Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 175: CHƯƠNG 175: TỪ GIA CÁC NGƯƠI KHÔNG CÓ ĐẠO ĐỨC NGHỀ NGHIỆP GÌ CẢ (1)

“Ồ.”

Ngô Thanh Thu không hỏi nhiều, nhưng dường như đã hiểu rõ cái gì, ngay cả bọn người Thôi Chân nghe được lời nói của Lâm Phàm cũng cảm thấy đúng thật như thế, nhưng mà đều đã nâng chén, không thể không uống, nhưng còn rất nhiều biện pháp né tránh.

Từ lão gia tử thấy Lâm Phàm không uống rượu, có chút tò mò hỏi: “Là do rượu này không hợp khẩu vị sao?”

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Từ lão gia tử hiểu lầm rồi, chỉ là ta không uống rượu ở bên ngoài, hy vọng Từ lão gia tử có thể hiểu cho.”

“Ồ, hóa ra là thế, nếu là nguyên tắc thì lão hủ cũng không miễn cưỡng tiểu hữu.” Từ lão gia tử cười nói.

“Đa tạ Từ lão gia hiểu cho.”

Từ trước đến nay Lâm Phàm đều sẽ không uống rượu mà những người không thân ở bên ngoài đưa, đặc biệt có liên lụy đến một vài chuyện nguy hiểm, ngay lúc còn chưa điều tra rõ ràng cụ thể tình huống.

Ổn định, cảnh giác, ẩn nấp, mới là nguyên nhân cơ bản để tiếp tục sống sót.

Không phải hắn hoài nghi Từ gia, mà có thể tránh thì tránh, tựa như loại uống rượu này, biết là ngươi biết ơn chúng ta, hơn nữa về sau chưa chắc có liên lạc, cho nên cũng không sợ đắc tội ngươi.

Huống hồ, người nào hiểu chuyện cũng có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn.

Không thể không có lòng cảnh giác.

Rượu quá ba lần, yến hội dần dần đi tới hồi kết.

“Thật sự vô cùng biết ơn các vị đã đưa cháu ta đến đây, việc này vốn dĩ không hề liên quan đến các ngươi, nhưng thật đáng tiếc, Ngụy Trung muốn các ngươi chết, các ngươi cũng chỉ có thể ở lại nơi này.”

Từ lão gia tử đứng dậy, gương mặt tươi cười biến mất, thay vào đó là vẻ âm trầm, sau đó nhanh chóng lui tới trong sân.

Ngay cả Từ Hiếu khách sáo mười phần với bọn họ cũng thổi lên tín hiệu.

Rầm rầm!

Động tĩnh không ngừng.

Trong chớp mắt.

Lập tức thấy phía trên tường rào bị cung thủ che kín, đồng thời còn có một vài cao thủ xuất hiện, lạnh nhạt nhìn đám người Lâm Phàm trong phòng.

“Ông nội, ông đây là…” Từ Chi Chí khiếp sợ, bởi vì về đến nhà mà tâm trạng rất tốt, nên cũng uống thêm mấy chén, nhưng ngay lúc hắn ta định đứng dậy lại phát hiện cơ thể mềm nhũn, chân lại đứng không vững, hắn ta lập tức hiểu rõ tình huống trước mắt, bản thân bị trúng độc.

Nhưng đây chính là nhà của mình.

Ai có thể hạ độc ta chứ.

Hắn ta khó hiểu, khiếp sợ nhìn về phía ông nội, không ngờ người trong nhà lại hạ độc mình.

“Chi Chí, ngươi đừng trách ông nội, muốn trách thì trách cha ngươi, hắn chính là cục đá ở nhà xí, vừa thối lại vừa cứng, đắc tội ai không được, một hai phải đối nghịch với Ngụy Trung.”

“Người Từ gia lập nghiệp từ đánh cá, trải qua vô số hoàn cảnh khó khăn, nỗ lực suốt mấy thế hệ mới có thành tựu và địa vị như bây giờ, làm sao có thể bởi vì một người như cha ngươi mà làm cả Từ gia chôn cùng."

Vẻ mặt Từ lão gia tử không còn hiền từ như lúc trước.

Từ Chi Chí nói: “Ông nội, ta chính là cháu đích tôn của ngươi đó.”

“Muốn đẩy Từ gia xuống vực sâu vạn trượng, đừng nói là cháu đích tôn, ngay cả con trai ruột ta cũng giết.” Từ lão gia tử tức giận nói.

Lời này của lão gia tử làm lòng Từ Chi Chí nguội lạnh, có loại bi thương đến nói không nên lời.

Hắn ta nghĩ tới rất nhiều loại khả năng, chỉ duy nhất không nghĩ tới loại tình huống này.

“Từ lão gia tử.” Lâm Phàm đứng dậy, ánh mắt dừng trên người đối phương, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Nhiệm vụ của chúng ta là đưa cháu đích tôn ngươi trở về, chúng ta không có hứng thú với việc nhà các ngươi, bây giờ ngươi giết cháu đích tôn của ngươi, còn chúng ta rời đi, nước sông không phạm nước giếng, hẳn là không thành vấn đề đúng không.”

Loại quan niệm khác nhau trong gia đình này rất là bình thường.

Đều có lý do của mình.

Một người cha mẹ bị giết.

Một người không muốn gia tộc không dễ gì truyền thừa đi xuống bị liên lụy.

Ai có đạo lý?

Thật đúng là khó nói.

“Chuyện này vốn dĩ không liên quan tới các ngươi, đúng là có thể thả các ngươi rời đi, nhưng bây giờ không được, các ngươi giết người của Ngụy Trung, lão hủ cần báo lại cho Ngụy Trung.” Từ lão gia tử chậm rãi nói.

“Sư huynh các ngươi thấy thế nào?” Lâm Phàm nhẹ giọng hỏi.

Thôi Chân nói: “Ta không sao.”

“Ta có sao.”

“Ta cũng có sao.”

Nghe được lời này, anh mắt Lâm Phàm và Thôi Chân dừng trên người Lương Huyên và Khang Hòe, đầy mặt khiếp sợ, không dám tin tưởng.

Làm sao lại có thể có sao.

Lúc ta nói không uống rượu, các ngươi chính là người quăng cho ta ánh mắt thì ra là thế, sao đến cuối cùng chỉ có mình Thôi sư huynh không sao.

Lương Huyên và Khang Hòe vô cùng hổ thẹn.

Cơ thể không có một chút sức lực nào.

Cả người vô lực.

Cho dù muốn dùng kình đạo ép rượu độc ra ngoài, nhưng chất độc này dường như có thể tránh đi kình đạo vậy.

Việc này làm bọn họ có cảm giác thật không thoải mái.

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, bây giờ việc này trở nên không dễ giải quyết.

Hắn đột nhiên bước ra một bước, kình đạo hùng hậu bộc phát ra ngoài, tóc dài phấp phới, quần áo chấn động, gạch dưới chân nứt toạc, bàn ăn bị hất tung lên, đồ ăn rơi đầy đất.

“Từ lão gia, ngươi nghĩ quá đơn giản, hôm nay ngươi muốn giữ chúng ta lại còn phải xem Từ gia các ngươi có năng lực đó hay không, cho dù có thể giữ chúng ta lại, Lâm Phàm ta cũng dám bảo đảm sẽ giết sạch Từ gia các ngươi, không tin ngươi có thể thử xem."

Lúc này Lâm Phàm tựa như mãnh hổ, mạnh mẽ lại bá đạo.

Thôi Chân khiếp sợ nhìn Lâm sư đệ, chỉ đứng ở phía sau cũng có thể cảm giác được kình đạo hùng hậu phát ra từ trên người Lâm sư đệ.

“Ăn nói rất ngông cuồng, thật cho rằng Từ gia là quả hồng mềm phải không, bắn tên.” Từ lão gia tử phất tay.

Vụt!

Vụt!

Lập tức, chi chít mũi tên phá không mà đến, mỗi một mũi tên đều ẩn chứa kình đạo.

Hai tay Lâm Phàm đẩy về phía trước, kình đạo hùng hậu tuôn ra không ngừng, hình thành một bức tường bảo vệ vô hình bằng kình đạo, ngăn cản toàn bộ mũi tên ở bên ngoài.

“Sư huynh, sư tỷ, các ngươi mang theo bọn họ, ta sẽ giết ra một đường máu, đến bến tàu tập hợp.”

Vừa dứt lời.

Lâm Phàm dùng kình đạo xỏ xuyên qua mặt đất, làm gạch nứt vỡ bay lên, sau đó lập tức thấy hai tay hắn đánh về phía trước, những miếng gạch vỡ đó phá không mà đi, đánh trúng cung thủ.

Chương 175 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!