Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 196: CHƯƠNG 196: PHI PHƯỢNG CỐC

Hơn nữa, đặc biệt phải tìm người bắn tên.

Ngay sau đó.

Đám Lâm Phàm đuổi kịp thì thấy sư tỷ giống như ma quỷ, xuyên thẳng vào giữa quân của hai bên, vừa ra tay liền có người mất mạng.

Mấy vị đồng môn theo đến đều khiếp sợ nhìn Ngô Thanh Thu.

Sư tỷ thật bá đạo.

Cũng vì đối phương bắn một mũi tên, suýt bắn trúng Lâm Phàm, liền trực tiếp ra tay, xem ra Lâm Phàm có địa vị rất cao trong lòng Ngô sư tỷ.

Lâm Phàm có chút muốn sư tỷ đừng kích động.

Không cần thiết.

Có lẽ người ta không muốn bắn hắn, chỉ là trong lúc vô tình vận khí không tốt mà thôi.

Lúc trước sư tỷ còn nói giang hồ hiểm ác.

Bây giờ nhìn lại, sư tỷ nói không sai, đúng là hiểm ác. Đối với quân của hai bên, bọn họ hoàn toàn chẳng hiểu gì cả, chúng ta chém giết yên lành, sao lại có phe thứ ba tham gia vào.

Lúc này.

Trong hai bên thổ phỉ, có hai vị ngồi trên lưng ngựa, vị thủ lĩnh không hề di chuyển đã phát hiện Ngô Thanh Thu. Lúc nhìn thấy bản lĩnh mạnh mẽ của nàng, mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, sau đó chỉ thấy nam tử tóc trắng trong đó, cổ tay khẽ động, một chiếc dao găm xuất hiện ở giữa ngón tay.

Chỉ là hắn ta vẫn không nhúc nhích.

Ngay khi một tên tiểu lâu la ngăn cản tầm mắt của Ngô Thanh Thu, vị thủ lĩnh này lập tức phóng dao găm đi.

Đánh lén!

Chính là muốn lợi dụng lúc rơi vào điểm mù của đối phương rồi thực hiện.

Vù vù!

Dao găm đâm vào lưng vị tiểu lâu la kia rồi xuyên qua ngực, đánh úp về phía Ngô Thanh Thu.

Lách cách một tiếng.

Dao găm phóng đến bị một viên đá đánh bay.

Nam tử tóc trắng nhìn về phía Lâm Phàm, phát hiện đám người này đều mặc trang phục giống nhau, sắc mặt khẽ thay đổi, nắm chặt dây cương, quay người bỏ chạy.

Tuy không rõ lắm loại trang phục này đại diện cho cái gì.

Nhưng có thể mặc trang phục thống nhất, tất nhiên là có tổ chức, rất có thể là người của sơn môn. Gặp phải người như vậy, chỉ chạy trốn mới có thể có cơ hội sống sót.

Lâm Phàm ném một viên đá, viên đá bay cực nhanh, vù một tiếng, trực tiếp đánh nam tử tóc trắng rơi khỏi lưng ngựa. Mà một vị nam tử khác chứng kiến cảnh này cảm thấy tình huống không đúng, cả người lập tức sợ hãi.

Chạy.

Vội vã chạy trốn.

Nhưng ngay khi quay người chạy trốn, một cơn đau dữ dội xông lên não, cúi đầu nhìn lại phát hiện chân bị đâm thủng một lỗ, máu tươi ùng ục chảy ra ngoài.

Hắn ta ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm.

Lâm Phàm mỉm cười chỉ chỉ mặt đất.

Đối phương hiểu, chật vật xuống khỏi lưng ngựa.

Thấy vậy, Lâm Phàm rất hài lòng gật đầu một cái, xem ra đối phương không ngu ngốc, biết được ý hắn.

“Tất cả dừng tay cho ta.”

Lâm Phàm vận đủ một luồng khí, sau đó phóng ra. Mọi người bị chấn động đến màng nhĩ đau đớn, thấp thỏm lo sợ nhìn hắn.

“Sư tỷ, quay lại đi.”

Ngô Thanh Thu nghe được tiếng của sư đệ, đánh chết vị cung thủ cuối cùng rồi quay người rời đi, vẻ mặt dửng dưng của nàng nhìn sư đệ còn lộ ra nụ cười mỉm nhàn nhạt.

Lâm Phàm cưỡi ngựa, vuốt ve Xám Xám ở trong lòng, từ trên cao nhìn xuống hai vị.

“Các ngươi là ai?”

Nam tử tóc trắng chịu đựng cơn đau dữ dội, vẻ mặt đầy nghi ngờ, sau đó ôm quyền nói: “Tại hạ là Hạ Thành của Thiên Hạ minh, không biết các hạ có chuyện gì? Sao phải ra tay với ta?”

Lâm Phàm không để ý đến Hạ Thành, ánh mắt rơi trên người vị còn lại.

Người đàn ông bị Lâm Phàm đánh thủng chân nói: “Tại hạ là Từ Hào của Tào bang.”

Giống như hắn đoán, là hai bang hội đang đánh nhau, còn nguyên nhân là gì thì không quan trọng. Quan trọng nhất là gặp phải chuyện này, vốn không muốn quan tâm, nhưng sư tỷ quá bảo vệ ta.

Vừa khéo cũng hỏi bọn họ một chuyện.

“Hạ Thành, ta hỏi ngươi một chuyện, đoạn thời gian trước có nhóm thương đội cắm cờ Chính Đạo tông, là ai cướp cóc?” Lâm Phàm hỏi.

“Ta không biết.” Hạ Thành lắc đầu.

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Không sao, ngươi nói ra thế lực mà ngươi cho rằng dám ra tay với thương đội sơn môn.”

“Chuyện này… Chuyện này có lẽ chỉ có Thiếu Nhất bang làm.”

“Thiếu Nhất bang?” Ánh mắt Lâm Phàm rơi xuống người Từ Hào. “Ngươi nói xem…”

Từ Hào đã xác định đối phương là người trong sơn môn, nhưng Chính Đạo tông cũng không phải là sơn môn An Châu. Nghe thấy Hạ Thành nói là Thiếu Nhất bang làm, hắn ta tự nhiên biết giữa Thiếu Nhất bang và Thiên Hạ minh có mâu thuẫn rất lớn, muốn mượn tay đối phương để gây phiền phức cho Thiếu Nhất bang ư?

“Có lẽ là Thiếu Nhất bang.” Con ngươi Từ Hào đảo một cái. Theo ý tứ của Hạ Thành, chỉ cần chờ đối phương rời khỏi, hắn ta liền đi báo ngay cho Thiếu Nhất bang, mang đến kẻ địch đáng sợ cho các ngươi là Hạ Thành của Thiên Hạ minh.

Ngay khi hắn ta đang thầm suy nghĩ.

Một màn kinh khủng đã xảy ra.

Hắn ta trừng mắt nhìn Lâm Phàm, sau đó sợ hãi nhìn Hạ Thành. Chỉ thấy trên trán Hạ Thành xuất hiện một cái lỗ. Vừa rồi ngón tay đối phương điểm một cái, một luồng kình đạo nóng bỏng bạo phát ra. Dù cách một cánh tay, hắn ta cũng có thể cảm thấy được cảm giác nóng bỏng mà cỗ kình đạo này truyền đến.

“Ngươi cẩn thận suy nghĩ một chút.” Lâm Phàm mỉm cười nói.

Từ Hào bị thủ đoạn của Lâm Phàm làm cho sợ hãi, quá độc ác, ra tay quá nhanh. Hắn ta cũng không nhìn thấy rốt cuộc là tình huống thế nào, đã biến thành như vậy.

“Có… có lẽ là Phi Phượng cốc.”

“Ngươi chắc chắn?”

“Ta cũng không biết, nhưng Phi Phượng cốc là tổ chức lớn nhất An Châu, thực lực hùng hậu, có lẽ chỉ có Phi Phượng cốc dám làm chuyện như vậy.”

Lâm Phàm đâu có biết những thế lực này, nhìn dáng vẻ của đối phương cũng không giống nói dối, còn rốt cuộc là phải hay không, đi kiểm tra thì có thể biết rõ.

“Ừ, đã không còn việc gì, các ngươi đánh tiếp đi.” Lâm Phàm dắt ngựa quay người rời đi.

Lúc này, cả người Từ Hào đều đã ướt đẫm, thật sự bị dọa rồi. Hắn ta lại cúi đầu nhìn, bỗng dưng phát hiện khuôn mặt Hạ Thành vỡ ra, giống như có hỏa diễm thiêu đốt trong cơ thể.

Đây rốt cuộc là kình đạo đáng sợ gì.

Còn có thể như thế sao?

Bịch một tiếng.

Chỉ thấy Từ Hào ngồi phịch xuống đất, bị dọa đến mức sắc mặt không có chút huyết sắc nào. Chỉ muốn nói… thật sự quá kinh khủng rồi.

Đám người Tào Chân Sương không nhìn thấy tình trạng bi thảm của Hạ Thành. Nếu như thấy, nhất định sẽ sợ đến nói không lên lời.

Chương 196 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!