Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 181: CHƯƠNG 181: KHIÊU KHÍCH TỚI TẬN CỬA (2)

Trước kia nó chỉ mới bay lượn ở xa xa, như đang tìm kiếm thứ gì, sau đó đã từ từ dịch chuyển địa phương, tới gần nơi này lại vẫn loanh quanh tìm kiếm gì đó.

Một người một ưng nhìn nhau.

Như thể đang muốn xác nhận điều gì.

Bất chợt, con ưng kia hạ dần độ cao, ném thư kẹp trong móng vuốt xuống. Ngay khi nó đang muốn cất cánh bay lên, Lâm Phàm chợt xuất hiện trước mặt nó, vung tay chộp lấy nó.

Bất chấp con ưng giãy giụa thế nào, nó vẫn cứ bị một đạo kình lực giữ chặt, như thể đây chính là bàn tay của đất trời.

"Thứ gì vậy?"

Bàn tay Lâm Phàm phủ trùm kình đạo, nhặt phong thư lên, mở ra xem, ngay lập tức hắn liền biến sắc, như thể không ngờ được, hắn đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng chỉ không ngờ tới, phong thư này lại là…

"Lâm Phàm tiểu nhi, Phật gia của ngươi đã biết ngươi là ai rồi, ngươi đừng tưởng trốn trong sơn môn thì không sao, nhưng mà bản Phật gia phải thừa nhận, ngươi trốn trong sơn môn làm rùa đen rút cổ đúng là có tác dụng đấy. Song ngươi phải biết, ngày sau ngươi dám thò một chân ra đây thôi, bản Phật gia sẽ là người đầu tiên giết ngươi…"

Thì ra đây là thư của Lỗ Đầu Đà gửi tới, lại còn đề thêm địa chỉ, như đang muốn khiêu khích với Lâm Phàm. Lá thư này như đang nói, nếu ngươi không phục thì chủ động tới đây tìm ta đi.

Con ưng này chính là vật nuôi của Lỗ Đầu Đà.

"Mẹ kiếp, ngông nghênh ghê đấy."

Sau đó, hắn phát hiện, con ưng này là con đực.

Ánh mắt hắn lóe lên, như vừa nghĩ tới điều gì thú vị.

Lát sau, nơi đó bỗng vang lên một tiếng kêu quái dị, như thể vừa xảy ra chuyện gì kinh dị lắm.

Lâm Phàm quăng con ưng lên không.

"Đi đi, về mà tìm chủ nhân của mày khóc lóc kể lể đi."

Hắn đã ghim Lỗ Đầu Đà rồi.

Trước nay chưa từng có kẻ nào dám ngông cuồng đến thế, dám phái vật nuôi tới Chính Đạo tông đưa thư khiêu khích thế này.

Được lắm.

Cứ chờ đấy.

Trong vòng một năm, ngươi không chết thì tên Lâm Phàm của ta đây tình nguyện viết ngược lại.

Con ưng lảo đảo bay trên bầu trời, giữa hai chân đã nhỏ máu tong tong, nó gào thét một tiếng thê thảm, nhanh chóng lao về phương xa.

Xem ra tay Lỗ Đầu Đà này tự tin lắm đây.

Khiêu khích trắng trợn kiểu này, nếu là người khác e rằng đã không chịu được, nhưng đối với Lâm Phàm, hắn chẳng thèm để ý đến làm chi, đọc xong vẫn rất bình thản.

Thực lực hai bên chênh lệch không nhiều, nếu hắn muốn hạ Lỗ Đầu Đà thì cần thêm nhiều kinh nghiệm mới có thể lấy thủ đoạn vượt trội tuyệt đối để đánh gục hắn ta.

Bởi vậy, hắn không nóng vội gì.

Trước tiên cần phải nỗ lực tu luyện đề cao thực lực đã, đợi đến khi có thời cơ thích hợp thì sẽ tới đó hái đầu Lỗ Đầu Đà xuống.

Thôi đi tu luyện tiếp.

Bên vách núi, một bóng người đón ánh dương tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt, mỗi quyền chưởng vung ra đều mang theo uy năng cực lớn, khi kình đạo vận chuyển còn có thể loáng thoáng thấy được tia lửa lóe lên.

Muốn trở nên mạnh mẽ thì phải khổ luyện, thật sự không cách nào lươn lẹo ăn gian được đâu.

Đô thành.

Trong địa lao âm u.

Hai bên tường cắm hàng dài đuốc sáng, vách tường đã lấm máu, những tháng năm treo người tra tấn khiến vết máu đọng lại đã hóa màu đen.

Càng đi sâu vào trong càng thấy nhiều loại công cụ tra tấn bức cung.

"Ngụy cẩu, ngươi sẽ không được chết yên lành đâu."

Một lão già đang tức giận điên cuồng mắng chửi. Thoạt trông bề ngoài có thể thấy ông ta đã bị hành hạ ghê lắm, nếu lau rửa mặt mày, có lẽ một vị tiền bối có địa vị nào ghé mắt nhìn liền có thể nhận ra, lão già trước mắt chính là Kiếm Thánh Chu Bình Bình, vị lão tiền bối từng tung hoành giang hồ, ba mươi năm trước chợt mất tích không ai hay.

Lúc này đây, Ngụy Trung xòe tay, một lực hút bùng nổ từ lòng bàn tay lão, phóng về phía đầu Chu Bình Bình, lão vận chuyển công pháp, lập tức, kình đạo trong cơ thể Chu Bình Bình bị hút điên cuồng về phía lòng bàn tay lão.

Chỉ nửa khắc sau, thân thể Ngụy Trung đã bành trướng lên, sau đó lại chậm rãi thu nhỏ lại, cứ thế liên tục vài lần, mãi đến khi lão buông tay xuống, thân thể mới khôi phục như cũ.

Còn Chu Bình Bình, thoạt nhìn như thể bị hút sạch toàn bộ sức lực trong người, ông ta ngã gục xuống đất, mềm nhũn cả ra, không hề động đậy như một xác chết.

"Triều Hải Kiếm Khí quả là hùng hậu." Ngụy Trung thoạt nhìn già nua nhưng tinh khí thần đều cực kì sung túc, mắt tinh như ưng, lanh lẹ như sói, khiến người ta có cảm giác rất sắc bén, rất bá đạo.

Lúc này, bỗng một bóng đen xuất hiện, xách Kiếm Thánh Chu Bình Bình đi xuống dưới. Triều Hải Kiếm Khí rất hùng hậu, mà lại dung hợp cực kì khó khăn, Ngụy Trung tìm kiếm mấy chục năm, mãi mấy năm trước mới tìm được Chu Bình Bình đang ẩn cư ở một thôn trang, lão phải bỏ ra một cái giá cực lớn mới có thể bắt được ông ta về, biến Kiếm Thánh thành lô đỉnh của mình.

"Bẩm thiên tuế, đã có manh mối rồi ạ." Một bóng người thần bí xuất hiện, hai tay dâng mật hàm lên.

Ngụy Trung mở mật hàm, thoáng nhíu mày.

"Phủ Thiên ư?"

"Xuân Thu Lão Đạo lại đang ẩn nấp ở Phủ Thiên?"

Nếu không đọc được mật hàm này, lão sẽ không tin được điều đó.

"Bẩm thiên tuế, chuyện ở Cẩm thành lần này có người của Chính Đạo tông nhúng tay vào, ta có cần ra tay với Chính Đạo tông không?"

"Không cần, tạm thời còn chưa tới lúc động tới sơn môn, phái người ẩn nấp vào Phủ Thiên, âm thầm tìm kiếm tung tích Xuân Thu Lão Đạo, chắc chắn Từ Chi Chí đang trốn ở đó, tiện thể tìm hắn ta luôn."

"Vâng."

Nửa tháng sau.

"Tiểu tử, ngươi giỏi chạy thật đấy, không ngờ ngươi lại chạy tới đây tu luyện."

Lâm Phàm đang tu luyện như thường ngày, bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên, hắn đành dừng lại, nhìn về phía đó, thấy Trần Hư trưởng lão đang đứng trên lá cây, tươi cười nhìn mình.

Lâm Phàm bất đắc dĩ lắm, kẻ thích khiêm tốn như hắn thật sư không muốn bất kì ai ngoài sư tỷ quấy rầy mình lúc đang tu luyện.

"Trần trưởng lão." Lâm Phàm cung kính chào.

Trần Hư nhảy xuống, nói: "Không ngờ tiểu tử ngươi lại đã tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt tới trình độ này rồi, tốt lắm, rất tốt đấy."

"Đệ tử mới tu luyện chưa được bao lâu, còn nhiều bỡ ngỡ, chẳng biết trưởng lão tới tìm đệ tử có chuyện gì chăng?"

Chương 181 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!