"Không có việc gì, chỉ là bỗng nghĩ tới ngươi nên ghé thăm xem ngươi đang làm gì thôi."
"Cảm tạ trưởng lão quan tâm."
"Ta đã nhắc tới ngươi với sư tỷ, nói ngươi là một thiên tài, sư tỷ của ta cũng tin rằng ngươi đúng là một thiên tài, cho nên ngươi nhất định phải nỗ lực hết sức, tuyệt đối không được làm ta mất mặt đâu."
Thực ra sự thực không có giống như những gì Trần Hư vừa nói.
Sư tỷ Phạm Tĩnh nghe hắn ta nói đến thiên tài thì chỉ cười nhạt, khiến lòng Trần Hư rất hậm hực, hắn ta luôn có cảm giác Lâm Phàm rất giỏi đó, cho nên sẽ tranh thủ lúc rảnh rỗi tới khích lệ đối phương mấy câu, để hắn chịu khó nỗ lực.
Đối với chuyện Trần Hư trưởng lão đi khắp nơi tuyên truyền hắn là một thiên tài, Lâm Phàm cảm thấy hơi khó chịu, hắn thực sự chỉ muốn chăm chỉ tu luyện, không muốn mất công nghĩ tới chuyện khác.
"Cảm tạ trưởng lão đã coi trọng, đệ tử nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, không phụ kỳ vọng của trưởng lão." Lâm Phàm cung kính nói.
"Tốt lắm, ngươi chịu khó tu luyện tiếp đi."
Dứt lời, Trần Hư quay đầu nhanh nhẹn rời khỏi đó, khoảng cách lớn như vậy mà hai chân hoàn toàn không cần mượn lực cũng có thể vượt qua được, thật quá lợi hại, không biết tu vi của trưởng lão đã đến cỡ nào rồi.
Lâm Phàm không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục tu luyện.
Như mọi ngày, tới trưa, Ngô sư tỷ lại mang cơm nước tới, Lâm Phàm nói lại chuyện Trần Hư trưởng lão cho nàng nghe.
Sư tỷ hết sức vui mừng, thậm chí còn rất tự hào, tự hào vì sư đệ mình đã được trưởng lão khen ngợi.
"Sư tỷ, tu vi của Trần trưởng lão thế nào?" Lâm Phàm tò mò hỏi.
Muốn nói Chính Đạo tông có mạnh hay không, thực ra mà nói, đúng là cũng có lợi hại, nhưng cũng không thuộc hàng xuất sắc gì, coi như là hạng trung bình đi.
Nếu mà Chính Đạo tông thực sự mạnh thì đã không bị Thanh Nang tông nâng cao giá thuốc, ép cho Chính Đạo tông phải tự nghĩ cách chế thuốc.
"Không rõ lắm, nhưng mười năm trước, tu vi của Trần trưởng lão đã đạt tới Tẩy Tủy tầng sáu, mấy năm nay chắc là đang rèn luyện Long Cốt."
Nghe sư tỷ nói thế, Lâm Phàm suýt thì bật thốt lên, yếu như vậy á.
Nhưng ngẫm lại, hắn thấy cũng đúng.
Hắn có được hệ thống phụ trợ mới có thể tăng tu vi nhanh đến vậy, Trần Hư không có hệ thống phụ trợ, rèn được tới tu vi đó đã là không dễ.
"Sư đệ, sư tỷ tin rằng ngươi nhất định có thể tu luyện tới cảnh giới này." Ngô Thanh Thu nói, tin tưởng tràn trề.
Lâm Phàm mỉm cười: "Cảm ơn sư tỷ đã tin tưởng ta."
…
Trong thời gian này, Lỗ Đầu Đà còn gửi thư cho Lâm Phàm thêm hai lần nữa, tất cả đều là những lời khiêu khích, cộng thêm nỗi phẫn nộ vì Lâm Phàm đã thiến mất bé Ưng nhi nhà hắn ta, nhưng tất cả những điều này chỉ là thứ râu ria chẳng đáng để tâm, Lâm Phàm đọc xong chỉ cười cười bỏ đó.
Nhưng hắn thật sự không ngờ Lỗ Đầu Đà thù dai như vậy.
Thôi quên đi, chờ thêm một thời gian nữa vậy.
Hắn tạm thời vứt hết những chuyện không quan trọng ra sau, không nghĩ tới những chuyện này nữa, tu luyện mới là quan trọng.
Thời gian trôi mau.
Nháy mắt đã hai tháng qua đi.
【Nhắc nhở: Diệu Nhật Tâm Tuyệt lên cấp】
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 300 lần】
【Thu được: Điểm vạn năng +300】
Hôm nay, Lâm Phàm thành công tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt tới Thông Thấu cảnh.
Khi đạt tới Thông Thấu cảnh, Lâm Phàm phát hiện gân mạch trong cơ thể mình tràn đầy những luồng kình đạo cực nóng, đây là thứ kình đạo đặc thù của Diệu Nhật Tam Tuyệt.
Khi tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt tới trạng thái viên mãn, có thể kích phát một trạng thái chiến đấu đặc thù, trong ghi chép gọi nó là Diệu Nhật thể, có thể thi triển uy thế Diệu Nhật Tam Tuyệt đến mức cực đại.
Nhưng việc này cần tiêu hao lượng kình đạo cực kì lớn.
"Tăng lên!"
Điểm vạn năng chợt giảm nhanh.
Một luồng kình đạo khổng lồ bất chợt bùng nổ trong cơ thể hắn, sau đó, tu vi của hắn đạt tới tẩy Tủy tầng ba.
"Mở Long Cốt."
Ầm ầm!
Một luồng kình đạo cực lớn lập tức mở ra Đệ Tam Cốt, cây Đệ Tam Cốt yên tĩnh hồi lâu đã triệt để được kích hoạt, xương tủy được kích thích, toàn thân đột nhiên thay đổi cực lớn.
Vào thời khắc này, thực lực của hắn chợt tăng mạnh.
Hắn vươn nắm tay, kình lực từ nắm tay chấn động, không khí cũng như dao động theo.
"Cũng tạm rồi."
Hôm nay, có một vấn đề nan giải đang được bày ra trước mặt Lâm Phàm.
Hắn phải đưa ra lựa chọn tốt nhất.
Đó là, tiếp tục tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt tới viên mãn hay là rèn Long Cốt trước.
Suy nghĩ kĩ chút thì, Diệu Nhật Tam Tuyệt đã tu luyện tới Thông Thấu cảnh, cách viên mãn chỉ còn chút xíu, thực ra không cần luyện gấp lắm, mà rèn luyện Long Cốt mới là thứ tiêu hao thời gian khủng khiếp.
Bởi vì việc này không phải chuyện một sớm một chiều mà thành.
Đệ Tam Cốt là màu trắng, cần độ thông thạo rất cao, nghĩ bằng đầu gối cũng biết, càng về sau, việc rèn luyện Long Cốt càng khó, Trần Hư trưởng lão đã chừng trăm tuổi, nhưng mười năm trước mới tới Tẩy Tủy tầng sáu, điều này đủ để chứng tỏ rèn luyện Long Cốt khó thế nào.
Trong sơn môn.
"Sư tỷ, có thời gian không, ta dẫn ngươi đi Ninh thành một chuyến chơi?"
Lâm Phàm chủ động mời sư tỷ tới Ninh thành đi dạo một vòng, loại tình huống này quả thực rất hiếm thấy, lần này tu vi của hắn đột phá nên mới muốn nghỉ ngơi chút ít, thả lỏng bản thân.
"Sư đệ chờ chút, ta sẽ tới sau." Ngô Thanh Thu nghe thấy sư đệ nói muốn dẫn mình vào thành chơi, lập tức vui mừng hớn hở, vội vã về phòng sửa sang lại.
Lâm Phàm nhìn thấy thế cũng quen rồi.
Phụ nữ mà, đều luôn thích trang điểm cho mình thật xinh đẹp mới được.
Trong lúc chờ đợi, Cố Ngạo từ xa đi tới, thấy Lâm Phàm bèn hào hứng gọi: "Lâm huynh…"
"Cố huynh." Lâm Phàm cung tay chào hỏi.
Đã một thời gian không gặp, hiện nhìn lại mới thấy Cố Ngạo đã khác hẳn, tinh thần phấn chấn hơn trước đây rất nhiều.
"Lâm huynh, ngươi đang định…" Cố Ngạo thấy Lâm Phàm đứng chờ trước cửa phòng sư tỷ, chợt giật mình hiểu ra, có vẻ như Lâm huynh đã ngộ được rồi, rốt cuộc cũng biết sư tỷ tốt với mình thế nào, hắn ta cũng rất mong mình có cơ hội được như Lâm huynh, nhưng đối với hắn ta mà nói, chuyện này chỉ có thể nghĩ mà thôi, làm gì có chuyện thành sự thực được.
Chương 182 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]