Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 183: CHƯƠNG 183: CHƯA TỪNG THẤY THỂ LOẠI HÁO HỨC ĐÂM ĐẦU VÀO CHỖ CHẾT NHƯ NGƯƠI LUÔN

Chủ yếu là do sức hấp dẫn của bản thân còn kém xa.

"À, đang định cùng sư tỷ vào Ninh thành đi dạo một lát, dạo này Cố huynh thế nào? Trông ngươi có vẻ khá đấy." Lâm Phàm cười nói.

Cố Ngạo cũng cười: "Nào có, còn đang chật vật rèn Long Cốt đây, ta phát hiện việc rèn Long Cốt thực sự rất khó, lần trước cũng nói với ngươi rồi đó, ta đã rèn tới màu đen rồi, còn đang muốn cố gắng tăng thêm kình đạo để đạt tới hạn định của Tẩy Tủy tầng hai, nhưng sư huynh nói với ta, ta có tiềm lực rèn luyện Đệ Nhất Cốt tới màu đỏ."

"Cho nên ta vẫn đang nỗ lực rèn luyện, Lâm huynh, còn ngươi thì thế nào?"

Lâm Phàm đáp: "Cũng tạm, vẫn đang cố gắng."

Hắn và Cố Ngạo đã vào sơn môn được gần hai năm, tu vi của Cố Ngạo đã đạt tới Tẩy Tủy tầng một, đang rèn luyện Đệ Nhất Nốt.

Hắn cảm thấy, nếu mình không có phụ trợ bạo kích này giúp đỡ, có lẽ cũng rất khó khăn đây.

Thời gian rèn luyện quá dài.

"Lâm huynh, chúng ta cùng nhau nỗ lực, ta tin rằng chúng ta nhất định sẽ trở thành những trụ cột vững vàng cho sơn môn sau này." Cố Ngạo tràn ngập mong chờ với tương lai, nói năng cũng rất khí phách. Dù hắn ta không nhiệt tình tu luyện được như Lâm Phàm, nhưng hắn ta vẫn luôn nghĩ biện pháp kiếm cho được đại dược.

Chỉ có điều, thấy Lâm Phàm với sư tỷ thành đôi nhanh như vậy, hắn ta cũng rất hâm mộ, hắn ta muốn có được sự giúp đỡ của sư tỷ thì phải bỏ ra một cái giá lớn hơn mới được.

Lúc này, Ngô Thanh Thu đã từ trong phòng bước ra, thay đổi một bộ đồ thướt tha xinh đẹp hơn, thấy thế, Cố Ngạo thở ra một hơi dài: "Sư tỷ, thật quá đẹp."

"Cố sư đệ thật là khéo nói." Ngô Thanh Thu cười bảo.

"Sư tỷ, Lâm huynh, vậy ta không quấy rầy hai người nữa, ta còn có chuyện riêng, xin phép đi trước." Hâm mộ là hâm mộ nhưng hắn ta cũng biết sư tỷ không thích có bóng đèn chen giữa, cho nên lùi lại là hành vi sáng suốt nhất. Sư tỷ thích giúp đỡ người khác, nếu làm sư tỷ vừa lòng, sau này có gặp phiền toái gì, nói với sư tỷ là sư tỷ sẽ chủ động hỗ trợ.

"Sư đệ đi làm việc của mình đi." Ngô Thanh Thu thích những sư đệ biết điều như thế, nàng nhìn sang phía Lâm Phàm, "Lâm sư đệ, chúng ta đi thôi."

"Được."

Từ sơn môn đi ra, bọn họ đón nhận ánh mắt của rất nhiều đồng môn, đều hết sức ao ước.

Ai mà không biết Ngô sư tỷ tốt với Lâm sư đệ thế nào, thậm chí có thể thấy tình cảm của sư tỷ dành cho Lâm sư đệ đã tràn cả ra ngoài rồi ấy chứ.

Ninh thành.

Trên thuyền nhỏ bên hồ.

Hai người tới Ninh thành du ngoạn, Ngô Thanh Thu ngồi trên thuyền nhìn Lâm Phàm chèo thuyền.

"Sư đệ, nếu mệt rồi thì nghỉ một chút đi."

"Được."

Thuyền nhẹ lướt trên mặt hồ, hai người ngồi đối diện, Ngô Thanh Thu có vẻ hết sức hưởng thụ sự nhàn nhã lúc này: "Sư đệ, sư tỷ lén nói riêng cho ngươi chuyện này nhé."

"Sư tỷ có chuyện gì?"

"Sư tỷ của ngươi ấy, có rất nhiều tiền đấy." Ngô Thanh Thu cười nói.

"Chuyện sư tỷ là phú bà, trong sơn môn ai mà không biết."

Lâm Phàm biết sư tỷ rất giàu, chuyện này không phải bí mật gì, chỉ cần có chút khả năng là đều có thể làm buôn bán trong thành này, đồng thời hoàn toàn không gặp phải bất cứ phiền phức gì, hơn nữa, có rất nhiều cửa hàng hiệu buôn muốn mượn hơi người trong sơn môn.

"Sư đệ, nguyện vọng của ngươi là gì?" Ngô Thanh Thu nhẹ nhàng hỏi thăm, nụ cười trên môi hết sức xán lạn, kiểu chung đụng riêng tư thế này với sư đệ, trước nay nàng chưa từng trải qua, cho nên lúc này nàng trân trọng từng giây từng phút.

"Nguyện vọng à…" Lâm Phàm suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói, "Trở nên mạnh hơn, sư tỷ, còn ngươi?"

Ngô Thanh Thu cười: "Nguyện vọng của ta là…"

"Ha ha… rốt cuộc tóm được ngươi rồi."

Ngay khi Ngô Thanh Thu chuẩn bị nói ra nguyện vọng của bản thân, một bóng đen từ trong nước bỗng nhảy vọt ra, đánh vỡ con thuyền nhỏ, Ngô Thanh Thu cùng Lâm Phàm vội bay lên cao, chân đạp lên boong thuyền, lẳng lặng đứng trên mặt nước.

Lâm Phàm nhìn người vừa tới, lòng chợt cả kinh.

Mẹ kiếp!

Lại là Lỗ Đầu Đà, tay này thực sự điên rồi, lại đi mai phục ở đây, lần này thực sự khiến hắn chấn kinh, thật là thù dai quá đi.

"Sao ngươi lại ở đây?" Lâm Phàm nhíu mày, hắn chưa đi tìm đối phương mà đối phương đã mò tới tận đây phục kích.

Lỗ Đầu Đà nói: "Tiểu tử, ta ngó chừng ngươi đã lâu, bản Phật gia chờ mãi, cuối cùng cũng tóm được ngươi xuống núi."

"Sư đệ, đi." Ngô Thanh Thu vừa thấy Lỗ Đầu Đà, sắc mặt lập tức biến đổi, muốn kéo sư đệ rời khỏi đây. Lỗ Đầu Đà là kẻ có hung danh hiển hách, thủ đoạn cực kì tàn nhẫn, hơn nữa, hắn ta còn là cao thủ thành danh đã lâu.

"Sư tỷ, ngươi lên bờ chờ ta đi." Lâm Phàm thấy sư tỷ muốn kéo mình đi, bèn túm tay nàng lại, hất nàng lên phía bờ, "Ta không sao, đợi một lát thôi."

Trên mặt hồ, Lâm Phàm chân đạp sàn thuyền, Lỗ Đầu Đà cũng vậy, gương mặt già nua nhăn nhở nụ cười tàn nhẫn.

"Có cần phải thế không?" Lâm Phàm hỏi.

Hắn thật sự không ngờ mình lại bị người ta trông chừng, nhưng nhớ tới con ưng của đối phương, hắn cũng coi như hiểu ra vì sao đối phương nắm rõ tung tích của mình như vậy, chắc hẳn Lỗ Đầu Đà đã giám thị hắn từ lâu, chỉ chờ hắn xuống núi liền phục kích, thật đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Lỗ Đầu Đà chỉ vào mắt mình, nói: "Chỗ này vẫn còn đau đấy, bản Phật gia muốn cho ngươi biết, cái tội động đến ta sẽ có hậu quả thảm thiết cỡ nào."

"Ngươi rảnh quá không có chuyện gì làm đúng không?"

Lâm Phàm bất đắc dĩ nhìn hắn ta, kẻ thù của hắn không nhiều lắm, trừ việc cần giúp đỡ lão Quách báo thù thì không còn ai khác, nhưng vị Lỗ Đầu Đà này với hắn cũng không thể nói là thù sâu như biển hay gì, bởi vậy, dù đối phương năm lần bảy lượt khiêu khích hắn, hắn cũng không có xuống núi tìm đối phương giã cho một trận làm chi.

Lỗ Đầu Đà cười nói: "Hành hạ đối thủ đến chết là việc ta thích nhất, ngày đó khiến ngươi may mắn thoát đi, ngươi nói lần này ngươi chạy được nữa không?"

"Đừng nghĩ tới chuyện người của sơn môn sẽ tới cứu ngươi làm gì, khi bọn chúng đến được đây thì ngươi cũng đã bị ta đánh chết rồi."

Tự tin hết nấc luôn.

Lâm Phàm cúi đầu nhìn mặt hồ phẳng lặng, sau đó chậm rãi ngẩng lên, mỉm cười.

"Ta chưa từng thấy loại người háo hức đâm đầu vào chỗ chết như ngươi đấy."

Chương 183 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!