Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 188: CHƯƠNG 188: TIÊU CHUẨN CỦA TA LÀ…

Khang Hiển rõ ràng đã vô cùng khiếp sợ. Nếu không phải Mộ Khuyết nâng tay ngăn cản, chiếc đũa này nhất định sẽ đâm thủng cái miệng của hắn ta.

Một nữ nhân thật ác độc.

Bởi vì một câu nói, dù là nói nhỏ, nàng lại ra tay tàn nhẫn như thế.

Hắn ta tức giận, uất ức, nắm chặt hai tay, muốn nói với nàng rằng đừng ép người quá đáng. Nhưng hắn ta ngẫm lại, cuối cùng vẫn buông lỏng nắm tay ra, cúi đầu thành thật, không dám nhiều lời.

Trong phòng có không ít người đã chú ý tới, đều coi như xem trò vui.

Mà những người còn lại của Bách Cương tông đều đứng dậy như muốn tăng thêm uy nghiêm cho Mộ Khuyết. Nếu ngươi muốn gây chuyện với Bách Cương tông, phải xem thực lực của ngươi có đủ không đã.

Lâm Phàm vỗ nhẹ lên tay của Ngô sư tỷ, hắn lắc đầu, khuôn mặt bình tĩnh.

“Sư tỷ, không có việc gì, đừng tức giận vì mấy chuyện nhỏ nhặt này.”

“Hừ, nhưng mà ta giận không nhịn nổi.” Ngô Thanh Thu nói, còn hung dữ nhìn lướt qua Khang Hiển, dọa cho vị con cháu gia tộc kia sợ cả người. Nếu như Mộ Khuyết không ngồi cạnh, chỉ sợ hắn ta đã bò để trốn đi rồi.

“Sư tỷ, nếu sư tỷ không thích nơi này vậy chờ ăn xong chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”

“Được.”

Triệu Học Khải và Trịnh Hiền Siêu im lặng không nói lời nào, nhưng cả hai lại vô cùng hâm mộ hắn. Thật sự hy vọng có một vị sư tỷ có thể bảo vệ bọn họ như cách Ngô sư tỷ bảo vệ Lâm sư đệ.

Nội thành.

“Sư đệ, ta không thích nơi này lắm, không khí giang hồ nặng nề quá, luôn khiến người ta phải lo lắng đề phòng.” Ngô Thanh Thu nhìn hoàn cảnh xung quanh, nói ra suy nghĩ trong lòng nàng.

Nhân sĩ giang hồ quá nhiều, ai cũng mang theo binh khí, tựa như khi nào cũng có thể nảy sinh xung đột chỉ vì một lời không hợp.

“Sư tỷ thích cuộc sống như thế nào?”

Lâm Phàm dò hỏi, thật ra hắn cảm thấy cũng được, người đi ngang qua đều là nhân sĩ giang hồ khiến hắn có một cảm giác nhiệt huyết, có lẽ đây là sự khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ.

“Thích không gian yên lặng, không có đánh đánh giết giết nhiều như vậy.” Trong đầu Ngô Thanh Thu đang ảo tưởng về một cuộc sống nhà vườn, ở cạnh người mình thích, không lo về việc ăn mặc, tốt hơn nữa là có hai đứa nhỏ, một nam một nữ là tốt nhất.

Lâm Phàm nói: “Sinh hoạt như vậy chắc là ai cũng muốn, nhưng mà người trong giang hồ không thể tự quyết định được.”

“Ừ.”

Ngô Thanh Thu gật đầu.

Đi mãi đi mãi thì gặp cảnh hai bên đều là nhân sĩ giang hồ, nhưng vì một chút việc nhỏ mà có mâu thuẫn. Sau đó biết được không nên ở trong thành liều sống liều chết nên cả hai hẹn nhau ra ngoài thành quyết đấu một trận tử chiến. Chuyện này khiến cho rất nhiều người đi theo, ai cũng muốn nhìn xem ai có thể thắng, mà người thua, đa số trường hợp chỉ có một con đường chết.

Mà nếu như không nhớ lầm thì Lâm Phàm hình như có chút ấn tượng với một người trong đó.

Hình như là một vị “cao thủ” mà Bát tiểu thư đã từng mời.

Đường Yến.

“Sư đệ biết người nào trong đó sao?” Ngô Thanh Thu dò hỏi.

Lâm Phàm đáp: “Vâng, người phụ nữ kia đệ có từng gặp, cũng không tính là quen, chỉ là từng gặp mà thôi.”

“Nàng ta hẳn phải chết, không nghi ngờ gì nữa. Có cần đi xem không?” Ngô Thanh Thu chỉ nhìn liếc qua một cái đã nhìn ra người phụ nữ kia tu vi không mạnh bằng người còn lại. Nếu như không có gì bất ngờ, cô ta hẳn sẽ chết.

“Không cần, chỉ là một lần gặp gỡ mà thôi. Chuyện nàng ta tự gây ra tất nhiên là để nàng ta tự giải quyết. Chúng ta không cần phải xen vào việc này.” Lâm Phàm lắc đầu.

Hắn cũng lười đi quản mấy việc vặt đó.

Hơn nữa đây cũng là thái độ bình thường, mấy người đó tự có phương thức giải quyết của mình.

Không bao lâu sau.

Lâm Phàm và Ngô Thanh Thu nghe thấy người qua đường mới trở về nói thao thao bất tuyệt…

“Nàng ta mạnh quá. Ta cho rằng nàng ta sắp chết rồi, không ngờ cuối cùng lại dựa vào mũi ám khí mà thắng. Xem ra ám khí kia tuyệt đối có kịch độc, mới trúng ám khí không bao lâu, tên kia đã miệng sùi bọt mép, sắc mặt xanh mét rồi chết tươi.”

Nghe thấy lời của người qua đường, hai người liếc nhìn nhau, sau đó không tiếng động cười.

“Đoán sai rồi.”

“Đúng vậy, ta nhớ rõ nàng ta trước kia dùng ám khí nhưng không có độc, xem ra mấy năm gần đây tiến bộ không ít.”

….

Hội Giao Đàm bắt đầu rồi.

Mấy ngày nay, Hải thành khá là an toàn, không có chuyện khác xảy ra. Chỉ có chuyện Khang Hiển kia bây giờ nhìn thấy Ngô sư tỷ tựa như chuột nhìn thấy mèo vậy, có thể trốn đến bao xa thì trốn đến đó, không dám ngoi đầu.

Mà Lâm Phàm cũng thấy được hai người khác của sơn môn.

Một nam một nữ.

“Sư đệ, vị kia chính là đại sư huynh Võ Phần của Bách Cương tông, tu vi rất cao. Ngươi đừng nhìn hắn ta đeo bốn thanh kiếm mà coi người ta là cao thủ dùng kiếm, ta có nghe Lý sư huynh từng nói công phu của người này rất mạnh.”

Lâm Phàm nhìn vị Võ Phần kia, khuôn mặt nghiêm khắc, dáng người cũng không cao lớn, thoạt nhìn cũng không quá rắn chắc, nhưng nghe thấy lời này của sư tỷ, hắn thật ra có chút khiếp sợ.

Dáng người này vậy mà lại là cao thủ công phu.

Nói thật, nếu như không ai nói cho hắn, hắn thật sự sẽ không tin.

Tất nhiên, Lâm Phàm cảm giác đối phương cũng là một vị rèn luyện Long Cốt đến rất cao, tuyệt đối không có khả năng chỉ rèn luyện vô cùng đơn giản cũng đã đột phá tu vi.

“Đó chính là đại sư tỷ Vạn Hoa Hoa của Thanh Nang tông.” Ngô Thanh Thu cũng không giới thiêu nhiều, hình như là nàng không muốn giới thiệu người khác phái cho sư đệ.

Lâm Phàm phát hiện Vạn Hoa Hoa này thật là xinh đẹp như hoa, đôi chân thẳng tắp thon dài, vòng eo mềm mại, tinh tế. Nhưng từ khuôn mặt có thể nhìn ra tuổi của đối phương không nhỏ, nhưng mà tu vi cao thâm cùng với chăm sóc tốt nên da thịt vẫn luôn giữ được sự mịn màng.

“Sư đệ, có phải cảm thấy nàng ấy rất đẹp hay không? Nàng ấy được xưng là đệ nhất mỹ nhân của Hoài châu đấy.” Ngô Thanh Thu hỏi.

Lâm Phàm nói: “Sư tỷ, ta không nhìn ra nàng ấy có đẹp hay không. Thường xuyên nhìn sư tỷ nên trong lòng ta, tiêu chuẩn mỹ nữ chính là sư tỷ.”

“Chỉ biết nói ngọt.”

Lúc này.

Vạn Hoa Hoa hình như là nghe được cái gì, nàng ta kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, ánh mắt rất bình tĩnh, không có bất kỳ hàm nghĩa gì.

Chương 188 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!