“Vâng, sư huynh dạy phải.” Mộ Khuyết cúi đầu, mặc dù sư huynh nói như vậy nhưng trong lòng gã vẫn có chút suy nghĩ như cũ.
Ngày tiếp theo.
Lầu Vũ Hiên.
“Sư tỷ, nhóm Lý sư huynh đi rồi?” Lâm Phàm nói.
Ngô Thanh Thu nói: “Ừ, đi rồi, mang theo đại dược về cùng các sư huynh trước đã, dù sao đều là đồ vật quan trọng, đề phòng gặp phải phiền phức.”
Triệu Học Khải cười nói: “Đúng là có phúc khi chúng ta là đồng môn.”
“Đúng vậy.” Trịnh Hiền Siêu cũng cười.
Lúc này.
Mộ Khuyết cũng từ lầu Hiên Vũ đi ra, lúc thấy Ngô Thanh Thu thì không khỏi cười nói: “Ngô sư muội, các ngươi phải về rồi ư, quãng đường xa xôi, cần phải đi lại cẩn thận.”
“Lên đi.” Ngô Thanh Thu không nhìn đối phương lấy một cái, trực tiếp lên xe ngựa. Đối với nàng, nếu như trước đây chỉ là mới gặp thì bây giờ cũng chẳng cần phải quen biết, nhìn thôi cũng cảm thấy đau đầu. Nàng hoàn toàn không muốn nói mấy lời vô nghĩa với đối phương.
Lâm Phàm nhìn đối phương một cái, lên xe, hắn dắt xe ngựa trực tiếp rời đi.
Triệu Học Khải và Trịnh Hiền Siêu cũng như thế, bọn họ đi theo Ngô sư tỷ, thái độ của Ngô sư tỷ cũng là thái độ của họ.
“Cái quái gì…”
Mộ Khuyết nhíu mày, có chút không vui, chủ động chào hỏi ngươi mà ngay cả đáp lời cũng chẳng thèm, thật là khiến người ta vô cùng tức giận.
…
Đường lớn.
Mộ Khuyết chưa trở về sơn môn, cũng không đi cùng sư huynh mà dẫn theo Khang Hiển, Khâu Kiệt rời đi. Bọn họ muốn đến An Châu, ở đó có nạn trộm cướp nghiêm trọng, mà ở An Châu lại có một loại khoáng thạch đặc biệt.
“Mộ sư huynh yên tâm, tuyến đường buôn bán ở nói đó ta đã quen thuộc từ lâu, cam đoan không có bất cứ vấn đề gì.” Khang Hiển nói.
Hắn ta cũng muốn trở nên giống nhà họ Ninh tại Ninh thành, kết bạn với cường giả ba tông môn. Chỉ là hoàn cảnh của hắn ta rất khó lọt vào mắt đối phương, trước hết chỉ có thể lôi kéo Mộ Khuyết cho tốt, lấy Mộ Khuyết làm bàn đạp để kết bạn với cường giả phía trên.
Nếu như Mộ Khuyết biết được, chắc chắn sẽ đánh nổ đầu chó của hắn ta. Mẹ nó, ngươi làm tiểu đệ cho ta là vì ôm cái suy nghĩ như này sao?
Trong lúc đó.
Xe ngựa dừng lại.
“Xảy ra chuyện gì?”
Mộ Khuyết không biết xảy ra chuyện gì, sau đó chợt nghe thấy tiếng của người đánh xe ở bên ngoài, có người cản ở giữa đường không cho đi qua.
“Mộ sư huynh, để ta ra xem có chuyện gì.” Khang Hiển vén rèm lên, trực tiếp đi ra xem tình hình thế nào, rồi nhanh chóng trở về, “Sư huynh, tên tiểu bạch kiểm của Ngô Thanh Thu đang cản đường.”
“Ngô Thanh Thu có đó hay không?”
“Để ta xem.”
Khang Hiển buông rèm xuống, nhìn kỹ xung quanh sau đó nhấc rèm lên nói: “Không có, chỉ có một mình hắn.”
Mộ Khuyết nhíu mày, không biết rốt cuộc đối phương giở trò quỷ gì, nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra. Thôi được, gã xem tên kia muốn làm gì.
Gã từ trong xe ngựa đi ra.
“Thì ra là Lâm sư đệ, muốn làm gì sao?” Mộ Khuyết nhướng mắt, không để Lâm Phàm ở trong lòng, không dựa theo Ngô Thanh Thu thì loại đệ tử này khó mà lọt vào mắt gã.
Dựa theo tuổi tác mà nói thì lúc gã gia nhập Bách Cương tông, có lẽ tiểu tử này còn mặc quần yếm, nghịch bùn đất.
Lâm Phàm cản ở giữa đường lớn, cẩn thận nhìn xem, được, vô cùng an toàn, không có cao thủ.
Vốn là sư tỷ sư đệ, thấy sư tỷ bị ấm ức, hắn là sư đệ, tự nhận mình phải có trách nhiệm. Nếu như không phải hắn ngăn cản, hiển nhiên sư tỷ sẽ dùng ngân lượng dạy dỗ đối phương thế nào mới đúng là phú bà.
Nhưng… ai nói trước được chuyện tương lai, có lẽ thật sự hắn sẽ ở bên sư tỷ.
Nếu thật sự bên nhau, hắn sẽ rất đau lòng cho những ngân lượng kia.
Cho nên hắn mới khuyên sư tỷ bình tĩnh hoà nhã, không nên bốc đồng, không nên gây sự bằng ngân lượng.
Bởi vì là hắn khuyên ngăn nên hiển nhiên sư tỷ nhẫn nhịn lửa giận mà đồng ý.
Chỉ là ấm ức cho sư tỷ rồi.
Trong nháy mắt, Lâm Phàm di chuyển, tốc độ nhanh như tia chớp, trực tiếp xuất hiện ở ngay trước mặt Mộ Khuyết. Hắn đưa bàn tay ẩn chứa kình đạo rồi hạ bàn tay xuống.
Bộp một tiếng.
Âm thanh thanh chát chúa vang lên.
Mộ Khuyết muốn tránh nhưng lại phát hiện bàn tay mở lớn kia tựa như là một cái lưới, trùm lấy gã. Sau đó gã có cảm giác khuôn mặt đau rát, cổ cong lên, há miệng, mấy chiếc răng mang theo tơ máu bay ra.
“Mẹ nó, ngươi đặc biệt muốn chết!!” Mộ Khuyết gầm thét, trong lòng một hơi lửa giận đột nhiên bừng cháy lên.
Ngay tại lúc gã thẳng đầu lại, lại một cái tát hướng về phía mặt hắn, rồi liên tục trái phải không ngừng, đánh cho Mộ Khuyết choàng váng, mắt nổ đom đóm.
Khang Hiển và Khâu Kiệt run lẩy bẩn ôm nhau sưởi ấm.
Hoàn toàn sợ đến choáng váng với cảnh tượng trước mắt.
Mộ Khuyết là sự tồn tại cao vời vợi với bọn họ nhưng bây giờ lại bị người trước mặt tát phải tát trái. Nếu như nhớ không nhầm thì họ thừa biết rằng tu vi của Mộ Khuyết không hề kém.
Sao lại bị đánh mà không có chút lực phản kháng nào.
Đánh gã.
Chỉ là bọn họ không biết, Mộ Khuyết đúng là muốn phản kháng, cũng đã ngưng tụ kình đạo, chẳng qua là bị bàn tay cuồng phong bạo vũ của Lâm Phàm đánh cho kình đạo tán loạn, khó mà ngưng tụ.
Bấy giờ, Khang Hiển đỏ mắt, đôi mắt đầy tơ máu hằm hằm nhìn Lâm Phàm.
“Đồ khốn kiếp, ngươi cũng biết huynh ấy là…”
Lâm Phàm mở năm ngón tay ra bắt một phát lấy Khang Hiển, hơi kéo đến trước mặt, đánh cái miệng rộng từ trái qua phải, đánh Khang Hiển đến hai mắt vô thần, trắng mắt quay cuồng tựa như nhận lấy một loại kích thích nào đó, có lẽ rất thoải mái nhưng nhất định rất thống khổ.
Buông tay ra.
Ánh mắt lại nhìn về phía Khâu Kiệt.
“Ta không làm gì cả.” Khâu Kiệt quỳ xuống đất đến bộp một tiếng, bồn chồn lo sợ cầu xin tha thứ.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào đối phương, nghĩ một lúc, vẫn kéo hắn ta đến trước mặt.
Cho mấy cái bạt tai.
Hắn không giết ba tên này, việc này không cần thiết, đánh với giết là hai chuyện khác nhau. Đánh thì cho dù về khóc lóc kể lể nói không chừng có thể còn bị người chức cao của sơn môn tức giận mắng một trận.
Làm mất thể diện của tổ tông ngươi, còn có mặt mũi mà về khóc lóc.
Nhưng nếu như giết, có thể sẽ dẫn đến phiền phức.
Vì ngăn chặn phiền phức, thật ra hắn có thể mặc kệ không lo, nhưng sư tỷ chịu ấm ức, hắn có thể mặc kệ, có thể không lo sao?
Chương 191 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]