Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 186: CHƯƠNG 186: TỤ HỘI (2)

"Gặp gỡ?"

"Ừm, Thanh Nang tông, Bách Cương tông, còn có nhân vật thủ lĩnh của một vài thế gia gia tộc, bây giờ cung ứng đại dược của sơn môn không đủ, rất nhiều đồng môn chịu ảnh hưởng, sơn môn luyện dược Thanh Nang tông, đột nhiên tiến hành hạn chế đối với Chính Đạo tông chúng ta, vì vậy Lý sư huynh sắp xếp một buổi gặp gỡ, đến lúc đó có thể lén lút bàn chuyện chuyện giao dịch." Ngô Thanh Thu nói.

Lâm Phàm trầm tư chốc lát, thì ra còn có cách này.

Đại dược đối với bất kì ai khác mà nói đều rất trọng yếu, thế nhưng đối với Lâm Phàm mà nói, hắn không cần đại dược.

Nghĩ đến chuyện của lão Quách.

"Được, đến lúc đó ta sẽ đi cùng sư tỷ."

Nghĩ rằng người Bách Cương tông cũng đến, đúng lúc có thể tìm hiểu một chút tình báo, hắn luôn ở trong sơn môn tu luyện, không có hứng thú với bất kỳ thế lực nào.

Nhưng không hứng thú thì là không hứng thú, cũng không có trở ngại gì cho việc tham gia vào trong một vài thế lực.

Mấy ngày sau, mấy chiếc xe ngựa ngừng ở dưới chân núi.

Lý Đạo Đoan không đi cùng, mà đến Hải thành từ trước. Ngô Thanh Thu mang theo Lâm Phàm, Triệu Học Khải, Trịnh Hiền Siêu, vốn cho rằng là chỉ có những người này, nhưng sư tỷ nói cho hắn biết, còn có những sư huynh, sư tỷ khác, đã đi Hải thành từ trước rồi.

Triệu Học Khải cùng Trịnh Hiền Siêu rất mong chờ vào cuộc gặp gỡ ở Hải thành, hy vọng có thể có thu hoạch.

"Sư đệ, chờ đến Hải thành, nếu quả thật có thể có giao dịch, sư tỷ mua cho ngươi một ít đại dược dự trữ ."

Ngô Thanh Thu đối tốt với Lâm Phàm, khiến cho Triệu sư huynh và Trịnh sư huynh vô cùng ước ao.

Cảm thán.

Sư đệ đúng là người được thiên vị mà.

"Sư tỷ, tạm thời không cần đâu, hiện tại ta không rèn luyện Long Cốt." Lâm Phàm lắc đầu, không muốn khiến cho sư tỷ phải bỏ ra quá nhiều, tu luyện nhất định phải dựa vào chính mình, sư tỷ tuy tốt, nhưng cứ mãi dựa vào sư tỷ, không tốt lắm.

Ngô Thanh Thu biết tính sư đệ, không nhiều lời.

Quan đạo.

Trên xe ngựa có dấu hiệu của Chính Đạo tông, đây là để người khác biết, đệ tử Chính Đạo tông xuất hành, có thể tránh khỏi rất nhiều phiền phức, đầu tiên chính là tránh khỏi thổ phỉ nửa đường đi ra chặn đường.

Lâm Phàm từng vì hoàn thành nhiệm vụ, giải quyết tên thổ phỉ tên Ngô Trung Thiên ở núi Ma Bàn kia, hình như cũng có bối cảnh, những đã lâu như vậy rồi, cũng không có ai tìm hắn.

Có lẽ cũng có người muốn tìm xem ai đã giết Ngô Trung Thiên.

Nhưng Lâm Phàm hắn không có tiếng tăm gì, lại không gia nhập vào giang hồ, không có uy danh, cũng không có hung danh, thậm chí cũng không mấy người biết hắn là ai, đừng nói đến tìm hắn, cho dù muốn, cũng không thể nghĩ ra là do hắn làm.

Dần dần, ven đường ngày càng nhiều dân tị nạn, có người áo không đủ che thân, có người gầy trơ xương, giống như là gặp phải đại kiếp nạn vậy.

"Sư tỷ, Hoài châu chúng ta sao có thể có nhiều dân tị nạn như vậy?" Lâm Phàm vén rèm lên, nhìn tình huống trước mắt, rất là thắc mắc.

Ngô Thanh Thu nói: "Sư đệ, những người này hẳn là đến từ An châu, bắt đầu từ năm ngoái, thổ phỉ ở An châu mọc lên như rừng, chiếm đất làm vua, quan phủ không quản được, sơn môn không để ý, dẫn đến rất nhiều người cửa nát nhà tan, từ An Châu chạy trốn tới nơi này."

Chính vào lúc này.

Có vài dân tị nạn nhìn thấy tới dấu hiệu của sơn môn, đều chạy đến, nhưng không dám cản xe ngựa, mà là ôm con cái lên.

"Các vị đại nhân hãy nhìn qua, mang về làm một nô bộc đi."

"Con trai của ta thông minh lanh lợi, hãy nhìn một chút."

Lâm Phàm bất đắc dĩ thở dài, người lương thiện như hắn không chịu nổi những cảnh này, thả rèm xuống, không để ý nữa.

"Sư đệ, không giúp được đâu, có quá nhiều." Ngô Thanh Thu nói.

"Sư tỷ, đây là việc của triều đình."

"Ừm, là việc của triều đình, cũng là việc của sơn môn, chúng ta chỉ là đệ tử sơn môn, không quản được nhiều như vậy." Ngô Thanh Thu đã quen với những chuyện này không trách, mới gia nhập giang hồ có lẽ sẽ có lòng trắc ẩn, nhưng sau khi trải qua thử thách của giang hồ, lòng trắc ẩn sớm đã bị thu lại.

Hải thành.

Đây là giao điểm giữa ba tuyến đường hướng về ba sơn môn.

Lâm Phàm vén rèm lên, quan sát Hải thành. Tường thành đã cũ, giữa mỗi viên gạch tràn ngập cảm giác lâu đời, đây là một tòa thành cũ có lịch sử lâu dài.

Hắn tùy ý liếc mắt một cái, có thể phát hiện rất nhiều nhân sĩ giang hồ, sơn môn đang đi lại. Tình huống này ít gặp được ở thành Thiên Cửu và thành Hà Tân, cũng chỉ có nơi lớn như Ninh thành mới có thể nhìn thấy.

Do Hải thành gần với ba sơn môn nên rất nhiều nhân sĩ giang hồ khi tu vi đạt tới cảnh giới nhất định muốn gia nhập sơn môn, đều sẽ đến đây tìm nơi nương tựa.

Tiêu chuẩn nhận đệ tử mới của Chính Đạo tông rất cao, nên đệ tử không nhiều bằng Thanh Nang tông và Bách Cương tông. Thanh Nang tông chú trọng luyện thuốc, tu vi thật ra chỉ là thứ yếu. Mà Bách Cương tông cũng chỉ cần tu vi đạt tiêu chuẩn, bất kể đối phương có thể đột phá đến tư chất của cảnh giới Tẩy Tủy hay không đều nhận hết.

Lầu Vũ Hiên.

Đây là kiến trúc tiêu biểu của Hải thành, vô cùng xa hoa, hôm nay lầu Vũ Hiên không mở cửa cho người ngoài.

“Sư đệ, chúng ta tới rồi.” Ngô Thanh Thu nói.

Lâm Phàm đứng dậy xuống xe đầu tiên, sau đó đứng ở cửa xe ngựa, vươn tay dẫn sư tỷ xuống xe. Triệu Học Khải và Trịnh Hiền Siêu xuống khỏi chiếc xe ngựa khác, nhìn thấy thế bèn lặng lẽ giơ ngón cái với hắn.

Ai dám nói Lâm sư đệ không chủ động chứ, mau nhìn kỹ đi, đây không phải rất chủ động à, kiểm soát tình tiết tốt lắm. Nếu là bọn họ thì nhất định sẽ không nghĩ đến chuyện đỡ sư tỷ đâu.

“Cảm ơn sư đệ.”

Ngón tay mềm mại như không xương của Ngô Thanh Thu đặt vào tay Lâm Phàm, cảm giác được sư đệ nắm tay rất tuyệt.

Lâm Phàm mỉm cười.

Thủ vệ ở cửa lầu Vũ Hiên mặc áo đen, bên hông treo đao, ngẩng đầu ưỡn ngực, tràn trề tinh thần, thấy mấy người Lâm Phàm đi tới thì chủ động mở miệng.

“Mời các vị khách từ xa đưa giấy chứng nhận ra.”

Người có thể đến lầu Vũ Hiên đều là cao thủ sơn môn.

Nhưng họ thân là thủ vệ ở nơi này có chức trách kiểm tra giấy chứng nhận để phòng ngừa có người trà trộn vào, dù sao hiện tại người nào cũng có cả.

Chương 186 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!