Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 190: CHƯƠNG 190: HUYỀN VŨ CHÂN CÔNG (2)

Ở trên hội đấu giá của nhân vật nhỏ nhoi như bọn hắn cũng chỉ là bán đấu giá nho nhỏ. Nhưng mà, ai có thể ngờ được Mộ Khuyết như là muốn đấu với Ngô Thanh Thu vậy, không ngừng hô giá cao hơn. Ngô Thanh Thu sao có thể chịu đựng sự càn rỡ của đối phương nên cũng hô giá theo, cả hai bên ai cũng liều mạng đấu với nhau.

Theo như cái nhìn của Lâm Phàm, hoàn toàn không cần phải như vậy. Xúc động là ma quỷ, người xung quanh cũng đều xem trò khôi hài này như đang xem kịch mà thôi.

“Sư đệ, ta nghe ngươi.”

Nếu như không phải nhờ Lâm Phàm can ngăn, Ngô Thanh sẽ đánh tới cuối cùng với đối phương. Nhưng người đưa ra lời khuyên chính là người nàng thích, sư đệ của nàng. Người khác nói chuyện có lẽ không có tác dụng gì, nhưng tác dụng của lời sư đệ tất nhiên khỏi phải nói nhiều.

Mộ Khuyết thấy Ngô Thanh Thu không có hô giá nữa, khóe miệng gã lộ ra một nụ cười như đang khiêu khích.

Ngô Thanh Thu nắm chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu thả lỏng tâm tình. Không tranh đấu với đối phương nữa, sau đó nàng tựa như nghĩ đến cái gì.

“Sư đệ, không phải là ta không thắng được gã mà là ta nghe sư đệ, không chấp nhặt với gã nữa.”

….

Mộ Khuyết bình tĩnh ngồi về chỗ, bưng chén trà lên nhấp nhẹ một ngụm. Gã ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Ngô Thanh Thu, mỉm cười nói: “Ngại quá, thứ đó ta cũng rất thích.”

“Thích thì lấy là được, đừng có đánh mất giữa đường.” Ngô Thanh Thu liếc đối phương một cái, nàng bây giờ không muốn nói chuyện nhiều với đối phương dù chỉ là một câu nói.

“Tất nhiên rồi.” Mộ Khuyết cười ha hả. Gã làm vậy cũng là đoạt lại một tia thể cho Khang Hiển, cho hắn ta biết, hắn ta đi theo gã, nghe lời gã, tuy rằng hắn ta có thể sẽ ăn chút mệt, nhưng gã tuyệt đối có thể tìm thể diện về lại cho hắn ta.

Khang Hiền bị Ngô Thanh Thu dọa sợ lúc này mới ngẩng đầu, tự cảm giác bản thân rất tốt. Hắn ta nhìn về phía Ngô Thanh Thu, ánh mắt không có tia sợ hãi như lúc trước mà lại nhiều thêm chút đắc ý.

Lâm Phàm phát hiện mặt của sư tỷ xanh mét, nàng giận nghiến răng nghiến lợi. Hắn biết bây giờ lửa giận trong lòng nàng rất lớn, nhưng vì hắn khuyên bảo nên sư tỷ nhịn xuống.

Hắn biết…

Tình yêu mà sư tỷ dành cho hắn là tình yêu đích thực.

Khi phụ nữ nổi giận, ngay cả Thiên Vương lão tử cũng không gánh nổi. Nếu như là kiếp trước, vậy mời đi xem phim có thể có tác dụng nhất thời, hoặc là chỉ có người mà người đó thật sự thích mới có thể đè ép được.

“Sư tỷ…”

Bàn tay Lâm Phàm đặt trên tay của sư tỷ, hắn nhẹ nhàng trấn an nàng. Cảm giác khác với tơ lụa khiến trái tim của sư tỷ run lên, sau đó nàng gật đầu có chút then thùng.

“Sư đệ yên tâm, ta không sao cả.”

“Sư tỷ, khiến sư tỷ phải ấm ức rồi.”

“Không sao cả, sư đệ cũng muốn tốt cho ta, sư tỷ hiểu mà.”

Ánh mắt Lâm Phàm nhìn về phương xa, trong lòng hắn thầm nghĩ… Nếu như các ngươi còn dám khiêu khích sư tỷ của ta, ta chắc chắn sẽ…

“Hửm?”

Hắn phát hiện khóe miệng Mộ Khuyết lại nhếch lên, rõ ràng gã đang khinh thường sư tỷ.

Hay lắm.

Tạm thời nhớ kỹ ngươi.

Buổi tụ hội kết thúc bằng cuộc nói chuyện với Lý sư huynh. Bọn họ nói tất cả mọi chuyện đã xảy ra, sau đó cũng không có gì nữa. Mà đàn sư đệ sư muội của bọn họ không có hứng thú mấy với mấy đồ được đấu giá. Có rất ít người nguyện ý lấy ra thứ thực sự tốt, còn về một ít đại dược tầm thường có cái cần, cái không. Đại dược bình thường nhất có thể dùng điểm cống hiến ở sơn môn để đổi.

Trong một góc riêng, Lý Đạo Đoan nói: “Chuyện đã xong xuôi. Đại dược Đệ Tứ Cốt ta cầm, các loại đại dược khác để cho sư đệ sư muội trong sư môn dùng khi cần thiết. Ngô sư muội, chuyện này giao cho muội sắp xếp, mấy loại đại dược đó không đổi bằng điểm cống hiện, chỉ đưa cho người cần.”

“Vâng, sư huynh.” Ngô Thanh Thu trả lời, sau đó nói tiếp: “Sư huynh, lần này có thể có được nhiều đại dược như vậy cần bao nhiêu ngân lượng? Sản nghiệp ngân lượng của ta rất sung túc, có thể ứng phó được.”

“Ha ha.” Lý Đạo Đoan cười nói: “Sư muội, nhiều đại dược như vậy, còn có phương thuốc nữa, tất cả cũng không phải chỉ cần ngân lượng là có thể mua được. Ta đã dùng Huyền Vũ Chân Công để đổi với Vạn Hoa Hoa.”

“A, sư huynh, huynh đưa thần công quan trọng như vậy để đổi đồ vật, còn cho đồng môn sử dụng đại dược không ràng buộc gì, cái này…” Ngô Thanh Thu rất khiếp sợ, nàng không nghĩ ra cuối cùng sư huynh nghĩ như thế nào.

Lý Đạo Đoan xua tay: “Không sao, ta cũng không coi trọng thần công, Giá trị của vật chết hoàn toàn dựa vào người thể hiện. Bất kể công pháp bí tịch gì dù nhìn như uy lực rất lơn, nhưng thực ra còn phải cần dựa vào tu luyện của bản thân.”

“Lời dạy bảo của sư huynh thật đúng.” Ngô Thanh Thu bội phục.

Mà các sư huynh khác của nội môn nghe thấy sư huynh nói dùng Huyền Vũ Chân Công đổi lấy đại dược, ai nấy cũng lộ ra vẻ mặt không thể tin. Sau đó lại nghe thấy sư huynh dạy bảo những lời trên.

Bọn họ lặng im không nói, không phải là đồng ý mà là biết Lý sư huynh có suy nghĩ riêng của mình, có ngạo khí của sư huynh.

Ngay cả Lâm Phàm đang đứng một bên cũng bị những lời của Lý Đạo Đoan làm cho cả kinh.

Cái này có phải quá bá đạo không?

Nói thật, nếu như là hắn, hắn chưa thể làm tới bước này, hơn nữa đồ vật được đổi lấy lại cho đồng môn đang cần mà không có ràng buộc gì. Chỉ với phần tâm cảnh này thôi, nên Lý Đạo Đoan trở thành sư huynh cũng là chuyện theo lẽ thường.

Nhưng mà điều hắn càng để ý chính là… Huyền Vũ Chân Công.

Một gian phòng khác.

“Sư huynh, Lý Đạo Đoan thật sự dùng Huyền Vũ Chân Công đổi lấy đại dược của Vạn Hoa Hoa?”

Mộ Khuyết trợn mắt, nếu không phải sư huynh nói với gã thì gã cũng chẳng dám tin đây là sự thật.

Có hơi cam lòng quá rồi.

Vũ Phần nói: “Ừ, thật sự bỏ được, có quyết đoán, không thể không bội phục.”

“Vậy có thể lấy Huyền Vũ Chân Công từ chỗ Vạn Hoa Hoa hay không?” Từ lâu Mộ Khuyết đã nghe nói đến sự bất phàm của Huyền Vũ Chân Công, nếu có thể lấy tu luyện thì quả là tuyệt vời.

“Sư đệ, tu luyện cần sự tinh xảo, bây giờ bí tịch mà ngươi tu luyện đã đến viên mãn, bỏ dở giữa chừng có thể coi là tối kỵ trong lu luyện. Đừng cho rằng Huyền Vũ Chân Công là môn thần công mà muốn thay đổi con đường của mình, nếu không đối với ngươi, đây không phải cơ duyên mà là tai hoạ.” Vũ Phần trầm giọng nói.

Chương 190 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!