Ngô Thanh Thu lấy ra một lệnh bài làm bằng sắt, trên lệnh bài chỉ có một chữ.
“Tam”.
Thị vệ thấy thân phận không có vấn đề, lập tức tránh đường, cung kính nói: “Mời…”
Họ không cần nhìn đám người Lâm Phàm.
Người nắm giữ lệnh bài có thể dẫn theo người khác tiến vào.
Lâm Phàm đi theo sau sư tỷ, sau khi vào bên trong, hắn phát hiện đã có không ít người đang ngồi nói chuyện với nhau. Chính Đạo tông có trang phục thống nhất, người ở bên trong có người mặc trang phục của Bách Cương tông, có người mặc trang phục của Thanh Nang tông.
Trang phục của Thanh Nang tông là màu xanh lam.
Trang phục của Bách Cương tông thiên về màu vàng, trông có vẻ rất dày.
“Sư đệ, hội Giao Đàm còn chưa bắt đầu, chúng ta đã ở nơi này rồi, tìm một bàn gọi chút đồ ăn trước đi.” Ngô Thanh Thu đã quá quen thuộc với nơi này, lập tức tìm được một bàn trống, gọi người đưa món ăn tới.
Lâm Phàm nhỏ giọng nói: “Sư tỷ, tụ hội kiểu này bình thường do ai tổ chức?”
“Người tổ chức là sư huynh của ba sơn môn , mà người chịu trách nhiệm trả tiền cho tất cả ở nơi này là công tử Ninh gia Hải thành, Ninh gia là gia tộc lớn ở Hải thành.” Ngô Thanh Thu giải thích tình hình ở nơi này.
Công tử Ninh gia chịu trách nhiệm trả tiền cho tất cả ở nơi này không phải để từ thiện mà là làm thế mang đến rất nhiều lợi ích cho hắn ta. Bởi vì ai cũng muốn quen biết với sư huynh của sơn môn, cho nên sẽ có người của một ít gia tộc cố ý đến nịnh bợ công tử Ninh gia, họ cũng hy vọng được tham gia tụ hội như vậy.
Trong lòng Lâm Phàm đã hiểu.
Người có thể nói chuyện cùng với Lý sư huynh đương nhiên là đại sư huynh hoặc là đại sư tỷ của Bách Cương tông và Thanh Nang tông, họ đều là những người có danh vọng.
Lúc này, một giọng nói truyền đến:
“Ngô sư muội, không ngờ rằng sư muội tới sớm như vậy.”
Họ nhìn theo hướng giọng nói, thấy một nam tử trung niên mỉm cười đi đến, đồng thời bên cạnh gã có hai người trẻ tuổi cầm quạt trong tay.
“Sư đệ, hắn ta là Mộ Khuyết của Bách Cương tông.” Ngô Thanh Thu nhỏ giọng nói cho Lâm Phàm nghe, sau đó đứng dậy nói: “Hóa ra là Mộ huynh, ngươi cũng tới rất sớm.”
Mộ Khuyết nói: “Vừa khéo thời gian trước ta đã kết bạn với hai vị bằng hữu mới, bọn họ cũng muốn tới đây nhìn xem nên ta dẫn bọn họ tới sớm một chút.”
Sau đó Mộ Khuyết xoay người lại nói: “Ta giới thiệu cho các ngươi, vị này chính là Ngô Thanh Thu của Chính Đạo tông, chút quan hệ của các ngươi trước mặt nàng ấy cũng chỉ là trò trẻ con mà thôi.”
Hai người sau khi nghe Mộ Khuyết giới thiệu thì hai mắt sáng ngời, vội vàng thu quạt, ôm quyền nói:
“Tại hạ là Khang Hiển của Khang gia ở Hải thành/ Khâu Kiệt của Khâu gia ở Hải Thành, bái kiến Ngô sư tỷ.”
Bọn họ đều còn trẻ, tu vi cũng không cao. Nếu lấy địa vị của bọn họ muốn tham gia loại tụ hội này đương nhiên không đủ, họ chỉ có thể kết bạn với người của sơn môn, để đối phương dẫn theo mình tiến vào. Xem ra vận may của bọn họ không tồi, thật sự kết bạn được với một vị.
“Ừm.”
Ngô Thanh Thu chỉ gật đầu, xem như nể mặt Mộ Khuyết, nếu không nàng cũng không tính để ý tới bọn họ.
“Vị tiểu huynh đệ này thoạt nhìn có hơi xa lạ.” Ánh mắt của Mộ Khuyết dừng trên người Lâm Phàm. Gã đã gặp qua hai người khác, Triệu Học Khải và Trịnh Hiền Siêu, xem như là người cũ của Chính Đạo tông.
Ngô Thanh Thu nói: “Vị này chính là Lâm sư đệ Lâm Phàm của ta.”
Nếu cẩn thận nghe thì có thể nhận ra ý tứ trong hai chữ “của ta” của Ngô Thanh Thu, quan hệ hai người có vẻ rất thân thiết.
Lâm Phàm ôm quyền nói: “Mộ huynh, xin chào.”
Vị Mộ Khuyết trước mắt này lớn tuổi hơn Lâm Phàm, địa vị ở sơn môn khẳng định cũng phải cao hơn Lâm Phàm, theo lý mà nói thì hắn nên xưng hô là Mộ sư huynh, nhưng đối với Lâm Phàm mà nói thì xưng hô là “huynh” sau này có cãi vã gây chuyện cũng không sao, còn “sư huynh” thì phải là đồng môn mới dùng được.
Nét mặt Mộ Khuyết không thay đổi, trong lòng thoáng có chút bất mãn nhưng vẫn mỉm cười: “Lâm huynh quả là tuổi trẻ tài cao.”
Lâm Phàm cười, không nói thêm gì nữa.
Ngô Thanh Thu không có ý giữ bọn họ lại cùng ngồi xuống trao đổi, nhưng hai vị đệ tử gia tộc thuộc Hải thành đều chờ mong được ngồi xuống, làm quen với nhiều đệ tử sơn môn hơn. Nhưng mà họ có thể ngồi hay không còn phải xem Mộ Khuyết.
Mộ Khuyết nhìn ra được Ngô Thanh Thu không muốn bọn họ ở lại, tùy tiện nói vài câu xong liền ôm quyền rời đi.
Sau khi đám người đó rời đi, đồ ăn được bưng lên.
“Sư đệ, bên ngoài chính là như vậy. Vị Mộ Khuyết kia là đệ tử của Bách Cương tông, nhưng thái độ đối nhân xử thế của hắn ta khiến ta không thích lắm, vụ lợi quá mức.” Ngô Thanh Thu đứng dậy múc một bát canh cho Lâm Phàm, sau đó đặt ở trước mặt hắn.
“Cảm ơn sư tỷ.” Lâm Phàm cười nói.
Cảnh tượng này lọt vào trong mắt Mộ Khuyết ở cách đó không xa. Trên mặt gã lộ ra vẻ kinh ngạc, giống như rất bất ngờ. Thật sự gã chưa bao giờ thấy Ngô Thanh Thu đối xử với ai như vậy.
Gã suy nghĩ, vẫn nên tìm hiểu một chút về lai lịch của đối phương. Ngô Thanh Thu này sẽ không tùy ý đối xử với ai như vậy, chẳng lẽ vị này chính là đời sau của nhân vật nào đó?
“Mộ sư huynh, ta cảm giác tên kia có thể chính là tiểu bạch kiểm.” Khang Hiển nhỏ giọng nói.
“Ngươi làm sao nhìn thấy được?”
“Ta ở Hải thành thời gian dài như vậy, thứ khác không biết, nhưng trình độ thấu hiểu phụ nữ tuyệt đối là số một số hai. Theo ta quan sát tỉ mỉ nhiều chi tiết từ nãy giờ, hắn ta giống như là tiểu bạch kiểm.” Khang Hiển nói với giọng đầy chắc nịch.
Nhưng đúng vào lúc này, đôi mắt Ngô Thanh lạnh đi, cầm chiếc đũa trên bàn lên, cổ tay vừa cử động, chiếc đũa hóa thành mũi tên nhọn phá không khí bắn ra.
Răng rắc!
Mộ Khuyết nâng tay đánh nát chiếc đũa: “Đây là ý gì?”
“Các ngươi còn dám nói huyên thuyên nữa thì đừng trách ta không khách sáo.” Ngô Thanh Thu nghe rất rõ ràng, khoảng cách lại không xa. Khang Hiển nhìn như đang nói thầm, nhưng do tu vi quá yếu, đối với người đã có tu vi Tẩy Tủy như Ngô Thanh Thu mà nói thì giống như đang nói chuyện bên tai vậy.
Chương 187 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]