà khà.”

Ngô Phong nhân cơ hội lúc này, hai tay duỗi về phía bộ ngực của Ngô Thanh Thu, trong lòng yên lặng đếm, đây là người thứ ba trăm sáu mươi chín.

Chương 170 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!