Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 178: CHƯƠNG 178: TA VẪN CHƯA ĐỦ CỐ GẮNG

“Ngay cả ta là ai ngươi cũng không biết mà đã đánh với ta đến bây giờ, ngươi có bệnh sao?”

“Ngông cuồng, vậy ngươi biết Phật gia là ai không?”

“Lỗ Đầu Đà Lỗ ngu ngốc.”

“Muốn chết.”

Lỗ Đầu Đà giận dữ, không ngừng tung sát chiêu, cánh tay màu đồng cổ vung tới, kình đạo xoay tròn, lực phá hoại cực mạnh.

“Thấy ngươi là một nhân tài, vốn định lôi kéo ngươi, không ngờ ngươi cứ năm lần bảy lượt khiêu khích bản Phật gia, đáng chết.”

Trong chớp mắt.

Song phương lại hạ xuống hơn mười chiêu, gặp phải cao thủ cấp bậc này chính là so đấu ai ác hơn, thế nhưng song phương đều vô cùng tàn nhẫn, đấu khó phân thắng bại, người này cũng không thể làm gì được người kia.

“Sư đệ…” Ngô Thanh Thu gọi to.

Lâm Phàm thừa cơ đụng nhau một chưởng với Lỗ Đầu Đà, mượn kình đạo đối phương bay lên trời, cơ thể hướng về phương xa, sau đó mũi chân chạm nhẹ mặt biển lại nhảy lên một cái rồi đáp xuống boong thuyền.

Trong chốc lát.

Một vị ở trên bờ một vị ở trên thuyền, nhìn nhau từ hai bờ đại dương.

Dần dần.

Lâm Phàm cười ha hả, tiếng cười liên tục không dứt: “Ha ha ha… Cũng chỉ thế mà thôi.”

“A…”

Lỗ Đầu Đà nổi giận, nhanh chóng đi đến trước một tòa nhà, nổi giận gầm một tiếng, nhổ trụ nhà lên, hung ác ném về phía Lâm Phàm” “Tiểu tử thúi, bản Phật gia muốn bóp nát ngươi.”

Khi trụ nhà sắp rơi xuống trước mặt Lâm Phàm chỉ thấy Lâm Phàm vỗ một chưởng tới, cột gỗ tan rã từ bên trong hóa thành vụn gỗ rơi xuống biển.

“Vô năng sủa loạn mà thôi, phù hộ ngươi đừng gặp phải ta nữa…” Lâm Phàm cũng không quay đầu lại mà quay người, nhưng một khắc quay người kia, vẻ mặt hắn đầy mất mát vì không thể đánh chết đối phương.

Chung quy là ta quá yếu.

Tu vi của ta vẫn chưa đủ mạnh, vẫn chưa đủ cố gắng, ta phải cố gắng hơn nữa mới được.

Bến tàu.

Đội ngũ của Từ gia đuổi đến bến tàu thì phát hiện tàu buôn đã rời đi, không đuổi kịp, chỉ có thể từ bỏ đuổi bắt, tuy rằng chuẩn bị có hơi vội vàng nhưng ai có thể ngờ lòng cảnh giác của đối phương cao như vậy.

“Chi Văn…” Từ Hiếu nhìn cái xác nằm trên mặt đất kia, đầu còn bị vặn gãy, trừng mắt vẻ mặt không dám tin, sau đó kinh ngạc nhìn Lỗ Đầu Đà.

Từ lão gia tử tử cũng thấy tình huống trước mắt.

Trong lòng cực kỳ kinh động.

“Lỗ đại sư.”

Dáng vẻ cung kính, vị Lỗ đại sư này là người của Ngụy Công, địa vị rất cao, hơn nữa thành danh rất sớm.

Lỗ Đầu Đà đang giậm chân giận dữ dần dần tỉnh táo lại.

“Từ gia các ngươi xương cứng thật nhiều, không chỉ một Từ Chính Quân mà còn thêm một tiểu tử, chẳng qua tiểu tử này cũng đã phải trả giá đắt cho hành vi của bản thân, bị ta vặn gãy cổ, Từ gia các ngươi hẳn sẽ không trách tội bản Phật gia chứ?”

Mặc dù Lỗ Đầu Đà mỉm cười nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy rất quái dị.

“Đây là đứa con duy nhất của ta.” Từ Hiếu tức giận nói.

“Vậy sao, thật đáng tiếc, đã thế bản Phật gia liền đứng ở chỗ này để ngươi chém một đao báo thù cho con trai của ngươi. Nếu ngươi chém chết bản Phật gia thì là do bản Phật gia gieo gió gặt bão, đến đây thôi.”

Lỗ Đầu Đà nghĩ đến một bên mắt bị thương liền xé góc áo thành một mảnh vải băng bó đơn giản con mắt một chút, về phần những lời nói này đều rất tùy ý, giống như thật sự muốn để cho Từ Hiếu chém.

Từ lão gia tử quát lên.

“Càn quấy, ngươi lùi lại cho ta.”

Sau đó chủ động tiến lên.

“Lỗ đại sư, trẻ nhỏ không hiểu chuyện, mong đại sư không so đo với hắn.” Từ lão gia tử biết người bên cạnh Ngụy Công đều rất nguy hiểm, không có một ai bình thường, cũng không biết đã nhiễm bao nhiêu mạng người, nếu Từ Hiếu dám động thủ thì lát nữa đầu của hắn ta sẽ bị vặn gãy giống Chi Văn.

“Đồ Ngụy Công muốn, có lấy được không?” Lỗ đại sư cười cười, dáng người đã khôi phục lại dáng vẻ tuổi già bình thường, nhìn như một ông lão nhưng lại cho người ta cảm giác rất âm trầm kinh khủng, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng ngươi.

Từ lão gia tử lấy mật hàm ra đưa cho Lỗ đại sư.

“Ừm, làm rất tốt, Ngụy Công sẽ ghi Từ gia các ngươi ở trong lòng, chỉ cần đi theo Ngụy Công, Từ gia các ngươi sẽ mãi mãi là bá chủ Cẩm thành.” Lỗ Đầu Đà cất kỹ mật hàm.

“Những người của Chính Đạo tông phải làm sao?” Từ lão gia tử hỏi.

Lão ta phát hiện đệ tử của sơn môn kia quả là dũng mãnh, thiên la địa võng bày ra như vậy mà hắn có thể giết ra một đường máu. Từ gia đã cố ý hạ độc nhưng không ngờ lòng cảnh giác của đối phương lại cao như vậy.

“Không sao, chạy cứ chạy đi, Chính Đạo tông thôi mà.” Lỗ Đầu Đà nghĩ đến Lâm Phàm, tiểu tử kia khiến lão ta rất tức giận, đưa tay sờ con mắt, cảm giác đau âm ỷ, cảm giác đau này làm lão ta cảm thấy hưng phấn.

Nhớ kỹ dáng vẻ Lâm Phàm.

Một ngày nào đó còn có thể gặp lại.

Từ Hiếu ở một bên chịu đựng tức giận, để tùy tùng đưa thi thể Chi Văn đi, có việc không phải hắn ta muốn thế nào thì có thể như thế, trong Từ gia luôn có quy tắc tồn tại.

Phá vỡ quy tắc sẽ phải trả giá đắt.

Trên boong thuyền.

“Sư đệ, ngươi thật đúng là quái vật sống.”

Thôi Chân vô cùng khâm phục, nhìn không chớp mắt. Vị kia chính là mãnh nhân đã thành danh từ lâu, cho dù hắn ta gặp phải lão thì cũng muốn tránh đi. Không ngờ sư đệ với đối phương không phân cao thấp, có qua có lại, thật khó mà tưởng tượng.

Lâm Phàm cười nói: “Sư huynh, ngươi đang mắng hay khen ta đây.”

“Đương nhiên là khen ngươi rồi.” Thôi Chân không ngờ Lâm sư đệ che giấu kỹ như thế, đồng thời cũng nghĩ mà sợ. Nếu không có Lâm sư đệ, bọn họ có thể thật sự phải thua ở chỗ này. Ít nhất thì sư huynh như hắn chắc chắn phải chết.

Che chở cho các sư muội sư đệ rời đi, một mình đối phó với Lỗ Đầu Đà, có thể chống đỡ một thời gian ngắn, nhưng nhất định sẽ bị đánh chết.

“Sư huynh, bây giờ xử lý hắn ta thế nào?”

Lâm Phàm nhìn Từ Chi Chí đã hôn mê mà cảm thấy rất nhức đầu, còn muốn ném hắn ta xuống khỏi thuyền. Vốn tưởng rằng đến nhà mình là có thể an toàn, ai có thể ngờ được ngay cả người nhà ngươi cũng muốn chơi ngươi.

“Ta cũng không biết.”

Thôi Chân lắc đầu. Bọn họ chỉ cần đưa người đến Cẩm thành là được, nào có quan tâm chuyện sau đó.

Chương 178 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!