Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 199: CHƯƠNG 199: KHÔNG THÌ LUẬN BÀN HAI TAY THÌ NHƯ THẾ NÀO?

Thân phận này thật sự đủ dùng.

Mạc Hiện Minh thấy bọn họ đang nói thầm, trong lòng hắn ta cười thầm mười phần, hiển nhiên là biết ta là ai rồi.

“Chính Đạo tông, ta đã từng gặp qua đại sư huynh Lý Đạo Đoan của Chính Đạo tông các ngươi vài lần.”

Lời này của hắn ta không có ý gì khác, chỉ là muốn cho đối phương biết, ta và đại sư huynh của các ngươi có địa vị bằng nhau, đám sư đệ sư muội các ngươi cần phải suy nghĩ kỹ một chút đi.

“Cha, giết hắn. Hắn làm con bị thương.” Mạc Vi hô lên, ánh mắt của nàng ta như thể chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm Phàm. Nàng ta chừng này tuổi đầu nhưng chưa từng chịu ức hiếp như vậy.

Ánh mắt Lâm Phàm rơi xuống người Hạ Vi. Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén, khiến Mạc Vi sợ hãi lùi về sau mấy bước, tựa như nàng ta đã chịu kinh hách.

Mạc Vi từ nhỏ được sinh ra tại Phi Phượng cốc, mẹ là cốc chủ, cha là đại sư huynh Quyền Tông, địa vị cực cao, nàng tất nhiên cũng trải qua cuộc sống ăn ngon mặc đẹp.

Hơn nữa, ở An Châu không có ai dám trêu chọc nàng, kể cả là ai nể mặt nàng ta đôi chút.

“Tiểu cô nương, đừng có tùy tiện nói đánh đánh giết giết, bằng không hối hận cũng không kịp đâu.” Lâm Phàm cười, sau đó nhìn về phía Mạc Hiện Minh: “Ngươi làm cha cần phải dạy dỗ thật tốt con gái của mình. Với tính cách này của nàng, cũng chỉ có các ngươi mới nhân nhượng. Nếu như gặp phải người khác thì chỉ có đường chết.”

“Ngươi nói ai là tiểu cô nương?”

Mạc Vi giận dữ dựng lông, mới nhìn một cái nàng ta có cảm giác tên này tuổi còn nhỏ hơn nàng ta rất nhiều, lại dám kiêu ngạo gọi nàng ta là tiểu cô nương.

Thật sự đáng chết.

“Vi Nhi, đừng nói nữa.” Mạc Hiện Minh trầm giọng.

Không có cách nào, cha đã mở miệng, dù cho trong lòng Mạc Vi khó chịu nhưng nàng ta cũng chỉ có thể ngậm miệng lại. Nàng ta sợ nhất là cha.

“Được rồi, đừng có nhiều lời vô nghĩa nữa. Hàng hóa đã bị Phi Phượng cốc các ngươi cướp bóc, các ngươi giao hàng hóa ra đây là được.” Lâm Phàm rất muốn luận bàn một trận thật kỹ với vị Mạc Hiện Minh này.

Hắn muốn biết cuối cùng hai bên chênh lệch bao nhiêu.

Hắn ở Chính Đạo tông không tiện động thủ với đại sư huynh, hơn nữa rất khó để có thể nhận ra khoảng cách giữa cả hai. Dù sao đại sư huynh cũng nghĩ hắn là sư đệ, chưa chắc sẽ ứng phó toàn lực.

Bây giờ gặp được đại sư huynh Quyền Tông, hắn thật sự muốn thử một lần.

Không sai, chính là vì thực lực của bản thân tăng vọt, làm hắn ngứa tay. Muốn bớt tật xấu tay ngứa này chỉ có thể tìm một vị cao thủ bên ngoài mà thôi.

Mạc Hiện Minh cũng không biết chuyện cướp bóc thương đội của Chính Đạo tông, sau đó hắn ta nhìn thoáng qua Mạc Vi, cũng đồng thời nhìn thấy thương xe ở dưới trống trơn không có gì. Cuối cùng hắn ta cũng biết rõ chuyện là như thế nào.

Thở dài trong lòng, hắn ta nhẹ giọng nói với phu nhân đang đứng cạnh: “Cũng là con gái ngươi bị chiều hư.”

Nếu như hắn ta biết chuyện này sớm thì đã tự mình đưa hàng hóa về với Chính Đạo tông. Giữa sơn môn và sơn môn không cần phải phát sinh mâu thuẫn, đặc biệt là chuyện không liên quan như cái việc cướp hàng này.

“Hàng hóa cướp của các ngươi đúng là cần phải trả lại. Nhưng kể cả là bây giờ Lý Đạo Đoan xuất hiện ở đây, ta với hắn cũng là giao lưu bình đẳng. Còn ngươi thân là sư đệ, hậu bối mà lại dám càn rỡ như vậy, lại còn khiến con gái của ta bị thương, chuyện này ngươi cần phải cho ta một lý do.” Mạc Hiện Minh lấy được thể diện về, do đó khiến cho đối phương không có mặt mũi.

Lâm Phàm không đáp lại lời của Mạc Hiện Minh mà lại xoay người.

“Sư tỷ, các ngươi lui về phía sau trước đi. Ta muốn luận bàn với vị đại sư huynh Quyền Tông này một phen.” Lâm Phàm nói.

Mấy người Ngô Thanh Thu khiếp sợ, tất cả đều mê mang nhìn về Lâm Phàm, tựa như bọn họ vừa nghe nhầm vậy.

“Chính ngươi phải cẩn thận đấy.” Ngô Thanh Thu lựa chọn tin tưởng vào Lâm Phàm, nàng biết sư đệ sẽ không làm chuyện hắn không nắm chắc.

“Sư tỷ yên tâm.”

Sau khi nói xong, Lâm Phàm nhìn về Mạc Hiện Minh, nghiêm túc nói: “Nghe nói Mạc Hiện Minh đại sư huynh của Quyền Tông có tu vi cao thâm, tại hạ thật là muốn thỉnh giáo một phen. Không thì luận bàn bằng hai tay thì như thế nào?””

Mạc Hiện Minh kinh ngạc, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc.

Tiểu tử này đầu có bệnh sao?

“Ha ha ha. Được. Không ngờ sư đệ của Lý Đạo Đoan vậy mà lại có suy nghĩ như vậy. Một khi đã như vậy, ta đây sẽ chơi với ngươi một chút. Nhưng mà yên tâm, ta chỉ dùng một bàn tay thôi. Tránh cho ngươi nước mắt nước mũi về nói với đại sư huynh của nhà ngươi rằng Mạc Hiện Minh ta ức hiếp ngươi.”

“Phu nhân, chờ ta một lát, để ta dạy dỗ tên nhóc này một trận.” Mạc Hiển Minh nhẹ giọng, sau đó nhảy xuống địa phương cách Lâm Phàm khoảng mười mét: “Lui ra hết cho ta.”

Giọng nói uy nghiêm bá đạo.

Mọi người Phi Phượng cốc cách khá xa, tất cả đều nhìn Lâm Phàm với vẻ vui sướng khi người gặp họa, ảo tưởng lát nữa đối phương sẽ bị người đánh thảm thiết ra sao.

Mạc Vi nắm chặt nắm tay, oán hận nhìn Lâm Phàm.

“Ngươi chuẩn bị xong chưa?”

Mạc Hiển Minh treo một tay sau lưng, hờ hững nhìn Lâm Phàm, một luồng kình đạo vô hình bùng nổ ra từ trong cơ thể, xung quanh hai chân hình thành lốc xoáy khí kình.

Lâm Phàm biết Mạc Hiển Minh tu vi cao thâm, có thể ngồi ngang hàng với Lý Đạo Đoan thì tu vi hẳn là Tẩy Tủy tầng bốn, nhưng mà chỉ sợ bây giờ Long Cốt của đối phương còn chưa được rèn luyện đến mức quá cao thâm.

“Ngươi dùng một tay thật sao?”

“Có vấn đề?”

“Không thành vấn đề.”

Lâm Phàm cười, hắn hy vọng mỗi người đều đừng có suy nghĩ xem thường người khác, đây là một việc cực kỳ hỏng bét, rất dễ gặp chuyện không may.

Mạc Hiển Minh vẫn chưa để Lâm Phàm vào mắt.

Hắn ta có tu vi Tẩy Tủy tầng bốn, bây giờ vẫn luôn rèn luyện Long Cốt ở trong Phi Phượng cốc.

Lời nói lúc trước cũng không phải là nói khoác.

Đúng là hắn ta ngồi ngang hàng với Lý Đạo Đoan, lần cuối cùng gặp mặt Lý Đạo Đoan là vào mấy năm trước, hai người từng luận bàn với nhau, tuy nói cuối cùng hắn ta là người thua, nhưng vị trước mắt này không biết là hậu bối của ai, chủ động tới khiêu khích.

Chương 199 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!