Trong sáu bộ chỉ có Lương Chí đứng ở phía sau Ngụy Trung, quan viên của năm bộ còn lại thì đứng thành một hàng, hiển nhiên đã phân chia phe phái rõ ràng.
Tiếng ho nhẹ truyền đến.
Tinh thần mọi người run lên, đó là âm thanh của Âm Hoàng, rõ ràng có chút không kiên nhẫn, muốn thúc giục bắt đầu sớm để kết thúc sớm.
Ánh mắt Ngụy Trung hơi nhìn về phía Lương Chí, ý bảo có thể bắt đầu.
Những năm qua phái Bảo Hoàng và phái Ngụy Trung đều mượn việc này để mở màn.
Tham ô hoành hành, dân chúng lầm than, nạn trộm cướp náo động khắp nơi, thế lực sơn môn khó có thể kiểm soát, còn dấy lên vô số lần xung đột biên phòng, muốn giải quyết những việc này đều phải có ngân lượng, không có ngân lượng một bước khó đi.
Mà toàn bộ ngân lượng bị khống chế ở trong tay bộ Hộ.
Âm Hoàng cũng không muốn quản mấy việc này, bởi vậy bộ Hộ có thể một tay che trời, thu bao nhiêu và có thể sử dụng bao nhiêu, đều do bộ Hộ định đoạt.
Một hồi cãi cọ bắt đầu.
Từ vừa mới bắt đầu ôn hòa đến lúc sau mặt đỏ tai hồng, ồn ào đến túi bụi, nhưng thường thường đến thời điểm nghiêm trọng thì sẽ nghỉ một lát, điều chỉnh tốt cảm xúc rồi tiếp tục có chuyện nói chuyện.
…
Sơn môn.
Vách núi.
Lâm Phàm tĩnh tâm tu luyện giống như ngày xưa, rèn luyện Long Cốt là phân đoạn quan trọng nhất, trước kia không biết có bao nhiêu nhân vật bị kẹt chết ở trong Long Cốt.
Xám Xám nằm ở chỗ đó nhìn Lâm Phàm.
Tuy rằng chủ nhân không mang nó đi chơi đùa, nhưng mà Xám Xám nó là một con sói hiểu chuyện, yên tĩnh đợi chính là cách bầu bạn tốt nhất.
Năm tháng vội vàng, thời gian trôi thật nhanh.
Trong chớp mắt.
Hai tháng trôi qua.
“Phù!”
Lâm Phàm đứng dậy hoạt động gân cốt, mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, tu luyện thật sự quá yêu cầu thời gian, có ảnh hưởng rất lớn đối với phương diện tinh thần và thân thể.
Vẫn là tình huống đó.
Trong khoảng thời gian ngắn không có việc gì.
Cứ tiếp diễn lâu dài thì sẽ ảnh hưởng rất lớn.
“Xám Xám, chúng ta đi.”
Một người một sói nhảy xuống dưới chân núi, trong đoạn thời gian này, sư tỷ sẽ thường xuyên cho Xám Xám ăn một ít đan dược cường thân kiện thể, thế cho nên năng lực của Xám Xám lợi hại hơn những con sói khác rất nhiều.
Chỉ thấy Xám Xám đi theo sau Lâm Phàm, rất linh hoạt.
Bóng dáng màu trắng xuyên qua núi rừng hình thành một cảnh tượng lưu loát.
Trong sơn môn, tùy ý đi lại.
Ngày xưa hắn không có khả năng đi đi lại lại, tựa như người trong suốt vậy, cho dù là đồng môn cũng chưa chắc có người biết rõ hắn là ai, nhưng hiện tại không giống như xưa.
Bây giờ hắn xem như có chút danh tiếng.
Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do sư tỷ, ai bảo sư tỷ vẫn luôn quan tâm hắn như vậy, làm trên dưới sơn môn đều biết hắn tồn tại.
Lúc này.
Hắn nhìn về phía trước, xuất hiện vài người nhìn có vẻ rất quen mắt đang đi chung với Lý Đạo Đoan.
Không hẳn là nhìn quen mắt.
Nói đúng hơn là biết.
Cổ Đại Toàn của Hoàng Thành ty, về phần mấy vị bên cạnh thì hắn chưa gặp qua.
Lâm Phàm nhìn thấy Cổ Đại Toàn, đối phương cũng nhìn thấy hắn.
Ngay lúc Lâm Phàm chuẩn bị xoay người rời đi, làm bộ không thấy được, một giọng nói từ sau lưng truyền đến.
“Lâm huynh…”
Gặp phải ai cũng được, chỉ cần không phải gặp lại Cổ Đại Toàn.
Lầm trước đã giúp các người chắn tai một lần rồi, không ngờ lại tới nữa, thật sự coi ta là kẻ chắn tai họa chuyên nghiệp chắc?
Lâm Phàm lờ mờ quay đầu lại, vừa thấy đối phương bèn nở một nụ cười, tuy trong lòng rất là miễn cưỡng nhưng thân thể vẫn thành thật đi về phía bọn họ.
"Cổ thống lĩnh, đã lâu không gặp." Lâm Phàm mỉm cười, sau đó nói tiếp: "Đại sư huynh."
Lý Đạo Đoan bảo: "Vừa rồi Cổ thống lĩnh có nói với ta, Lâm sư đệ từng cứu mạng hắn, sư đệ chính là ân nhân của hắn đấy."
"Đại sư huynh nói quá rồi, trong phạm vi sơn môn ta, bất kể ai gặp loại chuyện như vậy đều sẽ sẵn lòng ra tay hỗ trợ, sư đệ chỉ làm chuyện nên làm mà thôi." Lâm Phàm nhắc nhở một câu, thái độ cực kì khiêm tốn.
Nhưng trong lòng hắn lúc này đang rất nghi hoặc.
Sao gã này lại dám tới đây?
Trước đây ở Hoài Châu đã bị người ta ám sát một lần, vậy mà lần này còn dám tới nữa, thật sự rất liều đấy.
Lý Đạo Đoan rất hài lòng trước thái độ của Lâm Phàm, vị sư đệ này là người tốt, trước hắn ta có nghe được vài tin đồn, nói rằng vị sư đệ này rất lợi hại đấy.
Đương nhiên, hắn ta không chủ động hỏi han.
Càng lợi hại càng tốt chứ sao?
Đệ tử sơn môn lợi hại, chứng tỏ thực lực của sơn môn càng mạnh, đây là chuyện tốt, hơn nữa hắn ta cũng biết vị sư đệ này xưa nay luôn nỗ lực tu luyện, ngày ngày đều lên vách đá nào đó khổ tu.
Thậm chí tinh thần tu luyện cần cù của vị sư đệ này còn khiến đại sư huynh hắn đây cảm thấy kính nể, khắc khổ đến trình độ đó, hắn ta quả thật không bằng được đối phương.
"Lâm sư đệ, cùng đi đi." Lý Đạo Đoan bèn mời.
"Vâng." Lâm Phàm không từ chối, đại sư huynh đã mở lời, dù hắn không muốn đi cũng nên cho đại sư huynh chút thể diện, cho nên đành phải cùng đi.
Đồng thời, lúc này hắn cũng đã biết người bên cạnh Cổ Đại Toàn chính là Đại thống lĩnh của Hoàng Thành ty, Chu Cửu Lê.
Lâm Phàm không nói một lời, chỉ lẳng lặng nghe, hắn nhanh chóng nắm rõ sự tình. Người của Hoàng Thành ty đã biết Bách Cương tông có chuyện, lại có liên quan tới Ngụy Trung, hơn nữa, căn cứ tin tức của nhân viên tình báo, bọn họ còn nhận được một vài tin rất có ích khác nữa.
Bọn họ tới đây lần này là có ý mong Chính Đạo tông có thể hỗ trợ.
Hắn không biết Lý sư huynh định từ chối thế nào, nếu là hắn, hắn tuyệt không muốn tham dự vào chuyện này, vẫn nên để bọn họ tự giải quyết với nhau thì hơn.
"Chu thống lĩnh, Cổ thống lĩnh, Chính Đạo tông chúng ta đã sớm có đồng môn gia nhập Hoàng Thành ty, hiện giờ chúng ta cùng Bách Cương tông đều ở Hoài Châu, nếu chúng ta đứng ra chỉ sợ không được hay lắm, việc này chúng ta không giúp được gì rồi." Lý Đạo Đoan trầm giọng nói.
Là đại sư huynh của sơn môn, ngoài việc tu luyện, hắn ta còn rất nhiều chuyện cần lo nghĩ.
Dù cho hắn không hỏi thăm quá nhiều nhưng cũng biết Hoàng Thành ty thuộc về phái Bảo Hoàng, mà Bách Cương tông lại có liên quan tới Ngụy Trung, nếu Chính Đạo tông đứng ra đối phó với Bách Cương tông thì cũng tương đương với đã động tới Ngụy Trung, đồng thời sẽ ảnh hưởng lớn hơn nữa, bên phía Thanh Nang tông này chưa chắc đã dễ ăn nói.
Chương 202 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]