Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 184: CHƯƠNG 184: KHÔNG THỂ ĐỂ NHỮNG VIỆC NÀY LÀM MẤT NHÃ HỨNG

Nếu là lúc thực lực của hắn còn chưa tăng đến Tẩy Tủy tầng ba, quả thực có chút khó khăn.

Tu vi của Lỗ Đầu Đà không yếu, nếu nói về cảnh giới thì cảnh giới của hắn ta cao hơn Lâm Phàm không ít, nhưng về phương diện độ hoàn mỹ của cảnh giới, Lỗ Đầu Đà còn cách xa Lâm Phàm. Cho nên, nói đến độ hùng hậu của kình đạo, Lỗ Đầu Đà không sánh bằng Lâm Phàm.

"Ngươi nói là bổn Phật gia đến tìm đường chết sao?" Lỗ Đầu Đà không những không giận mà còn cười, hắn ta thân là kim cang hộ pháp của Huyết Phật tự, sau đó còn được Ngụy công chiêu hàng, địa vị và thủ đoạn đã sớm vượt xa quá khứ.

"Đúng thế." Lâm Phàm lạnh nhạt nói, nhẹ giọng than vãn: "Muốn cùng sư tỷ đi du thuyền, hưởng thụ một chút yên tĩnh, nhưng ngươi lại tới quấy rầy, hôm nay, ngay trong cái hồ này, sẽ lại có thêm một cái xác để nuôi cá rồi."

"Ngông cuồng…" Lỗ Đầu Đà giận tím mặt, bạo phát kình đạo, kích hoạt tủy tính, cả người trướng lên, thân thể già nua gầy yếu, xảy ra biến hóa long trời lở đất, trở thành một ông lão cường tráng tràn đầy sức mạnh.

Mắt Lâm Phàm lóe sáng, hắn triển khai Diệu Nhật Tam Tuyệt, giơ ngón tay lên rồi lao đến giết Lỗ Đầu Đà, mà chính trong giây phút hắn ra tay, Lỗ Đầu Đà phát hiện tình hình có gì đó bất thường.

Kình đạo của tiểu tử này có vấn đề.

Không… Không chỉ đơn giản là có vấn đề, mà hắn ta cảm nhận được đầu ngón tay của đối phương tỏa ra một luồng nhiệt cực kỳ nóng.

Sau một hồi.

"Sư tỷ, ta đã tìm thấy một chiếc thuyền khác, sẽ không có ai quấy rối chúng ta nữa, sư tỷ lên thuyền đi." Lâm Phàm mặt mỉm cười, chèo thuyền tới gần bên bờ, hắn đưa tay ra.

Ngô Thanh Thu nắm lấy tay sư đệ, một lần nữa bước lên chiếc thuyền nhỏ.

"Ừm."

"Ngày hôm nay phong cảnh không tệ, nếu như không phải trên đường xuất hiện một chút vấn đề nhỏ, ta nghĩ lần du ngoạn này nhất định sẽ rất hoàn mỹ." Lâm Phàm cười nói.

Hắn thích loại người như Lỗ Đầu Đà, hắn ta biết có người muốn giết mình, chủ động chịu chết trước, giải quyết mâu thuẫn của hai bên.

"Sư đệ, ngươi khiến ta phải thay đổi cách nhìn đó." Ngô Thanh Thu kinh ngạc nói.

"Sư tỷ mỗi ngày đầu nấu đồ cho ta ăn, đồ ăn ngon như vậy, hơn nữa còn có nhiều đồ như vậy, sư đệ tất nhiên sẽ trở nên vừa cường tráng vừa khoẻ mạnh rồi." Lâm Phàm cười nói.

Ngô Thanh Thu được sư đệ khen, trong lòng đắc ý, cảm thấy tất cả những điều mình làm không mệt mỏi chút nào, so sánh giữa việc tu luyện với việc mang đồ ăn cho sư đệ, nàng thích sư đệ mỗi ngày ăn đồ ăn mà chính tay nàng làm hơn.

Đây có lẽ là do thứ mà mỗi người theo đuổi không giống nhau, có người theo đuổi thực lực, mà có người lại theo đuổi hạnh phúc, nhìn thấy người mình thích thích những việc mà mình làm, trong lòng sẽ có cảm giác vui sướng vô cùng.

Lúc này, một cái xác chầm chậm trôi đến, va chạm với chiếc thuyền nhỏ.

Lâm Phàm và Ngô Thanh Thu nghe được động tĩnh, cùng nhìn về một hướng, bất ngờ phát hiện cái xác chết chính là Lỗ Đầu Đà, Lỗ Đầu Đà lúc này mắt trợn lên, đỉnh đầu bị chọc một lỗ, là do dùng ngón tay đâm xuyên.

Mặt của Ngô Thanh Thu hơi biến sắc.

Lâm Phàm vô cùng kinh ngạc, rõ ràng đã ném xác của Lỗ Đầu Đà về hướng khác, tại sao lại trôi tới đây, thực sự là bám dai như đỉa, đúng là vô cùng bực tức.

"Sư tỷ, tỷ xem bên kia…" Lâm Phàm chỉ vào một toà Phật tháp phía xa, sau đó dùng mái chèo đẩy xác của Lỗ Đầu Đà về phía xa, "Toà kia tháp thật là hùng vĩ."

Ngô Thanh Thu nhìn về hướng tòa Phật tháp, không hề để ý đến những ảnh hưởng mà xác chết của Lỗ Đầu Đà tạo ra” "Sư đệ, tòa tháp kia từng có một câu chuyện rất cảm động, nghe đồn cực kỳ lâu về trước…"

Lâm Phàm lắng nghe, ánh mắt ôn hòa nhìn sư tỷ, ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt của sư tỷ, khiến cho sư tỷ toát ra một vẻ rất đặc biệt.

Tuy rằng tuổi của sư tỷ lớn hơn so với hắn một chút, nhưng sư tỷ đối với hắn thật sự rất tốt.

Hắn cảm động rồi.

Phải biết tốt xấu.

"Sư tỷ…"

"Hả?"

"Thực ra ta chưa có con."

Ngô Thanh Thu nhìn Lâm Phàm thoáng kinh ngạc, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười mỉm nhấp nhô, cũng không nói câu gì, nhưng nhìn kỹ, có thể phát hiện nụ cười của sư tỷ có vẻ rực rỡ hơn.

Hắn đã tới thế giới này hơn hai năm, trước đây đều là liều mạng tu luyện, muốn trở nên càng mạnh hơn, chưa bao giờ có những ngày tháng thảnh thơi như vậy.

Sau đó sư tỷ xuất hiện.

Sau khi tu luyện, có thể cùng sư tỷ kết bạn xuất hành du ngoạn, thăm quan mỹ cảnh của thế giới này, cảm nhận được sự thanh bình mà những phút yên tĩnh mang lại.

Nếu thế giới mà hắn đến không có hệ thống tu luyện, lại gặp phải người như sư tỷ, hắn đúng là có thể thuyết phục chính mình, theo ý nguyện của phú bà, sống một cuộc sống sung túc cũng không tồi.

Nhưng giả thiết cuối cùng vẫn chỉ là giả thiết, trong thế giới như này, muốn sống được như ý, nhất định phải có thực lực.

Chuyến du thuyền kết thúc, cùng với sư tỷ đến khắp nơi trong thành, mua cái này, mua cái kia, sư tỷ không để hắn trả tiền, mà đều là chủ động mua.

Đi ngang qua một thanh lâu, sư tỷ đùa giỡn nói với hắn, sư đệ, chơi trong này thực sự vui như vậy sao?

Lâm Phàm biểu hiện tự nhiên, mỉm cười nói với sư tỷ, hắn chưa từng tới nơi trăng hoa này bao giờ, bởi vậy không biết tình hình trong này như thế nào, nếu như sư tỷ muốn biết, chúng ta có thể vào xem xem.

Sư tỷ lập tức lấy lý do những cô nương này mặc quá ít, quá lẳng lơ, kéo Lâm Phàm rời đi, còn nói cho hắn biết, những chỗ này không thể tới, rất dễ dàng học phải thói xấu.

Chính Đạo tông.

"Sư tỷ, ta về trước đây." Lâm Phàm cảm thấy thỉnh thoảng du ngoạn cũng thật không tồi, đi cùng với sư tỷ, tâm trạng rất bình an, sẽ không nghĩ đến những chuyện kỳ quái kia.

Ngô Thanh Thu hài lòng gật đầu, tâm trạng cực kì tốt, loại cảm xúc này rất lạ, dù cho lúc tu vi đột phá, cũng không có cảm giác như vậy.

Lâm Phàm rời đi không lâu sau thì Triệu Học Khải cùng Trịnh Hiền Siêu xuất hiện.

"Sư tỷ."

"Triệu sư đệ, Trịnh sư đệ, các ngươi đến đây làm gì vậy?" Ngô Thanh Thu nhìn thấy hai người, mặt mỉm cười hỏi.

Chương 184 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!