Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 198: CHƯƠNG 198: LOẠI CON GÁI NHƯ NGƯƠI THẬT SỰ KHÔNG KHIẾN NGƯỜI THÍCH ĐƯỢC (2)

Nàng ta có dung mạo tầm trung, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt nàng ta khi nhìn thấy mấy người Lâm Phàm không hề có chút dao động nào.

“Chính Đạo tông các ngươi tới Phi Phượng cốc có chuyện gì?” Nàng ta từ từ mở miệng.

Biết rõ còn cố hỏi, nhưng vẫn cứ dò hỏi như vậy.

Lâm Phàm nói: “Phi Phượng cốc các ngươi cướp hàng hóa có cắm cờ hiệu của Chính Đạo tông. Mong rằng báo cho nguyên nhân, nếu như là vấn đề từ bọn ta, còn mong Phi Phượng cốc rộng lòng và trả hàng hóa lại cho bọn ta.”

“Hàng của Chính Đạo tông? Các ngươi có chứng cứ gì không?”

Câu trả lời của đối phương khiến Lâm Phàm có cảm giác buồn cười.

Hắn chỉ là có chút buồn cười thôi, mà các đồng môn đứng cạnh lại có chút phẫn nộ. Rõ ràng xe hàng đã dừng ngay ở đó, vậy mà lại trợn mắt nói dối với bọn ta, thật là quá đáng.

“Đó là cờ hiệu của Chính Đạo tông.” Lâm Phàm nói.

Nữ tử lạnh nhạt nói: “Có cờ hiệu Chính Đạo tông thì là của các ngươi sao? Được! Người đâu? Đưa mấy chiếc xe đó tới đây.”

Mấy vị đại hán đưa xe tới rất nhanh.

“Xe chở hàng ở chỗ này, các ngươi có thể mang đi.”

“Hàng đâu?”

“Trên xe chở hàng cắm cờ hiệu của Chính Đạo tông các ngươi thì trả cho các ngươi là được rồi. Ngươi nói hàng thì lại không có cờ hiệu. Nhanh chạy đi, còn dám làm loạn ở chỗ này nữa, đến lúc đó muốn chạy cũng không có cơ hội đâu.”

Lâm Phàm lắc đầu cười, suýt nữa bị đối phương chọc cười đau sốc hông. Hắn quay đầu lại nhìn về đồng môn, bất đắc dĩ nói: “Phi Phượng cốc này chơi xấu rồi sư tỷ.”

Khi nói lời này, vẻ mặt của hắn đang còn bất đắc dĩ.

Nhưng sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi rất nhanh, ánh mắt trở nên sắc bén hơn, một hơi thở hung hãn bùng nổ

“Ta ngược lại muốn xem muốn chạy cũng không có cơ hội đây. Cuối cùng là Phi Phượng cốc các ngươi dựa vào cái gì mà dám can đảm nói ra những lời này?”

Vừa dứt lời, thân hình của Lâm Phàm cử động, hóa thành một bóng dáng trắng. Chỉ trong chớp mắt hắn đã xuất hiện trước mặt đối phương, năm ngón tay hướng về phía mặt nàng ta. Một chiêu nhanh như tia chớp, đối phương cả kinh vận chuyển kình đạo ngăn cản. Nhưng mà kình đạo này trước năm ngón chỉ yếu ớt như một tờ giấy mỏng, bị phá ngay lập tức.

Rắc rắc!

Năm ngón tay hạ xuống, trùm lấy mặt nàng ta. Hắn nhẹ nhàng dùng sức nhấc nàng lên.

“Ngươi người phụ này thật không khiến người thích chút nào.”

“Kém xa sư tỷ của ta.”

Cho dù là đang động thủ, hắn cũng không quên khen sư tỷ một phen.

Sư tỷ ngượng ngùng.

Đám đồng môn bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra đây là bí mật hàng phục sư tỷ.

Khen nhiều hơn.

Chỉ là rất nhanh sau đó, bọn họ liền cảm thấy Lâm Phàm có chút xúc động. Bọn họ thật sự không ngờ chỉ mới một lời không hợp hắn đã động thủ ngay. Tào Chân Sương thật sự muốn hỏi rằng sư tỷ như vậy thật sự tốt sao?

Chỉ là lời nàng ta còn chưa nói đã bị Ngô Thanh Thu giơ tay lên cắt ngang, ý bảo nàng ta không cần nói.

Đối với Ngô Thanh Thu mà nói, cái khác nàng không biết. Nàng chỉ biết lúc đàn ông làm việc, phụ nữ đừng có quản nhiều, đừng có nói nhiều, lẳng lặng mà nhìn là tốt rồi.

“Sư tỷ.” Lâm Phàm quay đầu lại, mỉm cười nhìn vào sư tỷ.

“Hả?”

“Lát nữa hành động của ta có thể có chút táo bạo, nhưng thật ra ta không hề xấu dù chỉ một chút.”

“Sư tỷ biết rồi.”

“Vậy là tốt rồi.”

Lúc này, nữ tử bị Lâm Phàm bắt đang giãy giụa. Hai chân nàng ta đá loạn xạ không ngừng, nhưng mà nàng ta không thể phá vỡ kình lực hộ thể của Lâm Phàm.

Có lẽ trong mắt người khác, tu vi của nàng còn xem như là có khả năng, nhưng mà trong mắt Lâm Phàm, kính đạo của nàng quá yếu ớt. Nhỏ yếu khiến hắn không muốn nhiều lời dù chỉ là một câu vô nghĩa.

“Buông tiểu thư của bọn ta ra.”

Động tĩnh nơi này khiến một đám thành viên của Phi Phượng cốc chú ý, các nữ tử khí thế hung hãn xuất hiện, một vị nối tiếp một vị, bọn họ đều nhìn Lâm Phàm đầy căm tức.

Mỗi một người đều đã từng trải qua vô số cuộc chiến đấu.

Nếu như tiểu thư không bị đối thương bắt lấy, chỉ sợ là các nàng đã lựa chọn xông tới liều mạng với Lâm Phàm.

“Dừng tay.”

Một giọng nói hùng hậu truyền ra từ trong đại điện.

Ngay sau đó, có hai bóng người xuất hiện.

Một nam một nữ.

“Cốc chủ, phu nhân.”

Các thành viên Phi Phượng cốc nhìn thấy người vừa xuất hiện, tất cả đều biểu hiện rất cung kính.

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn hai người vừa xuất hiện ở bậc thang, người phụ nữ ung dung hoa quý, có một khí thế đặc thì, mà người đàn ông bên cạnh chính là người vừa phát ra âm thanh.

Lúc vừa chạm phải ánh mắt của nhau, giữa tầm mắt của cả hai có một loại khí thế kinh người va chạm.

Xám Xám đứng cạnh chân Ngô Thanh Thu hú lên. Tuy rằng hình thể của nó không lớn, nhưng khí thế không thể yếu hơn được. Lang Trượng Nhân Thế phải hung hăng, hung ác.

“Nàng ta là con gái của các ngươi?” Lâm Phàm hỏi.

“Không sai, đúng là tiểu nữ. Còn mong các hạ giơ cao đánh khẽ, buông nữ nhi của ta xuống.” Người đàn ông nhẹ giọng, ông ta nói đầy bình tĩnh nhưng lại có cảm giác uy nghiêm trong đó.

“Được chứ.”

Lâm Phàm buông tay ra, nữ tử bị nắm trong tay bị ném thẳng ra ngoài. Lúc vứt nàng ta ra ngoài, năm ngón tay hắn nhẹ nhàng dùng sức, để lại dấu tay năm ngón màu xanh lá ngay trên mặt nàng ta. Nếu vết đó muốn biến mất, ít nhất cũng phải chờ một hai tháng.

Người đàn ông nói: “Tại hạ Mạc Hiện Minh của Quyền Tông, xin hỏi tôn tính đại danh.”

“Lâm Phàm của Chính Đạo tông.”

Mạc Hiện Minh trầm tư, hồi lại trong đầu. Suy nghĩ nửa ngày vẫn không nghĩ ra, thậm chí một chút ấn tượng cũng không có, chứng tỏ hắn ta thật sự chưa từng nghe nói tới.

Chỉ là người này dám can đảm tới Phi Phượng cốc, nói vậy cũng tự nhận là có năng lực.

Ngô Thanh Thu khi nghe tên người kia, thần sắc có chút biến hóa. Nàng nhẹ giọng nói bên tai Lâm Phàm: “Sư đệ, người này là đại sư huynh Quyền Tông, tu vi cực kỳ cao siêu.”

“Sư tỷ yên tâm, trong lòng ta có hiểu rõ.” Lâm Phàm nhẹ giọng.

Hắn xem như biết rõ, Phi Phượng Cốc dám can đảm cướp hàng có cờ hiệu của Chính Đạo tông lại còn dám càn rỡ như vậy, hóa ra nguyên nhân là bởi vì người trước mắt hắn đây.

Đại sư huynh Quyền Tông.

Chương 198 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!