Đây là kình đạo gì mới có thể tạo thành hiệu quả như vậy?
Nếu Ngô Thành Thu nhìn thấy, cũng sẽ kêu lên, sư đệ vậy mà tu luyện Diệu Nhật Tam Tuyệt đến viên mãn, mới qua bao lâu chứ.
Lâm Phàm giết Hạ Thành cũng không phải vì đối phương không nói thật, mà là ngươi ra tay với sư tỷ của ta, ta chắc chắn cũng phải làm ra chút hành động.
“Sư tỷ, hắn nói là Phi Phượng cốc làm, không bằng đi xem đi.” Lâm Phàm nói. Nghe tên thế lực này rất nữ tính, chẳng lẽ bang hội đều là nữ sao?
Ngô Thanh Thu nghe thấy 'Phi Phượng cốc' thì khẽ nhíu mày, giống như nghĩ đến cái gì đó.
“Sư đệ, nếu thật sự là Phi Phượng cốc, thì sư tỷ kia chỉ có thể tự nhận không may, cứ coi là thế đi.”
“Sư tỷ, hay là Phi Phượng cốc này có bối cảnh gì sao?”
Lâm Phàm phát hiện tính cách của sư tỷ có chút không hợp. Đã có đối tượng nghi ngờ rồi đi xem cũng không có chuyện gì, nhưng sư tỷ lại lộ ra biểu tình nghiêm túc, còn nói cứ mặc kệ như vậy.
Thật sự là khiến hắn có chút nghĩ không ra.
Ngô Thanh Thu biết sư đệ đang nghi hoặc nên nói đầy từ tốn:
“Sư đệ, Phi Phượng cốc có quan hệ với Quyền Tông ở An Châu, sau lưng bọn họ có bóng dáng của Quyền Tông. Vì mấy thứ hàng hóa này thôi mà đắc tội tới Quyền Tông thì không phải là hành động sáng suốt đâu.”
Lâm Phàm cười nói: “Sư tỷ, kể cả Phi Phượng cốc có quan hệ với sơn môn thì như thế nào chứ? Chúng ta chỉ đi xem thôi mà, cũng không phải là đi để làm cái gì.”
Ngô Thanh Thu nghe thấy sư đệ nói vậy thì gật đầu.
“Vậy thì đi xem.”
“Có một số việc chắc chắn phải dò hỏi rõ ràng tận mặt, huống hồ chúng ta cũng rất thân thiện.” Lâm Phàm cười.
Tào Chân Sương nói: “Lâm sư huynh, thời trẻ ta từng sinh sống ở An Châu một đoạn thời gian. Nghe nói ở Phi Phượng cốc toàn là nữ, nhưng đừng xem thường các nàng là nữ, thủ đoạn đều rất bá đạo, ai cũng không dễ chọc.”
“Vậy sao?” Lâm Phàm giả vờ kinh ngạc, thực ra hắn cũng không đặt chuyện này ở trong lòng. Tất nhiên, nếu như tất cả đều là nữ, cảm giác có chút khó khăn. Mọi người đều biết, vài người là nữ còn dễ nói, phàm là tổ chức do một đám giới tính nữ tạo nên, tình huống sẽ trở nên rất đáng sợ.
Chưa chắc sẽ nói đạo lý được.
Tào Chân Sương biết hiện trạng thế lực của Phi Phượng cốc. Tuy rằng lúc trước nàng ở An Châu, An Châu còn chưa có loạn như bây giờ, nhưng cũng có không ít giang hồ giặc cỏ, thế lực bang hội có thể tồn tại dưới trạng thái an ổn. Đủ để thuyết minh thế lực, thực lực lúc ấy không được coi thường.
Phi Phượng cốc đều là nữ, có thể có nền móng vững chắc tại nơi An Châu náo động như vậy, mà lại còn có thể trở thành thế lực lớn nhất, chứng tỏ Quyền Tông đứng ở phía sau chắc chắn không đơn giản.
…
“Nơi đây chính là Phi Phượng cốc?”
Lâm Phàm nhìn sơn cốc trước mặt, hắn gật đầu vuốt cằm. Địa hình nơi này dễ thủ khó công, muốn dựa chiến thuật biển người để san phẳng nơi này, độ khó rất cao.
Kể cả có thể san phẳng cũng chỉ sợ là cần phải trả một cái giá cực kỳ lớn.
“Đứng lại, các ngươi là ai?”
Ngay vào lúc bọn họ đi tới gần, hai vị đại hán cầm rìu lớn trong tay ngăn bọn họ lại. Hai người nhìn chằm chằm vào mấy người Lâm Phàm, hung thần ác sát.
Chỉ cần có chút khác thường là cả hai có thể dùng rìu trong tay chém chết Lâm Phàm.
Ánh mắt nàng ta đối diện với ánh mắt của sư huynh, Tào Chân Sương cúi thấp đầu né tránh, nàng ta tự dưng không biết nên nói cái gì cho đúng.
“Sư huynh… có lẽ là do ta nhớ lầm.” Tào Chân Sương nói lắp.
Đã nói đều là nữ mà vừa mới tới Phi Phương cốc đã gặp phải hai tên đàn ông canh gác, khiến cho nàng ta rất xấu hổ.
“Phiền hai vị thông báo một tiếng, Lâm Phàm từ Chính Đạo tông Hoài Châu tới bái phỏng.” Lâm Phàm nói.
Hai vị đại hán nghe thấy đối phương từ Hoài Châu, lại còn là người của sơn môn cũng nhìn thêm vài lần nữa.
Tuy rằng Phi Phượng cốc rất lợi hại ở An Châu, nhưng bọn hắn chỉ là tiểu lâu la làm thủ vệ, không dám đắc tội người sơn môn.
“Xin chờ một lát.” Một vị đại hán nhấc rìu lên, sau đó vội vàng rời đi.
Không bao lâu sau, đại môn mở ra.
Mấy người Lâm Phàm xuống ngựa, đi theo người của Phi Phượng cốc vào bên trong.
Kiến trúc bên trong không được dựng lên từ gỗ mà được làm từ gạch ngói. Tạo hình không tệ, đồng thời Lâm Phàm cũng nhìn thấy có không ít đàn ông đang làm nhiệm vụ của riêng mình, quan sát tình huống bên ngoài.
Đi mãi, đi mãi.
“Sư tỷ, mau xem…”
Phía xa, từng chiếc xe ngựa ngừng lại, trên xe ngựa có gắn cờ hiệu của Chính Đạo tông, chỉ là hàng hóa ở phía trên đã không còn.
Mặt Lâm Phàm không chút cảm xúc, hắn đã biết hàng hóa bị cướp đi bởi Phi Phượng cốc.
Sắc mặt của Ngô Thanh Thu có thay đổi.
“Không ngờ thật đúng là như vậy.”
Mặt mấy vị đồng môn và Tào Chân Sương cũng rất khó xem, không ngờ thật sự là Phi Phượng cốc làm.
Bọn họ biết đây chính là thương đội của Chính Đạo tông lại còn dám cướp.
Chứng tỏ bọn họ không coi Chính Đạo tông ra gì.
Bây giờ kể cả bọn họ có tìm tới cửa, người ta cũng chưa chắc sẽ cho bọn họ công đạo.
Lúc này, Ngô Thanh Thu đi tới cạnh Lâm Phàm, nàng nhỏ giọng nói: “Sư đệ, đối phương chắc là biết chúng ta chắc chắn sẽ đến. Chuyện lần này không đơn giản như vậy, phải lấy an toàn làm trên hết, không cần vì hàng hóa mà phát sinh xung đột.”
“Được, ta biết rồi.”
Lâm Phàm mỉm cười trấn an sư tỷ. Hắn phát hiện sư tỷ nói có ý đúng, nhưng mà người ta đã biết rõ là Chính Đạo tông mà còn dám động thủ chính là không cho thể diện luôn rồi. Nếu đã không cho thể diện thì còn gì mà nói nữa.
Hắn nói như vậy là để trấn an sư tỷ mà thôi.
“Hàng hóa kia đã gắn cờ hiệu của Chính Đạo tông mà các ngươi còn cướp sao?” Lâm Phàm hỏi dò.
Đại hán đang đi đằng trước quay lại nhìn lướt qua Lâm Phàm.
“Ừ.”
Trả lời đầy đơn giản, lạnh lùng khiến cho Lâm Phàm nhíu mày, sau đó khóe miệng hắn cười nhếch lên.
Rất nhanh đã đi tới nơi.
Trước mặt mọi người là một đại điện, phía trước đại điện là một thềm dốc đá. Đã có một người đứng ở đó từ sớm, nhìn kỹ thì phát hiện là một nữ tử.
Chương 197 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]