Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 201: CHƯƠNG 201: KHÔNG MUỐN GẶP BỌN HỌ CHO LẮM (1)

Trên bậc thang.

“Phu quân, làm sao vậy?” Diệp Hồng thấy sắc mặt phu quân đỏ đến kỳ lạ, không khỏi lo lắng nói.

Mạc Hiển Minh giơ tay che miệng, sau đó thong thả buông ra, nhưng Diệp Hồng cẩn thận phát hiện bàn tay phu quân có máu: “Rất lợi hại, kình đạo của hắn quá hùng hậu, ta cần phải bế quan mấy ngày điều dưỡng sinh lợi. Thật tệ mà, đã có một vị Lý Đạo Đoan, lại xuất hiện thêm một tên như vậy nữa, về sau phải quản giáo Vi Nhi thật tốt, đừng để cho nó đi ra ngoài gây chuyện.”

“Lần này người ta không có sát tâm, chỉ tới muốn đòi đồ mà thôi, lần sau lại gây ra chuyện thì chưa chắc đã có chuyện tốt như vậy.”

Diệp Hồng kinh hãi, rất ít thấy phu quân nghiêm túc như thế.

Sau đó gật gật đầu.

Xem ra về sau phải quản giáo thật tốt.

Cách Phi Phượng cốc không xa.

Trên xe ngựa.

“Sư đệ, thế nào rồi?” Mặt Ngô Thanh Thu đầy u sầu, sau khi lên xe ngựa đã thấy sư đệ khoanh chân ngồi, đến bây giờ mới mở mắt, lập tức vội vàng dò hỏi, trong lòng rất lo lắng, chỉ sợ có di chứng gì.

Mạc Hiển Minh là đại sư huynh của Quyền Tông, lại là cao thủ thành danh đã lâu.

Tuy nói cuối cùng sư đệ hơn một bậc, nhưng ai cũng không dám bảo đảm có để lại di chứng hay không.

“Để sư tỷ lo lắng rồi, ta không sao, so tài lúc nãy làm kình đạo chấn động kịch liệt, quyền lực của Mạc Hiển Minh rất mạnh, có chút kỳ lạ, làm khí huyết của ta cuộn trào mãnh liệt, bây giờ đã lắng xuống rồi.”

Lâm Phàm không muốn đánh giá quá nhiều về trận chiến lần này.

Nếu như một hai phải hình dung.

Rất đơn giản, ba từ là có thể khái quát.

Có thể giết!

Cảm giác nguy hiểm mà Mạc Hiển Minh mang lại cho hắn xa xa không bằng Lý sư huynh.

Xem ra cần phải tiếp tục nỗ lực tu luyện.

Chỉ là cảm giác so tài thật thoải mái, máu toàn thân thông suốt, tinh khí thần được thả ra, một loại cảm giác khó dùng ngôn ngữ để diễn tả.

“Vậy là tốt rồi.” Ngô Thanh Thu nhẹ nhàng thở ra.

Lâm Phàm vuốt bộ lông mềm nhẵn của Xám Xám, khóe miệng mang theo cười: “Sư tỷ, trải qua chuyện này, về sau thương đội đi ngang qua An Châu sẽ không bị sao nữa.”

“Lần này may mắn mà có sư đệ.”

“Quan hệ giữa ta và sư tỷ thì cần gì khách sáo chứ.”

“Ừ.”

Quan hệ hai người lại tốt hơn một chút.

“Lâm sư huynh, cuối cùng có phải ngươi thắng hay không?” Tào Chân Sương dò hỏi, nàng ta đã sớm bị tình huống lúc đó làm cho kinh sợ, xem hoa cả mắt, nếu là nàng ta mà nói thì chỉ sợ đã bị đánh chết trong chớp mắt rồi.

Trên mặt Lâm Phàm lộ ra tươi cười, không có nói đáp án chính xác cho nàng ta.

“So tài, không có thắng thua.”

Tào Chân Sương cái hiểu cái không, không có truy hỏi. Tuy rằng tuổi lớn hơn Lâm Phàm, nhưng nàng luôn cảm thấy vị sư huynh đầy mặt tươi cười trước mắt này, thoạt nhìn có vẻ như rất ôn hòa, nhưng thủ đoạn tuyệt đối vô cùng khủng bố.

Trên đường về sơn môn, lúc đi ngang qua Ninh thành bọn họ cố ý đến Vương phủ một chuyến, gặp mặt Vương Bảo Phong một lần, không ngờ bên đó đang có việc mừng, chính là vợ hắn ta mang thai.

Vốn định hồi tông ngay ngày đó, lập tức dừng lại một đêm uống rượu chúc mừng với Vương Bảo Phong.

Sinh hoạt của Vương Bảo Phong mới là sinh hoạt của người bình thường, kéo dài hậu đại, ấm áp viên mãn. Hơn một năm trước Vương Bảo Phong có chí hướng rộng lớn muốn gia nhập sơn môn, nhưng hiện tại đã không còn ý nghĩ như vậy.

“Vương huynh, ta nhớ rõ mộng tưởng của ngươi là gia nhập sơn môn, bây giờ tẩu tử có thai nên chuẩn bị từ bỏ à?” Lâm Phàm bưng chén rượu, mỉm cười dò hỏi.

“Đúng vậy, ngẫm lại vẫn là ở bên người nhà tốt hơn, tu luyện là chuyện dài dòng, thời gian tu luyện thật sự làm cho người ta gian nan, có lẽ tu luyện đến cuối cùng, mới phát hiện đã không đường có thể đi.” Vương Bảo Phong nghĩ thông, Ninh thành vốn dĩ tới gần Chính Đạo tông, nên hắn ta biết rõ một chuyện là tu luyện có độ khó rất cao.

Vài thập niên trôi qua, nhìn lại đường đã đi, nói không chừng sẽ phát hiện hết thảy hành động đều thật sự quá không đáng giá.

Lâm Phàm lý giải Vương Bảo Phong.

Nếu hắn không có tiểu phụ trợ bạo kích, cho dù bạo gan nỗ lực thì chỉ sợ cũng không có thành tựu quá lớn.

“Vương huynh, ta thật hâm mộ sinh hoạt của ngươi bây giờ, người nhà đông đủ, tẩu tử lại sắp sinh một đứa bé cho ngươi, về sau con cháu mãn đường, nói không chừng vài thập niên sau, ngươi có con cái quay chung quanh dưới gối, mà ta vẫn là một người độc thân như cũ.” Lâm Phàm cảm thán nói.

“Ta thấy hình như vị sư tỷ kia rất thích ngươi, sao không thử một lần?”

“Rồi nói sau, tạm thời còn không có loại ý tưởng này.”

“Ha ha, Lâm huynh, ngươi cần phải xem trọng, đã bỏ lỡ thì thật sự rất khó tìm trở về.” Vương Bảo Phong vui đùa nói.

“Tình hình cô em vợ kia của ngươi thế nào rồi?” Lâm Phàm chuyển đề tài, dẫn đề tài tới trên người cô em vợ của Vương Bảo Phong, hắn đều cho rằng nói không chừng Vương Bảo Phong có thể thu luôn cô em vợ của hắn ta.

“Được phu nhân ta sắp xếp đến nơi khác cư trú, ở mãi trong Vương phủ có chút không ổn.”

Trò chuyện lại trò chuyện.

Trời sắp sáng.

Lâm Phàm nhìn Vương Bảo Phong uống say nằm bò trên bàn, đứng dậy đi ra khỏi phòng, dặn dò đám tôi tớ Vương gia chiếu cố hắn ta, sau đó rời đi.

Đại Âm, hội nghị Ngự tiền.

Trong điện nguy nga lộng lẫy, không khí nặng nề, tựa như một đoàn mây đen bao phủ trên đỉnh đầu, ép tất cả mọi người thở không nổi.

Hoàng đế Đại Âm ngồi ngay ngắn trên long sàng, tơ mành trân quý rũ xuống bốn phía, một sợi mộc hương nâng cao tinh thần chậm rãi phiêu lên cao.

Đã mấy năm Âm Hoàng không thượng triều.

Năm trước chỉ mở hội nghị một lần.

Thời gian còn lại dành để luyện đan, chỉ là những năm gần đây, tất cả đan dược mà Âm Hoàng luyện chế có vấn đề rất lớn, thân thể dần dần suy yếu, nên có chút không kiên nhẫn đối với loại hội nghị này.

Trong điện.

Các quan viên chức cao vọng trọng của Nội các và sáu bộ đều có mặt.

Vẻ mặt Ngụy Trung bình tĩnh đứng ở nơi đó, rũ mi chờ đợi, mà Lương Chí của bộ Binh đứng phía sau lão, là một ông già nhưng hai mắt có thần, loáng thoáng có tinh quang lập loè.

Tuy tuổi đã già nhưng vẫn vô cùng tinh thần.

Chương 201 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!