Lúc này, Lâm Phàm đang ngồi xếp bằng, bất chợt cảm giác được Đệ Tam Cốt phát sinh biến hóa, tuy đều đã tu luyện tới Đệ Tam Cốt nhưng loại cảm giác lên cấp này vẫn cứ thoải mái như cũ.
Tu luyện có vẻ lâu hơn.
Mất tới ba tháng mới đưa Đệ Tam Cốt từ màu trắng rèn tới màu đen, thật là quá lâu, sau khi tu luyện, bội số của bạo kích cũng không được lớn.
"Thời gian cần cho thăng cấp càng ngày càng dài." Lâm Phàm cảm thán.
Nay mới rèn Đệ Tam Cốt, chờ ngày sau rèn tới Đệ Ngũ Cốt, Đệ Lục Cốt thì còn mất thời gian cỡ nào?
Nghĩ thôi cũng thấy khiếp.
Hơn nữa, đấy là hắn còn có bạo kích phụ trợ đỡ cho đó.
Thảo nào bọn Lý sư huynh rèn luyện tới Đệ Tứ Cốt liền bị chết cứng ở đó, muốn điên lên.
Nếu không có bạo kích phụ trợ, hắn chẳng biết phải cần bao nhiêu năm tháng mới tu luyện tới được.
Bách khoa toàn thư chép được từ chỗ Triệu sư huynh đã ghi lại rất rõ.
Tẩy Tủy tầng bốn là một bước ngoặt.
Tẩy Tủy tầng ba có thể sống chừng 130 tuổi, tình huống tốt chút có thể kéo tới 150 tuổi.
Dựa theo tình hình bình thường mà nói thì, căn cốt tốt, cộng thêm đại dược có thể vượt qua được.
Long Cốt được rèn tới màu đen trở lên, tủy tính đã rất sinh động, do đó có thể kéo dài thọ mệnh.
Nếu không thể đạt tới tiêu chuẩn này, dù có lựa chọn đột phá cũng không thể kéo dài tuổi thọ.
Đối với rất nhiều người, muốn tu luyện tới cảnh giới cao hơn, hoàn toàn cần dựa vào thọ mệnh, thọ mệnh càng dài thì hi vọng càng lớn.
"Xám Xám, xuống núi với ta nào."
Lâm Phàm nhẹ nhàng nhảy lên, Xám Xám nhanh nhẹn đuổi theo, nương từng điểm lấy lực, nhảy trái nhảy phải, động tác thuần thục, như đã được dạy dỗ nhiều lần.
Xám Xám có hình thể to lớn hơn những con sói khác rất nhiều.
Chiều dài thân đã đạt tới tầm một mét hai.
Nếu lớn hơn chút nữa có thể làm vật cưỡi được, chỉ là hiện tại còn hơi nhỏ quá, cho nên vẫn phải chăm nuôi thêm.
….
Một người một sói nhanh chóng phóng vút đi, tốc độ cực nhanh, đối với Xám Xám, hoạt động kiểu này là kiểu nó thích nhất.
Bất thình lình, Xám Xám dừng lại, nhe nanh trợn mắt về phía trước.
Lâm Phàm thấy thế liền biết có chuyện gì xảy ra rồi.
"Xám Xám, đi thôi, chớ xen vào việc của người khác." Lâm Phàm nói, hắn không có hứng thú với những chuyện bên ngoài, nhưng không ngờ Xám Xám lại chạy về phía đó.
Điều này làm Lâm Phàm vô cùng kinh ngạc.
Sau đó, hắn không hề nghĩ ngợi, cũng lao về phía trước.
…
Trên một mảnh bình nguyên.
Một đám mã phỉ càn rỡ cười lớn, có kẻ vặn cổ tay, có kẻ vung roi ngựa, thong thả đi về phía đám dân lang thang quần áo tả tơi, đúng lúc này, giữa đám dân lang bạt ấy có một con sói đen nhảy lên, cắn đứt một sợi dây.
Độ bá đạo của con sói đen này còn thua xa Xám Xám.
Nhưng trên người con sói đen này chằng chịt vết sẹo, không giống vết dã thú cắn xé mà giống như vết thương do binh khí tạo thành.
"Bắt lấy con sói này, đêm nay ăn thịt sói."
Mã phỉ hô to.
Một mũi tên bắn ra từ trong đám mã phỉ, trúng chân sau con sói, sói đen rên lên một tiếng, tập tễnh quay đầu, nhe răng gầm gào với đám người đang ngồi trên lưng ngựa.
Đám dân lang thang kia tuy cũng bị giật mình nhưng vẫn duy trì trận thế hình tròn, rất có tổ chức.
Con sói đen ngẩng đầu tru lên.
Ngay sau đó, một tiếng sói tru đáp lại.
Tất cả đều lập tức dừng lại, ai nấy đều kinh ngạc vạn phần, chẳng lẽ quanh đây còn có bầy sói?
Nhưng cũng chỉ có một tiếng tru mà thôi, không có tiếng cả đàn sói tru như đám người lang thang mong đợi.
Chốc lát sau, bọn họ liền thấy một con sói trắng như tuyết đang lao tới từ phương xa.
Hơn nữa, sau lưng nó còn có một bóng người.
"Mã phỉ?"
Lâm Phàm vừa thấy đám người kia liền nhận ra chúng là mã phỉ, mã phỉ không có căn cứ cố định, đều luôn hoạt động kiểu cướp một chỗ ở một thời gian rồi lại di chuyển, hơn nữa, đám mã phỉ này không giống đám cướp đường bình thường, cướp thường chỉ lấy tiền, mã phỉ lại thường lấy việc giết người làm niềm vui.
Nghĩ tới đó, Lâm Phàm liền nổi sát ý, phóng về phía đám mã phỉ.
Mã phỉ phát hiện có kẻ địch tới, đầu lĩnh vung tay lên, lập tức có kẻ bắn tên ra, mũi tên vừa bay tới trước mặt đã bị Lâm Phàm tóm được.
Sau đó, Lâm Phàm bóp nát mũi tên kia, vung mạnh một cái, những mảnh nhỏ mang theo kình đạo hóa thành ám khí bắn về phía mã phỉ.
Phụt!
Phụt!
Phụt!
Ngay lập tức, đám mã phỉ trợn trừng hai mắt, lăn xuống khỏi lưng ngựa.
Quá yếu!
Lâm Phàm thật lòng không muốn ra tay, đối với hắn, giết đám này còn chẳng khó bằng giết gà.
Hắn định gọi Xám Xám đi thôi, nhưng lại phát hiện Xám Xám đang đứng trước mặt con sói đen kia, hai đứa như đang trò chuyện gì, mà rõ ràng con sói đen đang phải cúi đầu, thân thể thấp xuống, như là bị Xám Xám dọa sợ.
Lâm Phàm cười.
Thì ra Xám Xám đột nhiên phóng tới đây là vì ngửi thấy mùi của đồng loại.
Lúc này, Lâm Phàm mới dời mắt nhìn sang đám dân lang bạt kia, chân mày hơi nhíu lại, tuy đám người này thoạt trông rất chật vật, lại còn khá gầy yếu, nhưng sắc mặt toát ra một khí chất đặc thù, hơn nữa, nhìn trận hình của bọn họ có thể thấy có chỗ khác người thường.
"Các ngươi từ đâu tới?" Lâm Phàm hỏi.
Một người lớn tuổi chống gậy đi ra, nhìn kỹ mới phát hiện ông ta thiếu mất một chân.
"Chúng ta từ biên cương Giang Châu tới đây."
"Giang Châu?" Lâm Phàm lộ vẻ nghi hoặc: "Biên cương Giang Châu cách Hoài Châu không xa lắm, các ngươi tới đây làm gì?"
"Đây là quê hướng chúng ta."
"Các vị thoạt nhìn không giống người thường nhỉ."
"Chúng ta trước đây là binh sĩ biên phòng, bên kia có chiến tranh, tướng quân chúng ta chết trận, quân đội bị đánh tan, cuối cùng chỉ còn lại nhúm người này phân tán về quê."
…
Sau khi hỏi thăm kĩ lưỡng, Lâm Phàm đã nắm rõ tình hình, những năm gần đây, biên cương Đại Âm vẫn luôn có chiến sự lúc lớn lúc nhỏ, mà phần thắng luôn là cực thấp.
Không phải hắn xem thường đám người này, mà vì tuổi bọn họ đều không nhỏ, vậy mà còn phải ra chiến trường?
Sau đó, Lâm Phàm lại nghe bọn họ nói, hình như là quân đội mãi vẫn chưa được bổ sung quân phí, tất cả các mặt như binh lính, vũ khí, lương thực đều không được kịp thời bổ sung.
Chương 204 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]