Nếu thực sự các bên đều đắc tôi thì ở Hoài Châu này, Chính Đạo tông liệu có còn nơi đặt chân chăng?
"Lý huynh đệ, ngươi thực sự không có ý định quan tâm thế đạo này một chút sao? Ngụy Trung nắm giữ triều chính, gieo rắc tai họa cho thiên hạ, khiến dân chúng lầm than, phàm là kẻ có chí đều sẽ dốc trọn bầu nhiệt huyết chống lại Ngụy Trung đến cùng." Chu Cửu Lê hiên ngang lẫm liệt nói.
Lý Đạo Đoan đáp: "Chu thống lĩnh, Chính Đại tông ở nơi sơn dã, chúng ta cũng chỉ muốn truy tìm võ đạo mà thôi, những chuyện tranh đấu giành quyền này là chuyện của các ngươi, chúng ta thực sự không có ý định tham dự, hi vọng Chu thống lĩnh có thể hiểu cho."
Ngay lúc bọn họ đang nói chuyện, Cổ Đại Toàn lại nhẹ giọng quay sang nói với Lâm Phàm: "Lâm huynh, ta biết ngươi là người có hoài bão lớn, không bằng đi cùng chúng ta đi, lấy năng lực của Lâm huynh, nhất định sẽ tạo dựng một sự nghiệp hơn người, giúp đỡ chính đạo."
Lâm Phàm chớp chớp mắt, các người nói chuyện với nhau tự nhiên đi thôi, kéo ta vào làm gì?
"Cổ thống lĩnh, sư đệ ta nhập môn chưa lâu, còn đang phải tu hành, ở Hoài Châu này thì còn coi là có tiếng nhưng ra bên ngoài sợ là sẽ gặp nguy hiểm." Lý Đạo Đoan thấy Cổ Đại Toàn định quay sang lừa Lâm Phàm, lập tức nhanh nhẹn ngăn lại.
Cổ Đại Toàn đành thở dài tiếc nuối.
Chu Cửu Lê cũng thở dài, sau đó mới nói: "Lý huynh, liệu có thể để chúng ta gặp Bách Hạo trưởng lão một lần không?"
"Thật xin lỗi, các vị tới không đúng lúc rồi, Bách Hạo trưởng lão nửa tháng trước đã rời sơn môn, đến giờ vẫn chưa về." Lý Đạo Đoan đáp.
Chu Cửu Lê lộ vẻ tiếc nuối ra mặt.
"Nếu đã vậy, đành xin cáo từ trước."
Bọn họ thất vọng quay đầu rời đi, thái độ rõ ràng rất không vui.
Lý Đạo Đoan nhìn theo bóng bọn họ đi khuất rồi mới quay lại mỉm cười nói: "Sư đệ, nghe nói gần đây ngươi với sư muội ra ngoài gặp phải sói à?"
"Đúng vậy, thuận tiện cứu nó về." Lâm Phàm nói.
"Toàn thân trắng như tuyết, rất là đẹp, hẳn thuộc dị chủng nào, trí tuệ rất cao, hẳn là nếu được chăm sóc dạy dỗ tốt thì sẽ thành một con vật nuôi trông nhà giữ cửa tốt." Lý Đạo Đoan khen, sau đó nói tiếp: "Nhưng sư đệ phải trông coi cẩn thận đấy, dị chủng dễ bị người ta nhòm ngó bắt mất."
"Vâng, cảm tạ sư huynh nhắc nhở, ta sẽ trông coi kĩ càng."
"Sư đệ, người của Hoàng Thành ty ngươi nên bớt tiếp xúc thôi, chuyện giữa bọn họ tốt nhất đừng có tham dự, bất kể là phái Bảo Hoàng hay phe phái Ngụy Trung, bên trong đều rất lằng nhằng khó gỡ."
"Vâng, sư đệ xin nghe theo."
Lý Đạo Đoan thở dài một tiếng, khoát khoát tay với Lâm Phàm rồi cất bước rời đi, ngay sau đó, Lâm Phàm lại nghe loáng thoáng tiếng Lý sư huynh lẩm bẩm.
"Thế đạo ngày nay đã loạn như vậy rồi, mà đâu thấy bọn họ gánh trách nhiệm, đều cá mè một lứa cả thôi."
Nghe thấy những lời này, Lâm Phàm lặng lẽ giơ ngón cái tỏ ý khen ngợi Lý sư huynh.
Thật thông minh.
Hắn cũng nghĩ như vậy.
Trong đầu Lâm Phàm chợt hiện lên một loạt âm mưu quỷ kế trong các bộ phim cung đấu, hắn lắc lắc đầu, dắt theo Xám Xám đi tìm sư tỷ. Khi tới bên chỗ sư tỷ, hắn phát hiện hai vị sư huynh Trịnh Hiền Siêu và Triệu Học Khải đều đang ở đây.
"Lâm sư đệ tới rồi."
"Hai vị sư huynh, đã lâu không gặp."
Tuy thực lực hai vị sư huynh này đều yếu hơn hắn nhưng cũng là người hắn quen biết lâu nhất, hơn nữa, bọn họ đều từng trợ giúp hắn rất nhiều, Lâm Phàm không phải loại người có thực lực lợi hại rồi là sẽ coi khinh người khác.
"Ngày xưa sư đệ suốt ngày tu luyện, chúng ta muốn đến tìm sư đệ nhưng sợ đệ bận việc tu hành, không tiện làm phiền, cho nên mãi vẫn không có dịp tới thăm hỏi, nhưng nay xem ra, có vẻ sư đệ đã đột phá rồi nhỉ." Triệu Học Khải cười nói.
"Đâu có, chỉ là có chút tiến bộ mà thôi."
Thực lực của Lâm Phàm ngày nay không có nhiều người thấy, chỉ có vài vị kia từng chứng kiến mà thôi, còn về thực lực chân chính, cho đến bây giờ đều chưa ai từng biết.
"Sư đệ khiêm tốn rồi."
Triệu Học Khải sao tin lời hắn được, sư tỷ thỉnh thoảng cũng có tiết lộ thực lực của Lâm sư đệ đến đâu rồi, tóm lại bọn họ đều biết hắn rất lợi hại.
Nhưng Lâm sư đệ lợi hại, bọn họ không hề đố kị, những thứ này đều do sư đệ khổ luyện mới có được.
Tuy bọn họ cũng rất khắc khổ tu luyện nhưng còn xa mới đạt tới mức độ điên cuồng như sư đệ.
Ngô Thanh Thu nói: "Sư đệ, chúng ta chuẩn bị đi diệt phỉ, ngươi có đi cùng không?"
"Diệt phỉ?"
"Đúng vậy, Hoài Châu quá lớn, lại chỉ có ba sơn môn, hơn nữa, quan phủ còn chẳng mấy quản lí tình hình, các năm trước chúng ta đều tranh thủ thời gian dẫn theo đồng môn đi diệt phỉ, để vùng xung quanh đây được yên bình, dân chúng được sinh sống ổn định."
"Ta không đi, các vị sư huynh sư tỷ đi đi vậy."
Việc này chẳng có chút nguy hiểm nào.
Đám cướp ngoài dã ngoại kia chẳng kẻ nào có tu vi cao, thậm chí khéo còn chẳng có tu vi, chỉ có thể ăn hiếp bách tính bình thường mà thôi, phàm là có chút thực lực thì đã gia nhập bang hội trong thành rồi.
Đám đó thậm chí còn dễ xử lí hơn bọn cướp đường trên các quan đạo ấy chứ.
Cho nên hắn vẫn nên mang Xám Xám về, tiếp tục tu luyện đi.
Tầm quan trọng của thực lực không phải nói nhiều cũng biết rồi.
Dưới chân núi.
"Đại thống lĩnh, hiện tại nên làm gì bây giờ, lấy nhân thủ của chúng ta hiện tại chỉ e không được."
Cổ Đại Toàn nhíu mày, sắc mặt nặng nề, nhân thủ của Hoàng Thành ty bọn họ thiếu hụt nghiêm trọng, tuy cũng có cao thủ nhưng đại đa số cao thủ đều bị phái đi những địa phương nghiêm trọng hơn, Hoài Châu là nơi tương đối an toàn, cho nên chỉ có gã và Chu Cửu Lê dẫn người tới.
"Chỉ đành phải chờ cơ hội thôi." Chu Cửu Lê trầm tư chốc lát rồi nói.
"Hầy, nếu mà Chính Đạo tông chịu hỗ trợ thì tốt hơn bao nhiêu, tiếc là bọn họ chỉ muốn núp trong núi rừng để tu luyện." Cổ Đại Toàn lắc đầu buồn bã.
Chu Cửu Lê không nói gì, đáy mắt lại lóe ra một tia hung tàn, đợi khi thế đạo ổn định lại, tuyệt đối phải trừ tận gốc những sơn môn này.
Một tháng sau.
【Nhắc nhở: Đệ Tam Cốt lên cấp】
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 240 lần】
【Nhận được: Điểm vạn năng +240】
Chương 203 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]