Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Hắn ta cần phải giúp Lý Đạo Đoan dạy dỗ hậu bối này thật tốt.
“Đến đây, cho ngươi ra tay trước, đừng để đến lúc ta ra tay ngươi lại không có cơ hội.” Vẻ mặt Mạc Hiển Minh vô cùng thản nhiên, lúc rảnh rỗi ngoài tu luyện tìm chút việc vui cũng coi như có thể thư giãn thể xác và tinh thần.
“Được, đa tạ.” Lâm Phàm mỉm cười.
Vừa dứt lời.
Chân hắn bước một bước, tàn ảnh hóa thành một tia thẳng tắp, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước mặt Mạc Hiển Minh, một quyền nhanh như tia chớp xông thẳng tới trái tim Mạc Hiển Minh, kình đạo hùng hậu bao lấy nắm tay, không khí chấn động, phát ra âm thanh nặng nề.
Mạc Hiển Minh giơ nắm tay đánh bừa, thân là đại sư huynh Quyền Tông, am hiểu chính là quyền pháp, chỉ thấy khi hắn ta vung tay thi triển tuyệt học nào đó, cánh tay đột nhiên phồng lên, quyền thế kinh người, quyền đầu đè nặng không khí phía trước, thình lình xuất hiện từng vòng chấn động. Ầm vang!
Hai quyền va chạm, kình đạo lấy hai người làm trung tâm bùng nổ.
“Không đúng…”
Khoảnh khắc va chạm, Mạc Hiển Minh phát hiện tình huống không đúng, kình đạo hùng hậu như vậy là thế nào, trong tình huống bình thường một quyền này của hắn ta rơi xuống, tuyệt đối có thể làm thằng nhóc kia bị thương.
Ngay khi hắn ta đang suy nghĩ, bên sườn truyền đến tiếng rít.
Chỉ thấy một quyền ảnh đánh úp lại, nhìn như là quyền, nhưng trong chớp mắt quyền biến thành chỉ, chọc thẳng tới huyệt Thái Dương của hắn ta. Hắn ta lập tức đưa bàn tay để sau lưng ra, dùng chưởng chắn chỉ.
Lập tức, Mạc Hiển Minh cảm thấy lòng bàn tay có một cảm giác cực nóng đánh tới, vội vàng dùng kình đạo ngăn cản, liên tục biến chiêu, chỉ khoảng nửa khắc ngắn ngủi đã đánh nhau mấy chục chiêu.
Hai quyền đụng vào nhau, sau đó tách ra.
Lâm Phàm mỉm cười nói: “Đã nói chỉ dùng một tay mà.”
Mạc Hiển Minh hít một hơi thật sâu, ngưng trọng nhìn Lâm Phàm: “Xem thường ngươi rồi.”
“Ừ, ngay từ lúc bắt đầu ngươi đã xem thường ta, nhưng ta không có chiếm tiện nghi của ngươi, vừa nãy ta đã nương tay, nếu không một chưởng vội vàng kia của ngươi chống không lại một ngón tay của ta.” Cuối cùng Lâm Phàm vẫn còn là nam nhân ngây thơ, chỉ là mâu thuẫn bình thường nên không có tàn nhẫn ra tay giết chết.
“Sư tỷ, Lâm sư huynh lợi hại như vậy sao?”
Tào Chân Sương nhìn mà vô cùng kinh ngạc, nàng ta chỉ biết Lâm sư huynh vào sư môn còn sớm hơn nàng ta, nhưng không ngờ lại lợi hại như vậy. Vừa mới nghe sư tỷ nói, vị này chính là đại sư huynh Quyền Tông, đó là giống với Lý sư huynh của sơn môn nhà mình.
“Ừ, hắn rất lợi hại, bình thường cũng vô cùng nỗ lực tu luyện, nỗ lực đến mức các ngươi tưởng tượng không nổi.” Ngô Thanh Thu không biết nên hình dung thế nào, dù sao chính là đặc biệt chịu khó.
“Nghiêm túc so tài một trận đi.”
Lâm Phàm rất khó gặp được một vị cao thủ ra hình ra dạng, vị Mạc Hiển Minh trước mắt này bất kể là thực lực hay kinh nghiệm chiến đấu thì đều rất phong phú, đổi một người khác chưa chắc có thể ngăn cản nhẹ nhàng giống như Mạc Hiển Minh.
“Được.”
Vừa dứt lời.
Hai người đồng thời ra tay, hai bên lẫn nhau đua, kình đạo hùng hậu va chạm sinh ra xung kích với quy mô không nhỏ.
Lâm Phàm phát hiện có chút khác thường, chính là kình đạo của đối phương giống như có loại tính dính, kình đạo bản thân hắn bộc phát ra ngoài chính là nháy mắt nổ, xỏ xuyên qua, mà thời điểm kình đạo đối phương đánh đến trước mặt, không chỉ nổ mà còn có một tầng tính dính, cần hắn thêm kình đạo vào để ngăn cản.
Giao thủ ngắn ngủi, hắn đã phân tích ra một vài vấn đề.
Với trình độ kình đạo hùng hậu bây giờ, hẳn là không phân cao thấp ngang bằng với đối phương, hoặc nói càng tốt hơn một chút, chỉ là bây giờ loại chênh lệch này không quá rõ ràng.
Hiện giờ Diệu Nhật Tam Tuyệt đã được hắn tu luyện đến viên mãn, có thể mở ra Diệu Nhật Thể, phối hợp với Diệu Nhật Tam Tuyệt thì kình đạo sẽ xảy ra biến hóa thật lớn, nếu Mạc Hiển Minh không giấu chiêu thì cuối cùng người thua chính là hắn ta.
Ngay lúc Lâm Phàm đang phân tích tình huống lúc này.
Mạc Hiển Minh càng thêm khiếp sợ, chiêu thức của đối phương quá tinh diệu, cho dù hắn ta sử dụng chiêu thức kiểu gì thì đối phương cũng có thể cản lại.
Quyền, chưởng, chỉ, biến hóa tự nhiên, đã đạt tới loại trình độ người khác không theo kịp.
Còn có một luồng kình đạo cực nóng truyền đến, gân mạch bị bỏng mang tới từng trận đau đớn, nếu không phải dùng kình đạo ngăn cản, tình huống hiện tại tuyệt đối cũng không khá hơn chút nào.
Hắn ta cảm giác luồng kình đạo cực nóng này còn không phải trạng thái mạnh nhất, có lẽ còn có thể mạnh hơn.
Dần dần.
Trên người Mạc Hiển Minh xuất hiện vết máu, đều là vết thương ngoài da thịt, nhưng miệng vết thương lại có loại cảm giác bỏng rát.
Đáng chết!
Đều do loại kình đạo cực nóng này.
Hắn ta biết khi tu luyện võ kỹ đến trình độ cực kỳ cao thâm thì sẽ xuất hiện loại kình đạo có chứa đặc tính này.
Trong thời gian ngắn.
Hai người song chưởng đối nhau, trực tiếp bắt đầu so đấu kình đạo, tóc dài của hai người bay múa ra sau, mặt đất nứt toạc, lấy hai người làm trung tâm hình thành khối cầu kình đạo, đối đầu với nhau.
“Đây là thực lực mạnh nhất của ngươi sao?” Lâm Phàm nhẹ giọng dò hỏi.
“Không, còn có hậu chiêu.”
“Ồ, ta cũng có.”
“Thế sao ngươi không sử dụng đi?”
“Ta sợ đến lúc đó dừng tay không kịp, đánh chết ngươi.”
Mạc Hiển Minh không còn lời gì để nói.
Một tiếng ầm vang.
Hai người tách ra.
Sau đó lại thấy sắc mặt Mạc Hiển Minh đỏ bừng, lồng ngực phập phồng, chậm rãi nâng tay lên ôm quyền nói: “Quả nhiên lợi hại, lau mắt mà nhìn.”
“Đa tạ.” Lâm Phàm ôm quyền nói.
“Vi Nhi, dọn hàng hóa của Lâm huynh đệ ra, chất vào trên xe, sau này còn dám hồ nháo gây chuyện thì cha đánh gãy chân con.” Mạc Hiển Minh tức giận quát lớn.
Mạc Vi sững sờ, chưa bao giờ thấy phụ thân nghiêm túc như thế, làm nàng ta sợ tới mức nhanh chóng bảo người dọn hàng hóa ra.
“Lâm huynh đệ, hôm nay có chút không tiện, ngày khác tới cửa bái phỏng.” Mạc Hiển Minh không dám xem thường Lâm Phàm, mà đặt địa vị đối phương lên ngang hàng với mình.
“Được.”
Hàng hóa dọn xong.
“Sư tỷ, chúng ta đi thôi.” Lâm Phàm nói với mọi người đã há hốc mồm.
Rất nhanh Ngô Thanh Thu đã phản ứng lại, vội vàng bảo người lôi kéo xe ngựa rời đi, không dám dừng lại ở chỗ này.
Chương 200 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]