Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 177: CHƯƠNG 177: KỲ PHÙNG ĐỊCH THỦ

Cho dù là hắn ta, cũng không phải đối thủ của vị Lỗ Đầu Đà này.

Lâm Phàm nói: “Sư huynh, ngươi mang ba người kia lên thuyền, người này để ta đối phó, ta sẽ lập tức tới sau.”

“Sư đệ, không thể chủ quan.”

“Không sao, cho dù đánh không lại thì ta cũng có thể tự bảo vệ mình.”

“Được.”

Thôi Chân dẫn theo ba người, xoay người rời đi, hắn ta tin tưởng Lâm sư đệ, lúc trước Lâm sư đệ đã thể hiện ra đủ loại chuyện làm hắn ta khiếp sợ, cho nên mới nói, khi mà độ tin tưởng được nâng cao thì mỗi một lời nói đều có thể mang lại cảm giác an toàn lớn lao cho người khác.

“Còn muốn chạy?”

Sao Lỗ Đầu Đà có thể để Thôi Chân dẫn người rời đi, trực tiếp lướt đến.

“Ngươi muốn ngăn cản?”

Lâm Phàm cản ở trước mặt Lỗ Đầu Đà, hai chưởng va chạm vào nhau, kình đạo hùng hậu bùng nổ, kình đạo hình thành đánh thẳng vào rồi khuếch tán ra bốn phía.

Lỗ Đầu Đà kinh ngạc, không ngờ thằng nhóc ngăn lão ta lại có kình đạo hùng hậu như vậy, vẫn là có chút xem thường.

“Kim Cang Chưởng.”

Lúc này, Lỗ Đầu Đà nổi giận hét lên một tiếng, bàn tay biến thành màu đồng cổ, uy thế còn hung mãnh hơn vừa nãy, nhưng Lâm Phàm vẫn không lùi bước, trực tiếp dùng một chưởng va chạm vào lần nữa.

Chấn động sinh ra do kình đạo va chạm là khiếp người.

Trong chốc lát.

Hai chưởng của Lâm Phàm hóa thành tàn ảnh, không ngừng đánh tới yết hầu, đánh mắt, đánh các loại mệnh môn của đối phương, nhưng Lỗ Đầu Đà phản ứng rất nhanh, không ngừng phá chiêu, muốn mượn kình đạo để nghiền áp Lâm Phàm, nhưng lại phát hiện kình đạo của thằng nhóc trước mắt này không hề thua kém lão ta.

Lập tức.

Lạch cạch!

Cánh tay hai bên đều duỗi thẳng về phía trước, mười ngón đan chặt, hai mắt đối diện, đều có thể phun ra lửa, so đấu lực lượng.

Kẽo kẹt!

Kẽo kẹt!

“Thằng nhóc này rất được, ngươi muốn so thân thể với ta sao, vậy để xem thằng nhóc ngươi có thể chống đỡ được Tu La Kim Cang Pháp của Đầu Đà ta hay không.” Lỗ Đầu Đà nở nụ cười hung ác, dáng người vốn khô gầy giống như bị thổi phồng lên, cơ bắp không ngừng bành trướng.

Lâm Phàm lười nói nhảm với đối phương.

Kình đạo Diệu Nhật Tam Tuyệt bùng nổ.

Một luồng kình đạo cực nóng truyền ra.

Lỗ Đầu Đà phát hiện tình hình không đúng, một luồng kình đạo cực nóng từ lòng bàn tay truyền tới cánh tay lão ta, thậm chí có loại cảm giác như gân mạch trên tay cũng bị bỏng.

Đáng chết!

Đột nhiên.

Hai tay Lỗ Đầu Đà kéo ra bên ngoài, lồng ngực đánh về hướng Lâm Phàm, rõ ràng là muốn đánh bay hắn, trong chớp mắt Lâm Phàm đã phản ứng lại, mũi chân điểm một cái, mượn lực đá tới ngực Lỗ Đầu Đà.

Bịch!

Truyền đến âm thanh nặng nề.

Đây là âm thanh kình đạo va chạm.

“Ha hả!” Lỗ Đầu Đà cười lạnh: “Cũng chỉ thế này…”

Bây giờ, hai bên giằng co, Lâm Phàm thừa nhận kình đạo của đối phương có chút hùng hậu, rất có khả năng tu vi đối phương đã đạt tới Tẩy Tủy tầng bốn hoặc tầng năm, có lẽ rèn luyện Long Cốt không cao, nhưng đây vẫn là một lần duy nhất gặp được cao thủ có thể đấu với hắn đến loại tình trạng như bây giờ kể từ khi hắn tu luyện tới trình độ này.

Đột nhiên.

Đồng tử Lỗ Đầu Đà co lại thả, chỉ thấy Lâm Phàm phun một ngụm nước miếng đánh tới đôi mắt lão ta, nước bọt bị kình đạo bao vây, tốc độ rất nhanh, tính xuyên thấu rất mạnh.

A!

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Mắt trái Lỗ Đầu Đà bị đánh thương, chỉ là không có bị đục lỗ, kình đạo hộ thể đã bảo vệ đôi mắt.

“Nhãi con đáng giận, tu luyện đến loại trình độ này mà còn chơi thủ đoạn đê tiện như thế.”

Lão ta tức giận đến mức chửi bậy.

Nhưng rất nhanh.

Lão ta nghe được tiếng xé gió truyền đến.

Lão ta hoảng sợ liên tục quay đầu tránh né, từng giọt nước miếng đánh trúng mặt đất, mặt đất lập tức lõm ra một cái hố, lực phá hoại còn mạnh hơn mũi tên, bởi vì kình đạo bắn phá mà mặt đất cũng bốc lên khói trắng nồng nặc.

“Mẹ kiếp, ngươi câm miệng cho ta.”

Lỗ Đầu Đà giận tím mặt. Lão ta chưa bao giờ gặp phải loại người vô liêm sỉ như thế này, không có chút phong độ nào.

Nước bọt công kích?

Đều đã là tu vi cảnh giới Tẩy Tủy lại vẫn dùng loại chiêu thức tiểu lâu la khắp bốn phương đều am hiểu này.

Lúc này, Lâm Phàm đã phun đến miệng đắng lưỡi khô, loại tuyệt kỹ này đúng là có hơi tốn công, không đơn giản như vậy, hơn nữa có chút dễ dàng né tránh, ngoại trừ lúc vừa mới bắt đầu bị bất ngờ thì lúc khác chưa từng đánh trúng.

Quả thật khá đáng tiếc.

“Phun đi, ngươi tiếp tục phun đi.”

Lỗ Đầu Đà cười lớn. Lão ta biết đối phương đã không còn đủ nước bọt để phun, chiêu thức ti tiện này có thể có ích lợi gì, ngoài việc nước vừa mới bị ngươi phun ra thì còn có ích lợi gì.

Phụt!

Lại một ngụm nước bọt nữa được phun tới.

Lỗ Đầu Đà quay đầu tránh đi, rốt cuộc không nhịn được nữa.

Súc Cốt thuật!

Lâm Phàm phát hiện ngón tay của đối phương bỗng biến thành mềm như không xương, còn rất nhỏ trơn bóng, soạt một cái liền giãy dụa mở.

“Đi chết đi.”

Lỗ Đầu Đà nổi giận, thừa cơ bắt lấy chân Lâm Phàm đặt ở trước lồng ngực hắn ta, vun cánh tay len từ trên xuống dưới muốn quật Lâm Phàm ngã chết thẳng cẳng trên mặt đất.

Ầm!

Lâm Phàm song chưởng chống đất, mặt đất nổ tung, sau đó cắm mười ngón tay vào mặt đất, mượn cỗ kình đạo này, bỗng nhiên vặn vẹo eo đá Lỗ Đầu Đà ra ngoài.

Tuy Lâm Phàm đột ngột chui từ dưới đất lên, lao đi sát mặt đất, nhưng kinh nghiệm chiến đấu với cao thủ của Lỗ Đầu Đà cũng cực kỳ phong phú. Lão ta cuộn thân hình, hai chân hạ xuống đất, khom người lại hóa thành một quả đạn pháo phi vào Lâm Phàm.

Ầm!

Ầm!

Quyền chưởng của hai người giao phong, chỉ trong thời gian ngắn đã đánh ra không dưới mấy chục lần, kình đạo sinh ra cũng đã chấn vỡ ống tay áo song phương, thậm chí có thể thấy gân mạch nổi hẳn lên trên cánh tay của song phương.

Hai người cúi thấp người, mắt đối mắt, cảnh tượng tĩnh mịch không ai nói gì.

Tí tách!

Tí tách!

Cổ họng Lỗ Đầu Đà có vết thương nhưng không trí mạng, chỉ là vết máu chảy ra, nếu gần hơn một chút nữa thì cổ họng sẽ bị cắt đứt, hoàn toàn tắt thở.

Lúc này Lỗ Đầu Đà không hề để ý vết thương ở cổ, ngưng trọng nhìn Lâm Phàm.

“Tiểu tử, đủ lợi hại, Phật gia ta đánh với ngươi đến bây giờ, phải chịu thiệt ngươi rất nhiều, ngươi tên là gì.” Lỗ Đầu Đà hơi hơi thở hổn hển, tung hoành giang hồ mấy chục năm, thật đúng là chưa từng gặp được tiểu tử có trình độ có thể đấu với lão ta đến bây giờ.

Chương 177 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!