"Sư tỷ, vất vả sư tỷ ngày ngày đều phải đưa cơm cho ta."
Ngày nào cũng như thế này đấy.
Cơm do sư tỷ đưa tới rất đa dạng, các kiểu các chủng loại đều có, đủ loại màu sắc hình dạng, tóm lại là liên tục biến đổi nhằm mục đích vỗ béo hắn.
"Không vất vả gì đâu, sư tỷ thấy ngươi ăn được là sư tỷ vui vẻ rồi." Ngô Thanh Thu không ép buộc Lâm Phàm, không muốn hắn tỏ thái độ rõ xem có chấp nhận hay không.
Nàng ta cảm thấy như hiện tại cũng rất tốt.
Tình cảm là cần thời gian bồi đắp lên.
Tình cảm của Ngô Thanh Thu dành cho Lâm Phàm bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên, loại tình cảm này giống như xuất phát từ bản năng, nói theo cách khác thì đó chính là lực hấp dẫn tự nhiên, nhưng điều này còn chưa đủ.
Nàng còn hi vọng sư đệ cũng có tình cảm với mình.
Mà điều này thì phải thong thả bồi dưỡng mới có.
"Sư tỷ tốt quá, không chỉ xinh đẹp như hoa mà tay nghề nấu nướng còn lợi hại như vậy." Lâm Phàm nói ngọt, tình cảm của hắn dành cho sư tỷ chỉ có tôn kính, kính yêu, tuyệt không có một chút đùa vui nào.
Giữa nam và nữ có thể tồn tại tình bạn thuần khiết sao?
Nhìn chung mà nói thì, không thể.
Nhưng nhìn từ một mặt cụ thể nào đó mà nói thì, có thể.
Đương nhiên nó phải có nhân tố tiền đề, ví dụ như đối phương là đồng tính luyến, hơn nữa còn là T, còn phải xấu, ngoại hình giống nam, nếu là tình huống này thì cũng có đến 99% khả năng tồn tại tình bạn thuần khiết đấy.
"Sư đệ lại tâng bốc sư tỷ rồi."
"Ta thề với trời, ta tuyệt đối không có nói quá, tất cả đều là lời chân thành xuất phát từ đáy lòng, nếu có nói dối nửa lời, hãy cứ để thiên lôi đánh trúng đầu đi."
Ngô Thanh Thu vội bịt miệng Lâm Phàm lại: "Sư đệ, đừng có tùy tiện thề thốt, sẽ linh nghiệm đấy."
"Sợ gì chứ, dù có linh nghiệm thì lời ta nói cũng là thật mà."
"Sư đệ, ngươi chịu khó tu luyện đi thôi, sư tỷ bị lời ngươi nói khiến cho không có mặt mũi ở lại thêm chút nào nữa rồi đấy."
Lâm Phàm dỗ ngọt khiến cho Ngô Thanh Thu vui vẻ hớn hở vô cùng, nhưng trước mặt hắn, sư tỷ trước sau vẫn là một cô nương dịu dàng như nước, nàng ta xấu hổ quá đành vội vàng xách theo hộp đồ ăn đi vội.
Ăn no uống đủ, trạng thái tinh thần rất tốt, tiếp theo đó, Lâm Phàm lại bắt đầu tu luyện.
Tuy tu vi hiện tại của hắn chỉ có Tẩy Tủy tầng hai nhưng Đệ Nhất Cốt và Đệ Nhị Cốt đều đã rèn tới màu đỏ, so với những đối thủ cùng cảnh giới có lẽ hắn đã thuộc loại người lớn bắt nạt trẻ con rồi đó.
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 56 lần】
【Nhắc nhở: Độ thông thạo Diệu Nhật Tam Tuyệt +56】
Mỗi ngày đều tiến bộ, thời thời khắc khắc đều nhích dần về phía đỉnh cao hơn, Lâm Phàm hết sức hài lòng với hoàn cảnh hiện tại, hi vọng cuộc sống thế này không bị quấy rầy.
…
Phủ Thiên.
Trong một căn miếu đổ nát trong thành.
"Uống nước nào, uống nước đi." Một đám ăn mày đang vây quanh một vị nam tử ăn mặc bẩn thỉu, nhìn không rõ mặt mũi. Đều là ăn mày, đám ăn mày nhỏ nhìn người nọ cũng có cảm giác thân thiết hơn.
Tất cả mọi người đều là người một nhà nha.
"Khụ khụ."
Nam tử kia bất chợt ho khan kịch liệt, môi đã khô khốc, thoạt trông như thể đã trải qua sự tình gì khốc liệt lắm.
Người nọ chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt Từ Chi Chí là một gương mặt già nua đầy râu… nói đúng hơn thì phải là một gương mặt ông lão ăn mày già nua, hắn ta từ từ di chuyển ánh mắt, lại thấy xung quanh là một đám ăn mày khác.
"Nào, uống miếng cháo rau đi." Ông già ăn mày kia giơ ra một bát cháo, ngón tay tràn đầy bùn đất thọc vào trong cháo rồi, ông ta rót thứ cháo đó vào miệng Từ Chi Chí.
Nếu là trước đây, gặp phải tình huống này, người quen sống trong nhung lụa như Từ Chi Chí nhất định sẽ nôn ra ngay, nhưng bây giờ, đang trong cơn đói khát cồn cào, được ăn thứ gì vào miệng, bất kể là thứ gì, hắn ta đều cảm thấy chẳng khác nào mỹ thực của nhân gian.
Lát sau, Từ Chi Chí yếu ớt nói: "Cảm ơn nhiều."
Hắn ta cải trang, lặn lội tới tận Phủ Thiên này, chẳng biết đã trải qua bao nhiêu cực nhọc, lại không dám dừng chân ở bất kì địa phương nào, thậm chí có khi hai, ba ngày trời không được ăn một bữa no.
Đặc biệt từ sau khi tới Phủ Thiên, hắn ta càng không dám tùy tiện đi lại, chỉ có thể núp trong một góc thành, lại luôn cảm thấy đâu đâu cũng không an toàn. Trong tình trạng sợ hãi bất an như thế, hắn ta ngây ngây ngô ngô đờ đẫn qua từng ngày, sau đó, vài ngày không có gì bỏ vào bụng, Từ Chi Chí đói đến nỗi lăn ra hôn mê.
"Ngươi tên gì?" Ông cụ ăn mày hỏi.
"Tên, ta… Ta quên mất rồi."
"Ầy, cũng là một kẻ đáng thương đây mà, vậy từ nay về sau gọi ngươi là Cẩu Đản đi, đi theo bọn ta, bảo đảm sẽ không phát sinh những chuyện như là đói xỉu thế này nữa, ở đây bọn ta cũng coi như một bang hội có tiếng tăm, không bị người khác bắt nạt đâu."
"Ta…" Từ Chi Chí bèn gật đầu, đây cũng là một biện pháp tốt, Cẩu Đản thì Cẩu Đản, họ Từ này, đã không còn là của hắn ta nữa rồi.
"Trước tiên ngươi phải tĩnh dưỡng cho tốt đã, gia nhập Cái Bang bọn ta nhất định phải thạo một nghề, phải có kĩ xảo xin cơm, ở đây, thứ duy nhất có thể bảo đảm cho ngươi là sẽ không để ngươi bị người khác bắt nạt, nhưng đừng nghĩ tới chuyện ngồi mát ăn bát vàng."
Ông cụ ăn mày chính là đầu lĩnh ở đây, cũng tức là bang chủ Cái Bang, ông ta gom đám ăn mày lại một chỗ, hình thành một tổ chức ăn xin khổng lồ của Phủ Thiên này.
"Ta hiểu, cảm ơn các vị." Từ Chi Chí muốn tìm được Xuân Thu Lão Đạo, nhưng hắn ta không biết Xuân Thu Lão Đạo ở đâu, nếu cứ lang thang tìm kiếm nhất định sẽ bị phát hiện, đến khi đó chẳng biết chạy đằng nào cho thoát.
Trở thành một tên ăn mày có lẽ là biện pháp ẩn mình tìm kiếm tốt nhất hiện nay.
Hắn ta muốn báo thù.
Bất kể thế nào, cũng phải báo thù bằng được.
Nghĩ đến vợ con, Từ Chi Chí bồi hồi, không biết hiện giờ bọn họ ra sao.
…
Trên vách núi.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, một con ưng đang bay lượn trên không trung, hắn chú ý tới con ưng này đã lâu.
Chương 180 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]