Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 179: CHƯƠNG 179: NGƯƠI NHẬN ĐƯỢC LỢI ÍCH GÌ RỒI

Nhưng bây giờ người cũng đang ở đây rồi, còn có thể làm gì nữa, chỉ có thể đợi đối phương tỉnh lại, để họ tự rời đi.

“Sư đệ, cánh tay của sư đệ không sao chứ?” Ngô Thanh Thu phát hiện hai tay áo của Lâm Phàm rách tơi tả, mạch máu trên cánh tay nổi lên, thoạt nhìn khá dữ tợn. Nàng không khỏi đau lòng đứng lên, cầm cánh tay của Lâm Phàm mà nhẹ nhàng vuốt ve, muốn làm mạch máu chìm xuống.

“Sư tỷ yên tâm, ta không sao. Do vừa rồi kình đạo phóng ra quá mạnh mẽ nên gân mạch nổi lên, đợi lát nữa sẽ tiêu tán.” Lâm Phàm vừa cười vừa nói,

cảm giác được người khác quan tâm rất tốt.

“Không sao là tốt rồi. Từ gia kia thật sự quá đáng, đưa cháu trai về cho lão ta mà lão lại muốn mạng của chúng ta.” Ngô Thanh Thu tràn đầy lửa giận, thậm chí muốn giết hết người của Từ gia.

Thôi Chân thở dài nói: “Không ngờ quyền thế của Ngụy Trung đã phát triển đến mức này, ngay cả Từ gia độc chiếm Cẩm thành cũng đã bị khống chế. Sau khi trở về phải báo cáo việc này với sơn môn.”

Lâm Phàm cảm thấy có chỗ không đúng.

Tuy nói Chính Đạo tông thuộc sơn môn, trong mắt người bình thường, đó là nơi cao không thể chạm tới, nhưng ở trong mắt một số thế lực, e rằng lực uy hiếp của Chính Đạo tông cũng không cao.

Ngày kế tiếp!

Sáng sớm.

Từ Chi Chí mơ màng nhìn mặt biển, đầu óc trống rỗng, cả người lộ ra rất mệt mỏi, đến bây giờ vẫn không thể nào chấp nhận được việc Từ gia vứt bỏ hắn ta.

“Từ Chi Văn đối xử với ngươi không tệ.” Lâm Phàm nói.

Từ Chi Chí cười khổ, không biết lời này của Lâm Phàm là có ý gì. Bây giờ hắn ta còn có thể có biện pháp gì, bị gia tộc vứt bỏ là đả kích rất lớn đối với hắn ta.

“Đa tạ ơn cứu mạng của các vị, suốt đời khó quên.” Từ Chi Chí ôm quyền nói cảm ơn.

Lâm Phàm nói: “Không phải ta cứu ngươi, là đệ đệ kia của ngươi đã cứu ngươi.”

“Hả… Chi Văn.”

“Ai, hắn ta đối với các ngươi không tệ, đưa một nhà ba người các ngươi đến bến sông. Chỉ đáng tiếc, hắn đã bị cao thủ mà Từ gia các ngươi tìm đến vặn gãy đầu rồi.”

“Cái gì? Chi Văn đã chết?”

Sắc mặt Từ Chi Chí trắng bệch, không dám tin nhìn Lâm Phàm. Hắn ta không thể tin được đây là sự thật, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng dường như có chút vui mừng, mọi người đều vứt bỏ bọn họ, duy chỉ có đệ đệ còn nghĩ đến hắn ta.

“Người chết không thể sống lại. Tiếp theo, ngươi có dự định gì không?” Lâm Phàm hỏi.

Cuối cùng vẫn tốt bụng mà không tuyệt tình nói, như là đuổi Từ Chi Chí đi, trước tiên xem đối phương nói thế nào.

Từ Chi Chí cúi đầu trầm mặc, không nói gì, sau đó chậm rãi nói: “Phiền các vị để ta ở thành Hà Tân là được.”

Bịch bịch!

Ngay vào lúc này.

Từ Chi Chí quỳ trên sàn thuyền: “Có thể để vợ con của ta tạm thời ở Chính Đạo tông không? Họ đi theo ta chỉ có một con đường chết, hy vọng các vị có thể cho đường sống.”

“Sư huynh, chuyện này để sư huynh quyết định.” Lâm Phàm nói với Thôi Chân. Hắn ta là sư huynh, chuyện còn lại giao cho hắn ta quyết định là được. Với mức độ nguy hiểm của Từ Chi Chí, nếu hắn ở lại Chính Đạo tông, e rằng phải chuẩn bị đường lui mới phải.

Thôi Chân gật đầu.

Chẳng qua với Thôi Chân mà nói, chuyện này cũng không dễ quyết định, chỉ có thể nói cho đối phương biết, sẽ mang theo họ về Chính Đạo rồi để trưởng lão quyết định.

Vào ban đêm, thuyền buôn cập bờ, đám Lâm Phàm mang người rời đi. Mãi đến sau nửa đêm, Từ Chi Chí mới dám đi từ trong khoang thuyền ra, lén lút rời khỏi. Sau khi cải trang, hắn đã sớm biến thành một người khác, rất khó biết hắn là ai.

Lâm Phàm biết rõ thực lực của bản thân, khá lợi hại, nhưng còn chưa đạt đến trình độ tung hoành chân chính, cần tiếp tục tu luyện.

Hắn đã lập xong kế hoạch tu luyện.

Phải tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt đến mức hoàn hảo, tăng tu vi lên tới Tẩy Tủy tầng ba, rèn luyện Đệ Tam Cốt, tiếp đó tìm kiếm bí pháp, cứ tiến hành từng bước một theo trình tự này, thực lực nhất định sẽ có sự thay đổi long trời lở đất.

Chính Đạo tông.

Lâm Phàm chia tay sư tỷ, trở lại vách núi tiếp tục tu luyện, trải qua những chuyện này cũng xem như một kiểu kiểm tra thực lực của bản thân.

Khi Thôi Chân báo cáo tình hình, không nói ra thực lực của Lâm Phàm. Lúc ở trên thuyền chở hàng cũng đã nói rất rõ ràng, Ngô sư muội từng cố ý nhắc nhở.

Hơn nữa, hắn hiểu được sự lo ngại của sư đệ, chắc là không muốn bị quấy rầy.

Chủ yếu là quá mạnh.

Mạnh đến mức không thể nói được.

“Sư huynh, có lẽ ta gây phiền phức cho Chính Đạo tông rồi.”

Trong đình viện, Trần Hư vội vã đi tới đây, thấy sư huynh và sư tỷ đang nói chuyện với nhau, đến với vẻ mặt nghiêm túc.

Bách Hạo và Phạm Tĩnh nhìn sư đệ.

“Chuyện gì mà vội thế?”

Trần Hư ngồi trên băng ghế đá, cau mày nói: “Khoảng thời gian trước, một nhà ba người Từ Chi Chí, con trai của Từ Chính Quân ở đô thành, bị đuổi giết. Lúc ấy, ta biết ngay là Ngụy Trung làm nhưng cũng không nghĩ nhiều, nên đã phái mấy vị đệ tử hộ tống người đến Cẩm thành, đến lúc đó để Từ gia tự phụ trách là được. Nhưng dựa vào những lời đệ tử trở về nói, Từ gia đích thân ra tay, mở tiệc hạ độc, làm đám đệ tử trốn thoát rất vất vả.”

“Còn mang theo Từ Chi Chí rời khỏi. Trong này, chắc chắn liên quan đến chuyện quan trọng, sợ là Ngụy Trung sẽ không bỏ qua cho Chính Đạo tông chúng ta.”

Phạm Tĩnh và Bách Hạo nghe nói thế, trăm miệng một lời.

“Ngụy cẩu.”

Trần Hư: “…”

Hắn ta đột nhiên phát hiện dường như sư huynh sư tỷ không lo lắng quá nhiều về chuyện này.

“Sư đệ yên tâm, không sao đâu.” Bách Hạo nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì chúng ta không phải đối tượng mà lão muốn diệt trừ.”

Phạm Tĩnh nói: “Ngụy Trung đấu với phái Bảo Hoàng rất kịch liệt. Nếu muốn hỏi có nguy hiểm không, ta chỉ có thể nói nguy hiểm nhưng bây giờ thì chưa. Tất cả đều phải xem khi nào thì phái Bảo Hoàng bị đánh bại.”

Trần Hư nói: “Sư tỷ, theo cách nói của sư tỷ, chúng ta chính là đang chờ chết rồi?”

“Ừ, có thể nói như vậy.”

“Vậy…” Trần Hư không thể nào tiếp nhận sư tỷ nói thẳng thừng như thế, ánh mắt rơi trên người sư huynh. Lúc đầu tưởng rằng sư huynh với sư tỷ có chỗ dựa gì, bây giờ nhìn lại, hóa ra là Ngụy Trung còn không có tinh lực đối phó bọn họ.

“Sư đệ…”

“Hử?”

“Sư đệ đã nhận được lợi ích gì rồi, nói sư huynh sư tỷ nghe xem.”

“…”

Chương 179 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!