Dọc đường ở bên ngoài, ăn uống trở thành vấn đề xấu duy nhất, hơn nữa cũng không thể ngủ quá sâu.
“Sư tỷ, chúng ta có thể sử dụng những đại dược mà đại sư huynh đổi kia sao?” Triệu Học Khải hỏi.
Ngô Thanh Thu nói: “Đương nhiên có thể sử dụng, sư huynh nói, đây là phúc lợi mang đến cho đồng môn, hiện giờ sư huynh nhận được hai mươi viên đại dược rèn luyện Đệ Tứ Cốt, hẳn có thể càng tiến thêm một bước.”
Trịnh Hiền Siêu nói: “Một mình Vạn Hoa Hoa có thể lấy ra nhiều đại dược như vậy, luôn cảm giác Thanh Nang tông cũng không thiếu đại dược, rõ ràng là nhằm vào Chính Đạo tông chúng ta.”
“Trịnh sư đệ, không cần phải phàn nàn chuyện như này, đó là bản lĩnh của người ta, chỉ hy vọng sơn môn có thể luyện chế ra đại dược của chính chúng ta.” Ngô Thanh Thu cảm thán.
Đại dược đúng là mệnh môn.
Bị người ta bắt lấy cảm giác thật khó chịu, có một số đệ tử chính là dựa vào đại dược để rèn luyện, không thì tốc độ rèn luyện thật sự quá chậm.
Lâm Phàm lấy cành cây cho vào đống lửa.
Từ trước đến nay hắn tu luyện đều không cần đại dược, tiểu phụ trợ bạo kích có thể giải quyết tất cả.
“Sư tỷ…”
“Ừm?”
“Huyền Vũ Chân Công là thần công như thế nào?”
“Không rõ lắm, nhưng nghe sư huynh nói qua, Huyền Vũ Chân Công là thần công bao trùm cả võ kỹ và bí pháp, rất khó tu luyện. Người thiên phú không cao, cực khổ cả đời chưa chắc có thể nhập môn, mà cho dù người thiên phú xuất chúng, muốn tu luyện Huyền Vũ Chân Công thì cũng rất khó đạt đến cảnh giới cao.”
“Ồ….”
Lâm Phàm gật đầu, nói thật hắn muốn học môn thần công này nhưng không mở miệng được, chỉ có thể tự ngẫm lại. Chẳng qua, hắn tin chỉ cần sống được đủ lâu thì sau này cũng có thể gặp được một môn thần công.
Nhưng mà vào lúc này.
Truyền đến tiếng sói kêu.
Một tiếng lại cao hơn một tiếng, liên tục không ngừng.
“Hả? Sao ở đây lại có thể có đàn sói?” Ngô Thanh Thu rất nghi ngờ.
Lỗ tai Lâm Phàm khẽ động một chút, nghe được tiếng động càng ngày càng gần, bèn đứng bật dậy, đề phòng nói:
“Sư tỷ, chạy về phía chúng ta.”
"Đàn sói bình thường gặp phải chúng ta cũng phải chạy trốn."
Trịnh Hiền Siêu rất tự tin, nhưng đúng là như thế, sói bình thường chỉ là động vật mà thôi, gặp phải võ giả như bọn họ, cũng chỉ cần dùng một tay để trấn áp được chúng nó.
Trong chốc lát, tiếng sói vang lên, nhưng nghe có cảm giác không đúng.
Đàn sói xuất hiện từ trong bóng tối, một con sói nhìn rất hung tàn nhảy lên, xoẹt một tiếng, một mũi tên lao đến như bay, trực tiếp đâm xuyên qua nó, cắm trên mặt đất.
"Chuyện gì thế này?"
Mọi người kinh ngạc, chưa hiểu trước mắt đang xảy ra chuyện gì, còn tưởng rằng đàn sói đang đi kiếm ăn, ai ngờ lại chính là đàn sói này đang bị săn.
Xoẹt! Xoẹt!
Từng mũi tên nhọn bay đến, từng con sói trong đàn lần lượt bị bắn trúng, cũng có những con sói hung mãnh, chủ động nhảy lên, dùng thân thể chặn mũi tên lại.
"Sư tỷ, ngươi xem con sói kia kìa." Lâm Phàm phát hiện đàn sói có gì đó kì lạ, những con sói xung quanh hình như đang bảo vệ cho con sói ở giữa, mà con sói ở giữa này lông cả người phát ra ánh sáng rực rỡ, trong miệng ngậm một con sói con rất nhỏ.
Nhưng vào lúc này, Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Hắn thấy một bóng người lơ lửng trên không trung, trong tay cầm rất nhiều mũi tên, giương cung, phịch một tiếng, mưa tên rơi xuống đầy trời.
Những mũi tên này được bao phủ bởi một tầng kình đạo, hơn nữa mũi tên rất linh hoạt, từ trên trời rơi xuống, từng con sói lần lượt bị bắn hạ, nằm im trên mặt đất.
"Lực khống chế thật mạnh."
Lâm Phàm phát hiện người bắn tên này chính là cao thủ, tinh thông tiễn đạo, nói đến đánh xa, người này rất đáng sợ, nhưng nếu như cận chiến, cao thủ bắn tên này tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Mà lúc này, bụng của con sói đang ngậm sói con bị tên bắn trúng, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, sói con từ trong miệng lăn ra ngoài, ngồi dưới đất mơ mơ màng màng, sau đó nhìn thấy bọn người Lâm Phàm đứng phía xa, lại nhìn về phía lũ sói bị chết ở đằng sau, rên ư ử, cẳng chân vừa nhỏ lại ngắn loạng choà loạng choạng từng bước chạy về phía Lâm Phàm.
"Sư tỷ, những người này tàn sát bầy sói một cách tàn nhẫn như vậy để làm gì?" Lâm Phàm hỏi.
Ngô Thanh Thu cau mày trầm tư: "Không biết, nhưng có thể thu hút nhiều cao thủ như vậy, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản."
Sói con chạy đến bên chân Lâm Phàm, ngẩng lên đầu, nức nở, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
Lâm Phàm phát hiện con sói con này có chút đặc biệt, cả người mọc đầy lông trắng, chỉ có trên đầu là một nhúm lông màu xám, hắn đưa tay, túm vào cổ của sói con trực tiếp ôm lên.
"Sư tỷ, dáng vẻ của con sói con này đúng là đáng yêu vô cùng, còn là loại màu trắng hiếm gặp."
Sói con nhìn Lâm Phàm, phát ra tiếng kêu nghẹn ngào.
Ngô Thanh Thu phát hiện mắt của sói con có chút quái dị, giống màu hổ phách, nhưng màu sắc cực kỳ tinh khiết, vàng rực rỡ đến chói mắt.
"Sư đệ, đây rất có thể là sói con biến dị, nếu nó đã có duyên với sư đệ, vậy sư đệ hãy nuôi nó đi."
Nàng không biết con sói này rốt cuộc là như nào, nhưng để bị đuổi giết, chứng tỏ không phải loại sói bình thường.
Lúc này, mấy bóng người xuất hiện.
Nam tử cầm đầu tóc dài xõa vai, phía sau đeo bao đựng tên, nhìn thấy sói con bị người khác bắt được, trực tiếp đứng ra chắp tay nói: "Các vị, con sói này là chúng ta phát hiện, xin hãy giao nó ra đây."
Ngay lúc Lâm Phàm chuẩn bị mở miệng.
Ngô Thanh Thu nói thẳng: "Ngươi nói linh tinh gì đó, rõ ràng là chính con sói này chạy đến trong tay sư đệ ta, các ngươi săn giết nhiều sói hoang như vậy, cũng đủ rồi, mau mau rời khỏi đi."
"Hả?"
Lời nói này của Ngô Thanh Thu khiến mặt của đám người kia lập tức biến sắc, nam tử cầm cung rõ ràng có chút không vui, nhưng khi ánh trăng chiếu vào y phục của đám người Ngô Thanh Thu, đồng tử của hắn ta đột nhiên co lại.
"Hóa ra các vị là người của sơn môn, nếu đã như vậy thì xin cáo từ."
Dứt tiếng, chỉ thấy bọn họ vội vã rời đi, đến ngay cả bầy sói đã bắn chết cũng không mang đi.
"Thấy chưa sư đệ, sơn môn chúng ta vẫn rất có danh tiếng đó." Ngô Thanh Thu nói.
Chương 193 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]