Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 192: CHƯƠNG 192: TA SẼ LO LẮNG

Không cần nói cũng biết đáp án.

Không thể.

Lâm Phàm lột sạch mọi thứ trên người bọn chúng, chủ yếu là lấy những thứ mà bọn chúng cạnh tranh với sư tỷ.

“Sau này biết điều chút cho ta.”

Hắn nhìn Mộ Khuyết bị đánh đến không rõ đông tây nam bắc, sau khi bỏ lại một câu kia thì xoay người rời di. Ở đây người có thể ở trong tay Lâm Phàm mà không tổn hao lông tóc gì chỉ có người đánh xe tay cầm roi ngựa kia, đang run lẩy bẩy.

Tận mắt hắn ta thấy cảnh đáng sợ trước mặt.

Luôn cảm thấy rất nguy hiểm.

Lâm Phàm bước đi phóng khoáng, quả quyết, không chút suy nghĩ, chỉ còn lại ba tên đàn ông trần truồng với răng bị đánh gãy và mảnh lá rơi đầy đất.

“Mộ sư huynh, huynh không sao chứ?”

Mặc dù lúc này Khang Hiển và Khâu Kiệt gặp phải kiếp nạn nhưng vẫn không để tâm an nguy của bản thân, trái lại còn lo lắng cho tình hình của Mộ sư huynh.

Sau khi trải qua chuyện này.

Theo bọn họ nghĩ, tình cảm của hai bên chắc chắn đã được thăng hoa.

Đã cùng nhau đi dạo thanh lâu.

Đã cùng nhau uống rượu.

Lại cùng bị người ta đánh tơi bời, tình cảm này ai có thể có.

Mặc dù trong lòng bọn họ cũng rất mơ hồ, nhưng chẳng biết tại sao lại có cảm giác may mắn, dường như người kia đã giúp bọn họ hoàn thành việc mà họ vẫn luôn suy nghĩ.

Ý thức của Mộ Khuyết mê man kinh khủng, một lát sau mới từ từ khôi phục lại, theo sau đó là một loại may mắn.

“Mộ sư huynh…”

Bọn họ tiếp tục gọi, hy vọng Mộ sư huynh có thể để ý đến bọn họ một chút.

“Đừng gọi nữa.”

Mộ Khuyết phản ứng lại, sắc mặt rất âm trầm, nhưng mà bởi vì hai bên mặt sưng phù, nên rất khó nhìn ra sắc mặt bây giờ của gã rốt cuộc khó coi như thế nào.

“Tên kia…”

“Đừng nói nữa, ta không muốn nhắc đến hắn.”

Khang Hiển và Khâu Kiệt liếc nhau, bọn họ nghe ra oán niệm tràn đầy trong lời nói của Mộ Khuyết, loại oán niệm này là căm phẫn.

Mộ Khuyết vuốt khuôn mặt, vừa đụng vào đã lập tức có một cảm giác đau đớn cuốn đến, cả người run lên, có loại đau không tả được.

“Mặt ta thế nào?”

Khang Hiển và Khâu Kiệt lại liếc nhau, trăm miệng một lời nói: “Ở trong mắt chúng ta sư huynh vĩnh viễn đều oai phong bất phàm.”

“Mẹ nó, tên đáng chết, ta chắc chắn phải báo thù, hắn dám cả gan đối xử với ta như vậy, ta sẽ không tha cho hắn.”

Vẻ mặt của Mộ Khuyêt căm phẫn, chỉ hận không thể băm Lâm Phàm thành tám mảnh, ừm… Phương pháp băm thành tám mảnh có chút tàn nhẫn, nhất định phải trả lại cho hắn gấp mười, gấp trăm lần những hành vi hắn đã đối xử với ta.

Khang Hiển nói: “Mộ sư huynh, không bằng chúng ta nói cho Võ sư huynh đi.”

“Không được nói cho Võ sư huynh, huynh ấy sẽ thất vọng về ta, ta muốn tự mình giải quyết chuyện này.”

Bất chợt cảm thấy lạnh lẽo, Mộ Khuyết vừa cúi đầu xuống nhìn lập tức chỉ thấy ba người bọn họ không mảnh vải che thân, tương đối trần truồng, sự tức giận với Lâm Phàm lại tăng lên không ít.

Lúc này.

Ánh mắt của ba người bọn họ dừng ở trên người của người chăn ngựa.

Người chăn ngựa hoảng hồn, chưa bình tĩnh, trong lòng thấp thỏm lo âu, khi cảm giác được ánh mắt kia có tính xâm lược thì không khỏi xiết thật chặt cơ thể, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía mình có chút bất thường.

“Y phục của ngươi…” Mộ Khuyết giơ tay lên, muốn gọi người chăn ngựa đến bên người, nhưng người chăn ngựa lại đứng im, nắm chặt lấy y phục của mình: “Các vị gia, ta không có quần áo, không bằng thế này, ta đi mua chút y phục về cho các vị gia.”

Trong lòng hắn kêu gào.

Ta chỉ là người chăn ngựa thôi mà.

Các người có cần phải đối xử với ta như vậy không?

Phương xa.

“Sư tỷ, tặng cho sư tỷ.” Sau khi Lâm Phàm trở về, trở lại trong xe lấy món đồ vật kia ra, tuy món đồ chơi này không phải thứ gì mới lạ nhưng ở thế giới này vẫn rất mới lạ.

Một chiếc gương.

Tấm gương có thể soi người rất rõ nét.

Không giống như thủy tinh, mà càng giống như một loại thủy tinh đã trải qua phương pháp đánh bóng đặc biệt.

Ngô Thanh Thu nhìn thấy vật này rõ ràng có hơi ngây người, sau đó nhìn Lâm Phàm, “Sư đệ, đệ…”

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Sao sư đệ có thể để cho sư tỷ bị ủy khuất, ta thấy sư tỷ rất thích nên lấy về cho tỷ, sư tỷ thích không?”

“Thích.” Ngô Thanh Thu cảm động, đây là lần đầu tiên nàng được người ta bảo vệ, cảm giác rất huyền diệu, vui vẻ khó nói.

Sư tỷ thích là tốt rồi.

Cũng không uổng công hắn đã gấp rút lên đường quay lại, dạy dỗ đối phương một trận nên thân.

“Sư đệ, vậy đệ không giết chết bọn họ chứ?”

“Không, chỉ dạy dỗ một chút thôi mà.”

“Vậy thì tốt rồi, nếu trong tay sư đệ đã dính máu bọn họ thì sư tỷ muốn đi xem hiện trường, để ngừa việc lưu lại tai họa ngầm, bây giờ biết chỉ dạy dỗ một chút, vậy đương nhiên không có việc gì, chẳng qua về sau sư tỷ không muốn sư đệ làm những việc nguy hiểm như thế này nữa.”

“Sư tỷ yên tâm, ta cũng không phải loại người lỗ mãng.”

Ngược gió vững như cẩu, thuận gió sóng mặc sức.

Vẫn chưa đến lúc muốn làm gì thì làm.

Huống hồ cho dù thật đến lúc đó, hắn cũng không dám tùy ý giết người diệt khẩu, mà còn nhìn tình hình để hành sự, đã nói vị Lỗ Đầu Đà kia năm lần bảy lượt khiêu khích hắn, hắn vẫn không vội vã giết chết đối phương.

Thế nhưng ai có thể ngờ đối phương chủ động đưa đến trước mặt, chuyện không có cách nào khác.

Ngô Thanh Thu cảm thấy sư đệ đã bắt đầu chậm rãi tiếp nhận tâm ý của nàng, chẳng qua tiếp nhận có hơi chậm, nhưng nàng không vội chút nào, cảm giác bây giờ cũng rất tốt.

Rất hưởng thụ.

Lâm Phàm cảm giác sư tỷ không đơn giản, nói chuyện rất có phong thái đại lão, đối với nàng mà nói, người chết dường như giống như chuyện thường ngày, lại còn muốn giúp hắn dọn dẹp hiện trường.

Hắn rất thích loại ý nghĩ này.

Hắn ghét nhất là loại kia…. Hầy, sao ngươi có thể giết người, ngươi có biết bọn họ là đệ tử của Bách Cương tông không, ngươi như thế này sẽ rước lấy phiền phức cho nữ tử của sơn môn.

Nếu sư tỷ là người như vậy thì hắn nhất định sẽ tìm nơi tốt rồi ẩn cư tu luyện, tuyệt đối không để bất kỳ kẻ nào tìm được hắn, đoán rằng chỉ khi nào tiếp nhận nhiệm vụ của sơn môn thì xuất hiện một chút.

Ban đêm.

Lâm Phàm chất lên đống lửa, mọi người vây quanh ở bên cạnh đống lửa trò chuyện với nhau.

Chương 192 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!