“Sư đệ, ngươi làm được không?” Ngô Thanh Thu hỏi.
Lâm Phàm cười nói: “Sư tỷ, nam nhân không thể nói chính mình không được.”
Vào lúc trước, hắn quả thực đã từng hoài nghi Từ gia có thể có vấn đề gì hay không, nhưng loại hoài nghi này chỉ là hoài nghi theo thói quen mà thôi, nhưng ai có thể ngờ được, vậy mà thật sự xảy ra loại chuyện này.
Trong nháy mắt.
Dưới sự chủ động mở đường của Lâm Phàm, cứng rắn từ nơi này mở một đường máu.
Về phần Từ Chi Chí.
Hắn căn bản không muốn quản.
Đã không còn dính dáng gì tới nhau, bây giờ bọn họ muốn giết ra ngoài, tự tìm đường sống cho chính mình.
Từ gia quá xấu.
Không có bất kỳ đạo đức nghề nghiệp gì cả.
Về sau ai dám nhận đơn tử nhà các ngươi chứ.
Đường phố.
Ngô sư tỷ và Thôi sư huynh mang theo hai vị đồng môn bị trúng độc, không còn sức lực kia lao một mạch tới bến tàu.
“Sư đệ, sao ngươi biết Từ gia có vấn đề?” Ngô Thanh Thu hỏi.
Lâm Phàm nói: “Ta không biết.”
Thôi Chân nói: “May mắn có Lâm sư đệ nhắc nhở, nếu không ta cũng té ngã ở chỗ này, không ngờ Từ gia vì không đắc tội Ngụy Trung mà giết cả cháu đích tôn.”
Nhớ khi xưa lúc Thôi Chân hắn còn chưa vào sơn môn, cũng từng là tay già đời trong giang hồ có kinh nghiệm phong phú, nhưng dù thế vẫn suýt chút nữa mắc mưu, cho nên mới nói, phải thật cẩn thận khi ra bên ngoài.
Lòng người khó dò, ngay cả chí thân cũng không tha.
Ngẫm lại đều cảm thấy thật đáng sợ.
Lúc này.
Lâm Phàm nhìn thấy ở trên hai sườn trái phải của mái hiên có nhóm người nhanh chóng chạy vội, sau đó lại thấy những người này phóng ra ám khí, muốn bao vây đường đi của bọn họ.
Một tay Thôi sư huynh xách người, một tay vung kiếm, ám khí đánh tới đều bị đánh ngược trở về. Mà những kẻ ném ám khí lại trúng chính ám khí của mình, ngã từ trên mái hiên xuống dưới đường phố, có kẻ còn trực tiếp ngã vào trong phòng người ta, rất nhanh đã vang lên tiếng thét chói tai của hai vợ chồng.
Phía trước xuất hiện ba bóng người.
Bọn họ đã đứng đợi ở phía trước từ lâu, nhìn thấy đám người Lâm Phàm trốn tới đây thì khẽ lộ ra nụ cười lạnh, nhanh chóng đánh tới.
“Giao cho ta.” Lâm Phàm lạnh nhạt nói.
Ánh mắt hắn rơi xuống trên người ba kẻ chặn đường kia, có lẽ những gia hỏa đó không tệ, nhưng ở trong mắt Lâm Phàm thì nhược điểm của bọn họ cũng rất rõ ràng.
Diệu Nhật Tam Tuyệt — Phá Diệt Chỉ!
Lâm Phàm nhanh chóng xẹt qua trước mặt ba kẻ chặn đường, tốc độ cực nhanh, ba tên kia chỉ thấy hoa mắt, còn chưa kịp phản ứng lại, sau đó đã cảm thấy không có bất kỳ vấn đề gì.
Bọn chúng xoay người nhìn về phía Lâm Phàm.
Sau đó dường như cảm nhận được cái gì, chúng giơ tay vuốt trán.
Chẳng biết từ lúc nào, trên trán bọn chúng bị thủng một lỗ bằng ngón tay, gần lỗ ngón tay dần dần xuất hiện hoa văn màu đỏ. Sau đó nó lan rộng ra khắp mặt, dần dần chuyển thành màu đen. Làn da trên mặt giống như bị khô nứt, trực tiếp nứt toạc ra, hóa thành mảnh nhỏ phiêu tán rơi trên mặt đất.
Một chiêu giải quyết ba người.
Diệu Nhật Tam Tuyệt đúng là bá đạo, nhưng mà lực sát thương quá mạnh, dễ dàng gây ra mạng người, muốn nương tay cũng không có cơ hội.
Lúc Ngô Thanh Thu nhìn thoáng qua ba tên này, phát hiện tình huống trên trán bọn họ, mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Sư đệ mạnh thật.
Vậy mà lĩnh ngộ Diệu Nhật Tam Tuyệt, nếu nhớ không lầm thì sư đệ chỉ mới tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt cách đây không lâu.
Tiếng đuổi giết càng lúc càng lớn.
Rất nhiều nhà dân vẫn còn lóe lên ánh đèn nghe thấy mấy âm thanh này, bị dọa đến vội vàng tắt hết ngọn đèn, đừng nói dân chúng bình thường không biết tốt xấu, hơn nửa đêm xuất hiện loại tiếng động này tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.
Tắt đèn ngủ, sáng mai tỉnh dậy lại là một ngày tốt đẹp.
Không bao lâu.
Đã đến bến tàu.
Thôi Chân và Ngô Thanh Thu mang người nhảy lên trên boong tàu, đánh thức những thuyền viên đó để họ chuẩn bị lái thuyền.
“Sư muội, ta tháo dây thừng, sư muội xem chừng bọn họ.”
Hắn ta nhảy đến bên cạnh bờ biển, một kiếm chém ra, cởi bỏ dây thừng đang bị buộc chặt trên cột sắt, sau đó nghĩ tới mỏ neo vẫn còn ở trong biển, lại vội vàng quay lại thuyền, bắt đầu kéo mỏ neo lên.
“Càng nghĩ càng bực.”
Lâm Phàm nghĩ đến chuyện vừa mới xảy ra, hộ tống Từ Chi Chí trở về, tranh chấp trong gia tộc các ngươi thì đó là chuyện của các ngươi, đã bảo chúng ta mặc kệ trực tiếp rời đi, không ngờ đối phương lại chết sống không cho mặt mũi, điều này làm người ta rất tức giận.
Người Từ gia không có đuổi theo, vừa mới đánh giết một đống người, xem như báo thù nho nhỏ.
Nhưng vào lúc này, một bóng người xuất hiện.
Lâm Phàm vừa định ra tay, lại phát hiện đối phương khiêng mấy vị người quen.
Một nhà ba người Từ Chi Chí.
Mà người khiêng này cũng là người quen, chính là Từ Chi Văn.
“Lâm huynh, mong ngươi có thể mang ca ca, chị dâu, cháu traita rời đi.” Từ Chi Văn buông người ra, mặt đầy mồ hôi nói.
“Từ gia các ngươi lại bày ra âm mưu quỷ kế gì đây?”
Lâm Phàm híp mắt, trong lòng nghĩ, có nên dùng một chiêu đánh chết Từ Chi Văn hay không.
Từ Chi Văn vô cùng áy náy, chắp tay nói tiếng xin lỗi rồi xoay người rời đi, không nói nhiều thêm một câu nào.
Ngay lúc Từ Chi Văn tiến vào trong bóng tối, có một tiếng kêu thảm thiết truyền đến, nghe âm thanh hình như là tiếng của Từ Chi Văn.
“Từ gia thật đúng là có không ít kẻ cứng đầu."
Sau đó lập tức thấy một ông già khô gầy, đeo vòng cổ Phật châu to đi ra.
Ánh mắt Lâm Phàm nhìn chăm chú, cái đầu đối phương đang cầm trong tay vậy mà chính là Từ Chi Văn mới vừa ở đây lúc nãy, máu tươi tí tách nhỏ giọt trên mặt đất, vốn là công tử khôi ngô tuấn tú sống sờ sờ thế mà biến thành như vậy…
Nói thật.
Hơi đáng tiếc.
“Sư đệ, đi.” Thôi Chân đi tới bên cạnh Lâm Phàm, lúc nhìn thấy lão già đầu đà đi ra từ trong bóng tối, chau mày, sau đó kinh ngạc nói: “Là lão ta…”
Lâm Phàm nói: “Sư huynh, ngươi biết lão ta à?”
“Ừ, Lỗ Đầu Đà - hộ pháp kim cang của Huyết Phật Tự, sư đệ, đây là cao thủ rất khó giải quyết, hai mươi năm trước đã là cao thủ Tẩy Tủy tầng ba, bây giờ tu vi sâu không lường được.” Thôi Chân nặng nề nói.
Chương 176 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]